Mùa đông năm nay lạnh hơn năm.
Đứng hút t.h.u.ố.c cửa KTV, đến cả khói t.h.u.ố.c lẫn thở trắng xóa cũng hòa , chẳng còn phân biệt .
Tiểu Đông ngậm điếu t.h.u.ố.c trong miệng, hai tay run rẩy nhét sâu tay áo. Điếu t.h.u.ố.c sắp cháy hết, cuối cùng vẫn nhịn mà nghiêng đầu liếc sang bên cạnh — Nguyễn Trạch.
Dù mới làm ca đêm ở KTV đầy một tháng, Tiểu Đông vẫn lập tức nhận ai là “cây hái tiền” trong chỗ . Không vì tinh mắt, mà vì Nguyễn Trạch thật sự quá nổi bật.
Trong cái nơi kẻ hỗn tạp , ai trụ đều dạng tầm thường. thể uống cạn cả chai vodka mà vẫn giữ phong thái như Nguyễn Trạch thì Tiểu Đông từng thấy ai thứ hai.
Cậu lén hỏi thăm — mới rằng trong mấy cửa tiệm quanh đây, tiền bo của Nguyễn Trạch luôn đầu bảng. Có ngày, tiền tip nhận còn bằng cả tuần doanh thu của mới nghề.
Anh uống rượu, chơi trò, tính tình ôn hòa. Khách đùa thô tục cỡ nào cũng cáu gắt.
Lúc đầu, ít trong tiệm bực bội vì “giành hết khách”. họ từng tận mắt thấy ôm bồn cầu nôn đến kiệt sức, lau miệng xong tiếp rượu với nụ như chuyện gì — thế là oán trách cũng chỉ biến thành một câu thở dài:
> “Người sinh để làm Thần Tài là .”
Tiểu Đông tiến gần, lấy từ lớp trong áo một bao t.h.u.ố.c ngoại nhập:
“Anh Trạch, lát nữa… mong giúp đỡ em chút.”
Người đàn ông bất động cuối cùng cũng nghiêng đầu xuống hộp t.h.u.ố.c màu nâu sẫm, khẽ :
“Anh bảo kê cho ai .”
“Đừng mà ! Em mới , nắm tính khách cũ. Anh giúp em chút thôi, tiền tip em chia một nửa cũng !”
Nguyễn Trạch im lặng lâu. Ban đầu Tiểu Đông tưởng đang suy nghĩ, nhưng kỹ mới thấy — chẳng lọt chữ nào, chỉ đang chằm chằm cái cây bên đường mà thất thần.
Mãi đến khi gọi từ bên trong, mới đầu , ánh mắt lướt qua Tiểu Đông một cái nhạt.
“Chia bốn – sáu .”
Nói xong, đẩy cửa bước .
---
Trong phòng VIP, máy lạnh bật nóng hầm hập, chai rượu lăn lóc khắp sàn, nam nữ ngả nghiêng ghế sofa đỏ rực.
Thấy Nguyễn Trạch bước , một gõ micro, kéo cổ họng gọi lớn:
“A Trạch! Chơi trò , vô ?”
Anh cong mắt , ánh đèn sặc sỡ trần chiếu xuống khiến cả con như thêm lớp mê hoặc.
“Vô chứ.”
Anh xuống cạnh bàn, Tiểu Đông:
“Dắt theo thằng em mới, chơi trò thua .”
Có phá lên:
“Ghê ? Còn ham thắng hơn cả ?”
“Chưa .” Nguyễn Trạch cầm chén lắc xúc xắc lên. “Phải chơi mới rõ.”
Đêm đó, Tiểu Đông thật sự mở mắt.
Motchutnganngo
Có Nguyễn Trạch, bàn rượu bao giờ nguội. Kỹ thuật chơi xúc xắc, đ.á.n.h bài của quá điêu luyện. Vài ván trôi qua, tay Tiểu Đông ướt mồ hôi — còn thì vẫn nhàn nhạt, … cố tình để lộ sơ hở.
“A Trạch! Chơi chung mà còn gian lận hả?”
Một nắm lấy cổ tay .
Nguyễn Trạch chỉ , xòe tay :
“Bị bắt , tự phạt hai ly .”
Không khí lập tức nóng trở . Người đẩy vai c.h.ử.i là “cáo già bàn rượu”.
Qua khe đám đông, Tiểu Đông gương mặt tươi đó mà thấy mâu thuẫn đến lạ.
Không ai chơi xúc xắc với Nguyễn Trạch nữa, nên họ đổi trò khác — “Tôi , bạn .”
Mỗi giơ năm ngón tay, lượt kể một chuyện chỉ mà khác . Ai trúng thì gập một ngón. Người giữ ngón cuối cùng sẽ thắng và quyền bắt kẻ thua chơi đại mạo hiểm.
Trò đúng kiểu kích thích, tám chuyện men rượu.
Tiểu Đông vốn giỏi tấu hài nên chơi hăng, dù gập ba ngón nhưng khách nhét cả xấp tiền túi.
Giữa tiếng , trêu Nguyễn Trạch:
“A Trạch, đừng cũng kinh nguyệt nha!”
Anh ngửa đầu uống bia, gập một ngón tay.
Vài vòng , chỉ còn và một cô gái — mỗi còn đúng một ngón tay.
Mọi xúm cổ vũ, xúi cái gì thật “đỉnh”. chỉ đó im lặng.
Rồi thẳng lưng, đặt tay lên đầu gối, bình thản:
> “Có một … trồng cho một cây.”
Một câu đơn giản, đ.á.n.h lên nhịp trống nền nhạc — khiến cả phòng bỗng chững .
Không khí bùng lên mà ngược , rơi xuống khẽ.
Cô gái bên cạnh lắc đầu , nâng ly rượu:
“Anh chơi như thi Olympic , nghiêm túc quá .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-dao-lo-mua/chuong-27.html.]
“Thì thắng mà.”
Nguyễn Trạch dậy, lấy ly rượu trong tay cô:
“Cảm ơn cô nhường cho thắng — rượu để uống .”
Mọi ầm lên, ai còn nhắc đến câu “cây” nữa.
Khi cúi xuống nhặt xúc xắc, Tiểu Đông khẽ hỏi đùa:
“Anh Trạch, chuyện ‘trồng cây’ đó giống phim truyền hình xưa ghê.”
Có vài giây im lặng giữa hai bài hát.
“Chuyện thật bịa ?”
Nhạc mới nổi lên, gương mặt vô cảm của Nguyễn Trạch lập tức trở nụ quen thuộc:
“Tới lượt hát .”
---
Tò mò là bản tính của trẻ.
Tiểu Đông nhiều cố gợi chuyện về “cái cây” đó. Hỏi nhiều quá, cuối cùng Nguyễn Trạch cũng phát cáu.
Anh lạnh giọng thẳng:
> “Đừng nghĩ đến chuyện kết bạn. Ở đây kết nghĩa .
Tôi dẫn theo vì cản trở kiếm tiền.
nếu làm ảnh hưởng đến khách của — đảm bảo sẽ trụ nổi.”
Tiểu Đông cúi đầu im thin thít.
“Quản bản là .”
Nói xong, vén rèm bước trong.
Ngày hôm đó, tâm trạng Tiểu Đông tụt dốc.
Trước khi tan ca, còn vỗ vai :
“Nguyễn Trạch là đó — miệng độc, mềm cứng đều ăn.
Cậu cứ theo ảnh kiếm tiền là , đừng giận tiền chứ.”
Còn Nguyễn Trạch thì chẳng tiếp.
Hôm nay làm ca đêm — về nhà đúng giờ.
Con đường về nhà , ngày năm sáu lượt. Chỗ nào ổ gà, đèn đỏ mấy giây, bác bán khoai nướng lúc mấy giờ — đều thuộc lòng.
Cuộc sống vốn đều đặn… cho đến khi một “bất ngờ” từng bước đời .
Ví dụ như — cây đào lầu.
---
Ba tháng khi Du Gia Ánh lên đường Mỹ, ban quản lý khu dân cư đột ngột thông báo sẽ cải tạo cảnh quan, quy hoạch bộ cây xanh.
Lúc đó, Nguyễn Trạch nhà. Mẹ — dì Lữ Anh — dám tự quyết, vội gọi điện cho con trai.
Anh chỉ :
“Con về ngay.”
Năm phút , chạy tới với chiếc áo khoác xám đậm, mồ hôi lấm tấm mũi.
Nhân viên đeo băng đỏ nhắc quy định. Anh chỉ gật đầu, hỏi:
“Cho chút thời gian ? Tôi tìm chậu để bứng cây .”
“Anh làm nhanh lên, đừng cản trở tiến độ.”
“Được, cảm ơn.”
Anh chạy khắp nơi tìm chậu đủ lớn để trồng cây đào lớn. Cuối cùng mua một chậu đất cũ từ bà ve chai, trả tiền xe ba bánh chở về.
Dì Lữ Anh bên cúi xuống đào đất, lòng nghẹn mà dám gì.
Thực , cần nhắc, cũng hiểu câu tục ngữ:
> “Người dời sống, cây dời c.h.ế.t.”
Nên khi cây héo dần, khô quắt , chỉ còn trơ cành — cũng thấy oan ức.
mỗi ngày, vẫn tưới nước.
Cây c.h.ế.t… cũng cái .
Ít nhất chứng minh câu đó là đúng.
Cây dời thì c.h.ế.t.
Còn dời… sẽ sống.
Vậy nên — chắc hẳn Du Gia Ánh đang sống ở Mỹ.
Trong bếp, nước sôi réo lên.
Nguyễn Trạch đặt bình tưới xuống, phòng khách gọi:
“Mẹ, chuẩn ăn cơm.”