Anh Đào lỡ mùa - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:14:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước đầu thu, ban ngày ở Cẩm Châu dần ngắn . Đèn đường trong trường bật sáng từ hơn tám giờ tối. Vưu Gia Ánh chạy một mạch cổng trường, cách lớp cổng sắt màu sẫm mà vẫy tay với Nguyễn Trạch đang bên đường.

Nguyễn Trạch từng chờ ngay cổng trường. Có Vưu Gia Ánh hỏi vì , đúng lúc hai đang đợi đèn đỏ giờ tan học cao điểm — khi cách xa hơn thường lệ.

Mãi đến khi rẽ con đường nhỏ, câu chuyện mới tiếp tục. Nguyễn Trạch rút tay khỏi túi quần, :

“Nếu ngày nào cũng đúng giờ lảng vảng cổng đại học, chắc chỉ vài hôm là bác bảo vệ tưởng là kẻ buôn .”

Vưu Gia Ánh nắm lấy tay , phản bác:

“Làm gì ai bắt cóc sinh viên ngay cổng đại học chứ.”

“Sinh viên cũng vẫn lừa như thường.”

Nguyễn Trạch thẳng phía . Hai bàn tay nắm lấy đung đưa như chiếc xích đu nhỏ. Vưu Gia Ánh ý trong lời , liền tiếp:

“Dù cũng lừa.”

Nguyễn Trạch đáp. Hai cứ thế nắm tay về phía , đến khi đường lớn mới chủ động buông tay.

Ban đầu Vưu Gia Ánh cứ nghĩ Nguyễn Trạch là cao thủ tình trường — giỏi kéo đẩy, tiến lùi. chỉ vài tuần bên , nhận : cao thủ, mà là… “lỗ hổng cảm xúc”.

Yêu chẳng thể là ngọt ngào rực rỡ — nhưng Vưu Gia Ánh vẫn thấy vui.

Gần một tháng kể từ khi chính thức bên , họ thêm “nghi thức tối thứ Sáu”. Vưu Gia Ánh mua một chiếc máy chiếu cũ từ Lý Trình Phong, cứ đến tối thứ Sáu là hai chọn bộ phim điểm đ.á.n.h giá thấp nhất bảng xếp hạng, cuộn sofa xem chung.

Phim điểm thấp tất nhiên lý do của nó: bối cảnh sơ sài, góc lộn xộn, thoại ngớ ngẩn — thường khiến Nguyễn Trạch nhíu mày. Ngay cả những kết thúc bi thương cũng làm Vưu Gia Ánh dừng .

hôm nay thì khác.

Vưu Gia Ánh chọn một bộ phim tình yêu đ.á.n.h giá cao — bối cảnh Thế chiến II, kể về đôi tình nhân chiến tranh chia lìa. Phim đen trắng, lời thoại. Thế nên phần lớn sự chú ý của hai dồn cả … bát đào.

Anh đào đựng trong chiếc bát sứ trắng sứt miệng. Ăn đến nửa chừng thì họ bắt đầu hôn . Giữa chừng, Vưu Gia Ánh lỡ nuốt một hạt — cuối cùng cũng khiến hàng mày của Nguyễn Trạch giãn , sofa nghiêng ngả.

Đến đêm cả hai đều “nóng trong ”, miệng nổi nhiệt, chuyện mà cổ họng như bốc lửa.

Nguyễn Trạch trong bếp đợi ấm nước sôi. Trong bát chỉ còn những cuống đào xanh. Vưu Gia Ánh từ sofa bước xuống, bếp lấy cốc và túi từ tủ tường.

Cậu luôn tài phá vỡ khí lãng mạn.

Vưu Gia Ánh ôm lấy cánh tay , ngẩng lên hỏi:

Motchutnganngo

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-dao-lo-mua/chuong-18.html.]

“Một tách phổ nhĩ thì tính bao nhiêu?”

“Một trăm năm mươi.”

Tay ôm chặt, Nguyễn Trạch rút , chỉ dùng tay trái cầm ấm nước.

là gian thương.”

Anh bật , rót đầy nước :

“Cậu thẻ hội viên mà — tách coi như phúc lợi hội viên.”

Ánh đèn bếp vàng ấm. Vưu Gia Ánh ôm cốc bóng hai đan sàn, nhấp một ngụm ngẩng lên:

“Nguyễn Trạch, trồng cho một cây đào nhé.”

Ý tưởng kỳ lạ của trẻ tuổi — lúc đó Nguyễn Trạch chẳng để tâm.

Cho đến ba ngày , sàn phòng khách bóc một kiện hàng. Trên nhãn dán ghi: Hạt giống cây ăn quả.

Những ngày tiếp theo, Vưu Gia Ánh gõ cửa từng nhà trong khu, thậm chí thuyết phục bác tổ trưởng vốn khó tính nhất, mang hoa quả tặng khắp tòa nhà — cuối cùng xin một mảnh đất nhỏ tầng để trồng cây.

Có lẽ cả đời Nguyễn Trạch cũng quên hình ảnh hôm .

Vưu Gia Ánh đeo găng tay voan trắng, xúc đất lẩm bẩm một . Cậu in sẵn hướng dẫn trồng cây, đào hố đúng từng centimet, đặt hạt xuống, lấp đất, tưới nước — cẩn thận đến mức gần như nghi lễ.

Suốt hơn hai tiếng, vai trò của Nguyễn Trạch chỉ là… cầm tờ hướng dẫn làm “giá đỡ ”.

Đến bước cuối cùng, Vưu Gia Ánh xổm xuống chữ lên tấm bảng cắm bên cạnh. Mặt in sẵn thông tin cây giống, còn mặt cầm bút nắn nót:

尤伽映 & 阮泽

(Thực chữ “泽” sai — nhưng Nguyễn Trạch sửa.)

Viết xong, dậy, vung xẻng :

“Tôi đóng góp lớn cho kinh tế gia đình đấy nhé! Tiền mua đào tiết kiệm sẽ mua cái máy sấy tự động hôm thấy trong trung tâm thương mại!”

Chữ bảng sai — nhưng lúc Nguyễn Trạch bỗng thấy… chẳng còn quan trọng nữa.

Chỉ cần là Vưu Gia Ánh, gọi thế nào cũng .

Loading...