Anh Đào lỡ mùa - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:14:33
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi bước đầu thu, ban ngày ở Khâm Châu dần ngắn . Đèn đường trong khuôn viên trường bật lên từ tám giờ tối. Vưu Gia Ánh chạy chậm cổng trường, cách lớp cửa sắt sơn màu tối vẫy tay về phía đối diện đường nơi Nguyễn Tắc đang .
Nguyễn Tắc bao giờ chờ ngay cổng trường. Có Vưu Gia Ánh hỏi lý do, khi hai đang đợi đèn đỏ giữa giờ tan tầm đông đúc, Nguyễn Tắc cố tình cách xa hơn bình thường.
Mãi đến khi rẽ con đường nhỏ, câu chuyện mới tiếp tục. Nguyễn Tắc rút tay khỏi túi quần, :
“Ngày nào cũng lảng vảng cổng trường đúng giờ thế , vài hôm nữa chắc sẽ bác bảo vệ tưởng là kẻ bắt cóc.”
Vưu Gia Ánh nắm lấy tay , phản bác:
“Làm gì kẻ bắt cóc nào rình ở cổng đại học chứ?”
“Sinh viên đại học cũng thể lừa mà.”
Nguyễn Tắc thẳng phía , hai bàn tay đan đung đưa như chiếc xích đu. Vưu Gia Ánh ý trong lời , liền tiếp:
“Em kẻ lừa.”
Nguyễn Tắc đáp. Hai nắm tay tiếp, đến khi đường lớn thì chủ động buông .
Từ đầu, Vưu Gia Ánh luôn nghĩ Nguyễn Tắc là cao thủ tình trường, giỏi đẩy kéo, giỏi thả mồi bắt bóng. chỉ vài tuần bên , nhận điểm yếu trong cảm xúc của . Tình yêu hẳn ngọt ngào, nhưng Vưu Gia Ánh vẫn thấy vui.
Gần tròn một tháng yêu , họ một “nghi thức” cố định mỗi tối thứ Sáu. Vưu Gia Ánh mua một máy chiếu cũ từ Lý Trình Phong, mỗi tuần họ chọn bộ phim điểm thấp nhất bảng xếp hạng để cùng xem sofa.
Phim điểm thấp thì đúng là thấp thật: bối cảnh sơ sài, góc loạn xạ, thoại thì vô lý. Nguyễn Tắc thường cau mày, còn Vưu Gia Ánh thì đến chảy nước mắt, ngay cả khi phim kết cục bi thương.
hôm nay, Vưu Gia Ánh chọn một bộ phim tình cảm đ.á.n.h giá cao, kể về đôi tình nhân chia cắt trong Thế chiến II. Phim đen trắng, lời thoại, nên hai gần như dành trọn sự chú ý… để “tấn công” bát đào bàn.
Anh đào đựng trong chiếc bát sứ trắng mẻ viền. Ăn nửa bát thì họ bắt đầu hôn . Giữa chừng, Vưu Gia Ánh lỡ nuốt một hạt đào. Lúc lông mày Nguyễn Tắc mới giãn , sofa đến nghiêng ngả.
Kết quả là cả hai đều nóng trong , miệng lở loét, chuyện mà cổ họng như bốc lửa.
Nguyễn Tắc trong bếp đợi ấm nước sôi, trong bát sứ chỉ còn cuống xanh. Vưu Gia Ánh từ sofa bếp, lấy cốc và túi từ tủ treo tường.
Vưu Gia Ánh vốn năng lực phá bầu khí “đặc biệt”. Cậu ôm cánh tay Nguyễn Tắc, ngẩng đầu hỏi:
“Một ly phổ nhĩ bao nhiêu tiền?”
“Một trăm năm mươi.”
Tay ôm chặt, Nguyễn Tắc rút , chỉ dùng tay trái nhấc ấm nước.
“ là gian thương.”
Anh cũng , rót đầy nước :
“Cậu thẻ hội viên mà, ly tính là phúc lợi hội viên.”
Ánh đèn bếp vàng ấm áp. Vưu Gia Ánh ôm ly bóng hai quấn sàn nhà, nhấp một ngụm ngẩng lên:
“Nguyễn Tắc, để em trồng cho một cây đào nhé.”
Những ý tưởng kỳ quặc của trẻ tuổi đến đột ngột. Lúc đó Nguyễn Tắc để tâm. Cho đến ba ngày , khi sàn phòng khách bóc bưu kiện, thấy nhãn dán gói hàng ghi: Hạt giống Phúc Quả.
Mấy ngày tiếp theo, Vưu Gia Ánh thuyết phục bà trưởng ban quản lý khu phố — khó tính nhất tòa nhà — mang hoa quả tặng từng hộ dân trong khu. Cuối cùng cũng xin một mảnh đất nhỏ tầng trệt để trồng cây.
Cảnh tượng mà lẽ cả đời Nguyễn Tắc quên là Vưu Gia Ánh đeo găng tay vải trắng, xới đất lẩm bẩm một . Cậu làm theo đúng bản hướng dẫn trồng cây in , đo từng chút một, đào hố, bỏ hạt, lấp đất, tưới nước — tất cả đều tỉ mỉ đến từng li.
Suốt hơn hai tiếng, vai trò của Nguyễn Tắc chỉ là… giữ tờ hướng dẫn như một cái giá đỡ sống.
Đến bước cuối cùng, Vưu Gia Ánh xổm xuống chữ lên tấm bảng cắm trong đất. Mặt in sẵn thông tin giống cây, mặt nghiêng , cẩn thận từng nét:
Vưu Gia Ánh & Nguyễn Trạch.
(Thực chữ “Tắc” nhầm thành “Trạch”, nhưng Nguyễn Tắc sửa. Vì trong khoảnh khắc đó, chợt nghĩ: chỉ cần là Vưu Gia Ánh gọi, tên gì cũng chẳng còn quan trọng.)
Cậu dậy, vung xẻng :
“Em đóng góp lớn cho kinh tế gia đình nhé! Tiền mua đào tiết kiệm , em sẽ mua cái máy sấy tự động mà hôm thấy trong trung tâm thương mại.”
---
Mùa hè dần đến hồi kết.
Bầu trời ngoài cửa sổ xám xịt. Hôm đó Vưu Gia Ánh tiết học, mượn chiếc ghế con từ bộ phận hậu cần tầng.
Khi Nguyễn Tắc đến nơi, thấy mặc áo sơ mi sọc xanh, bậc thềm, giày dính bùn, cúi đầu một cuốn sách đang mở. Đến gần mới thấy trang giấy ố vàng dòng chữ lớn: “Phương pháp ghép cây đào.”
Như thể thần giao cách cảm, kịp mở lời, Vưu Gia Ánh :
“Anh đào ba năm mới hoa kết trái.”
Mái tóc đen của phủ một lớp ánh sáng nhạt. Nguyễn Tắc nghiêng, nhẹ:
“Vậy thì đợi ba năm.”
“Không cần lâu thế .”
Cậu ngẩng lên, ánh mắt nghiêm túc:
“Đợi em học xong cách ghép cây, một năm là quả.”
Ban đầu Nguyễn Tắc còn , nhưng khi thấy vẻ mặt thật sự nghiêm túc của , chợt nhận Vưu Gia Ánh hề đùa. Nụ tắt dần, đưa tay xoa gáy , gật đầu:
“Được, thì đợi một năm.”
Sự cố chấp của Vưu Gia Ánh là điều mới mẻ với . Ban đầu tưởng đó chỉ là nhiệt huyết nhất thời của sinh viên đại học, nhưng khi tiếp xúc với nhiều cùng tuổi, mới nhận — sự kiên trì đến mức “cứng đầu” lẽ chỉ riêng Vưu Gia Ánh mới .
Nghiên cứu trồng cây ăn quả khó hơn tưởng nhiều. Tài liệu in dày đến mức kẹp tài liệu cỡ lớn cũng giữ nổi. Có ở phòng thí nghiệm, giáo sư lật vài trang tài liệu của nhíu mày:
“Bố em phản đối chuyện trồng đào ?”
“Không ạ.”
Cậu gõ dòng code cuối cùng, nhấn Enter thêm:
“Với … em em thích.”
Câu nhỏ. Lý Trình Phong suýt rớt tim ngoài, ôm chặt tập hồ sơ quanh sợ thấy.
“Cậu điên ?”
Anh ghé sát tai Vưu Gia Ánh, hạ giọng:
“Để lớn trong trường , vài hôm nữa bố sẽ hết.”
Vưu Gia Ánh chỉ nhún vai:
“Biết thì thôi.”
Cậu thật sự định giấu. Chuyện và Nguyễn Tắc bên chỉ là sớm muộn phát hiện. Cậu quang minh chính đại yêu .
Lý Trình Phong ném tập hồ sơ xuống bàn, lạnh lùng dội gáo nước lạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-dao-lo-mua/chuong-20.html.]
“Bạn của … chắc gì nghĩ giống .”
---
Kỳ nghỉ đông đến gần.
Một tối nọ, Nguyễn Tắc đang gương hút thuốc. Áo xám, xương bả vai nhô lên rõ rệt. Anh cởi đồng phục công việc cũ bỏ hộp, Vưu Gia Ánh:
“Thôi, về thăm .”
Nghe đến đây, Vưu Gia Ánh bỗng hỏi:
“Anh gặp bố em ?”
Câu hỏi bật theo cảm xúc. Nguyễn Tắc chỉ cuộn điếu thuốc, thản nhiên đáp:
“Cậu thật sự nghĩ… xứng với ?”
Ngoài gương mặt dễ , chẳng thấy gì đủ cho Vưu Gia Ánh. Anh điều đó từ ngày đầu tiên.
Vưu Gia Ánh vẻ giận, nhưng Nguyễn Tắc bước tới, kéo từ sofa lên, vòng tay ôm chặt, vuốt mái tóc đen mềm của ánh đèn dịu.
Anh khẽ :
“Hiện tại ở bên là đủ .”
Lý trí bảo đúng. riêng tư trong lòng, Vưu Gia Ánh vẫn tương lai với . Cậu vùi mặt cổ , tiếng mưa gõ lên cửa kính, thì thầm:
“Vậy… về quê với em ?”
Nguyễn Tắc im lặng một lúc, khẽ gật đầu:
“Được.”
---
Thời tiết bắt đầu lạnh.
Một ngày nọ, Vưu Gia Ánh phát hiện Nguyễn Tắc đang nộp hồ sơ xin việc mạng. Hai chung xem video hài, đến ngả nghiêng, còn điện thoại đặt xuống, nụ chút gượng gạo.
Cậu lén xem điện thoại của , nên khóa máy ngay mặt . Nguyễn Tắc đưa tay giật , chỉ khẽ véo má .
“Anh đổi việc ?”
“Ừ.”
Anh chỉnh áo, châm điếu t.h.u.ố.c tiếp:
“Ngay cả ở Khâm Châu nhỏ bé thế , như tìm việc cũng dễ.”
Vưu Gia Ánh bước đến phía , đặt tay lên vai :
“Anh cần như .”
“Như thế nào?”
“Đổi việc. Với em, bây giờ .”
Khói t.h.u.ố.c lững lờ. Hai bàn tay họ đan chặt .
Nguyễn Tắc , nghiêm túc :
“Anh chỉ hiện tại với em.”
tìm việc khó hơn dự tính. Có đang phỏng vấn, mới tám phút thì cửa phòng mở — phỏng vấn bước , thấy Nguyễn Tắc đó thì lúng túng .
“Xin , mai cần đến nữa. Thật cũng thấy công ty lắm.”
Vưu Gia Ánh còn tức hơn . Cậu kéo đầu ngõ mua mấy lon bia. Hai bậc thềm uống cạn trong một .
Nguyễn Tắc ngẩng đầu trời, vẻ mặt bình thản. Vưu Gia Ánh nắm lấy tay , móc ngón út :
“Chắc chắn sẽ tìm thôi.”
Nghe , bật , siết tay :
“Cậu đúng là an ủi khác.”
Rồi đùa:
“Sau giàu nuôi , để làm… tiểu bạch kiểm ăn ngon uống sướng.”
Cậu nghiêm túc gật đầu, sẽ cố gắng kiếm tiền thật nhiều.
Khi , ai — khoảnh khắc bình dị là kết cục nhất của họ .
---
Một ngày nọ, đàn ông tiến gần.
Chưa kịp để ký ức ùa về, nhổ nước bọt xuống đất:
“Thật ghê tởm.”
Nguyễn Tắc kịp phản ứng, bước nhanh đến phía họ:
“Không hôm đó đòi điện thoại của ? Bây giờ giả vờ quen ?”
Vưu Gia Ánh chợt nhớ — chính là gã đàn ông gặp ở bến xe buýt hôm , nhưng hôm nay vẻ mặt hung hãn hơn nhiều.
Nguyễn Tắc lạnh lùng :
Motchutnganngo
“Có việc gì?”
Rồi kéo tay Vưu Gia Ánh định rời .
gã bắt đầu c.h.ử.i rủa: từ “đồ bệnh hoạn” đến những lời bẩn thỉu hơn, nhặt luôn tập hồ sơ xin việc mà họ để bậc thềm.
Hắn lật xem, khẩy:
“Trình độ như mày mà cũng xin việc? Hay mày chỉ dụ dỗ đàn ông thôi?”
Câu dứt — ngã lăn đất.
Máu chảy xuống cằm.
Vưu Gia Ánh thở gấp, nắm tay run lên. kịp làm gì tiếp, Nguyễn Tắc kéo phía , bình tĩnh gọi 120 (cấp cứu), sang chỉ camera an ninh ven đường.
Anh nhẹ giọng với :
“Không .”
Đó là đầu tiên Vưu Gia Ánh thấy Nguyễn Tắc dịu dàng đến .