Anh Em Song Sinh Bắt Nạt Omega Thật Thà - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-03 21:18:02
Lượt xem: 73
[Lưu ý: Thương Xán và Thương Lục là em song sinh, nhưng cách xưng hô với thụ sẽ khác . Đây là dụng ý của dịch giả để xưng hô tình thú hơn, phù hợp với plot của tác giả hơn. Không hợp ý, đúng gu thể thoát nhé.]
01
Sau khi gả nhà giàu.
Bà vội vàng máy bay, đổi tàu hỏa, chuyển sang xe khách, xe ba gác điện, cuối cùng còn cả máy kéo.
Mãi bà mới tìm khi đang hái bông ngoài đồng.
Bà ôm hu hu suốt nửa tiếng, đó dặm lớp trang điểm : “Con trai, đưa con sống sung sướng!”
Tôi mừng quýnh trong bụng.
thực tế như nghĩ.
Nhà dượng một cặp con trai sinh đôi.
Hai nhỏ hơn ba tuổi, đều là A cấp cao.
Một kiêu ngạo.
Một xanh.
Họ chung một tật.
Đó là thích bò lên giường .
02
Người đầu tiên trèo lên giường là em xanh.
Nửa đêm nửa hôm, ch.ó cũng ngủ cả mà vẫn chịu ngủ.
Cậu đè lên qua lớp chăn, ép nếm đủ cảm giác ma đè.
“Anh ơi, còn tỉnh ?”
Thật tỉnh lâu .
quáng gà, bật đèn thì mở mắt nhắm mắt cũng như .
Dù vẫn mở mắt .
Bởi vì con ma thò tay chăn, nắm lấy tay .
“Anh sờ thử xem em là ai.”
Sờ cái gì mà sờ.
Cậu em kiêu ngạo sẽ bao giờ gọi là “”.
Người đó chỉ hất cằm lên, chỉ mà : “Cậu, tránh xa .”
Trời đất chứng giám.
Khi đó chỉ con robot hút bụi lưng thu hút, thuận đường liếc sang một mà thôi.
Đương nhiên, em xanh gọi là “” cũng chẳng thật lòng xem là .
Tôi thật thà chứ ngốc.
Tạm thời định làm gì.
Nếu thì cứ chiều theo .
Cậu em xanh cầm tay , kéo từ đường quai hàm sắc nét của lên tận đầu hỏi: “Nhận ?”
Tôi phối hợp đáp: “Ừm, em là Thương Lục.”
Kiểu tóc của là mullet, còn Thương Xán để đầu đinh.
Hơn nữa, chỉ cần giọng lúc nào cũng như mang theo ý là dễ phân biệt.
“Anh giỏi thật đấy.”
“...”
Tôi linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên.
Năm giây , bắt đầu.
03
“Tay nhỏ thật.”
“Ừm, tay em lớn.”
“Tay mềm thật.”
“Ừm, tay em rắn chắc.”
Càng càng thấy sai sai.
Không chỉ .
Ai hiểu thì tự hiểu.
Tôi mất tự nhiên, khẽ nhích eo.
Thương Lục như chẳng nhận , vẫn chậm rãi nắm tay , giả vờ xem chỉ tay nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-em-song-sinh-bat-nat-omega-that-tha/chuong-1.html.]
“Lòng bàn tay vết chai.”
“Ừm, do cắt cỏ cho heo.”
Thương Lục bật .
“Anh đáng yêu thật.”
“...”
Đáng yêu nỗi gì, chỉ cầm liềm gõ cho tỉnh táo .
Tôi tầm mắt đang dừng ở .
Tôi chỉ một nơi nóng rực lên rõ.
Alpha đúng là như , dễ kích thích.
Tôi hiểu.
hiểu vì ngửi như chó.
Hay là định ghi nhớ bằng khứu giác luôn chắc?
Hơi thở nóng bỏng bắt đầu từ giữa trán, chầm chậm lướt xuống.
Tôi nhắm mắt .
Luồng khí như một đốm lửa nhỏ, lướt qua khóe môi, quét dọc đường cằm dừng bên cổ.
Thương Lục vùi mặt hõm cổ , sống mũi cao thẳng cọ nhẹ lên da thịt.
“Anh ơi, thơm quá.”
“...”
là bịa đặt.
Miếng dán ức chế pheromone của vẫn còn dán ngay ngắn, hơn nữa mùi của là ngải cứu.
Dù thoát ngoài thì cùng lắm cũng chỉ là mùi t.h.u.ố.c thanh đắng.
Tôi đẩy vai : “Về ngủ , buồn ngủ quá nên mê .”
Thương Lục thuận tay kéo tay xuống, giọng cũng khàn hẳn : “Em buồn ngủ , cảm nhận ?”
Hóa là sói đội lốt cừu, còn chẳng bằng em kiêu ngạo.
Cảm giác ép sát quá rõ ràng, giả vờ cũng nổi.
Tôi thở dài: “Vậy em thế nào?”
Thương Lục dùng môi cọ bên cổ , giọng khàn khàn như đang dỗ dành: “Giúp em , .”
Giúp ư.
Bây giờ Thương Lục mới chỉ đè bằng thể.
Nếu thật sự dùng pheromone ép xuống, thì còn đường nào để chọn nữa.
Nghĩ đến đó, chỉ thấy ngán ngẩm.
Sinh là omega, đúng là khổ thật.
Ít nhất cũng giữ giới hạn cuối cùng.
Tôi động ngón tay, hạ giọng xuống: “Dùng tay giúp em, ?”
Trong bóng tối, ánh đầy chiếm hữu của Thương Lục lướt qua mặt , trái ngược hẳn với giọng điệu mềm mỏng: “Anh cho em ?”
Tôi nghẹn cả họng.
Loại câu như mà cũng .
Tôi cố nhịn đáp: “... Không hợp.”
“Có gì mà hợp, em thấy là thích đến chịu nổi .”
Tin mới lạ.
Tôi mím môi, trong đầu vẫn đang nghĩ cách giữ .
Thương Lục bỗng bật , giơ hai ngón tay véo má : “Nhìn khó xử kìa, mặt nhăn cả .”
Vừa , kéo chăn , thuận tay bế lên đùi tiếc nuối bảo: “Dùng tay thì dùng tay , em cũng thích tay .”
“Bắt đầu , .”
Tôi nhắm mắt, c.ắ.n răng chiều theo ý .
Tay mỏi nhừ, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ là mau kết thúc cho xong.
Thương Lục bóp cằm , đầu ngón tay đè lên môi nhắc: “Chuyên tâm chút , đừng lười.”
Tôi bực đến mức trợn trắng mắt.
Thế nhưng cuối cùng vẫn làm cho xong.
Không qua bao lâu, Thương Lục mới buông một tiếng nặng nề.
Tôi vội rụt , nhưng giữ chặt gáy .
Tôi nhúc nhích nổi, chỉ thể nhắm mắt, trong đầu trống rỗng.