Anh Đào lỡ mùa - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:14:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai mươi lăm năm đời của Nguyễn Trạch gói gọn chỉ trong hai câu ngắn ngủi.

Dù khi đó nét mặt của Vưu Gia Ánh vẫn bình thản, nhưng Nguyễn Trạch vẫn bắt khoảnh khắc ngạc nhiên lóe lên trong mắt khi thốt mấy chữ: “bố nghiện ma túy.”

Với Vưu Gia Ánh, những chuyện như thế lẽ chỉ tồn tại trong mấy bộ web drama làm ẩu, ngân sách rẻ tiền.

Ít ai ngoài đời tận mắt chứng kiến ruột trốn trong bồn tắm, run rẩy trong cơn nghiện, ánh mắt lật trắng, tuyệt vọng bấu lấy tay áo đứa con thành niên mà lặp lặp :

> “Đừng báo cảnh sát… cho thêm chút nữa thôi…”

Câu chuyện lùi xa hơn về .

Năm mười chín tuổi, Lữ Anh yêu Nguyễn Bồi Sinh, trai làm thuê ở tiệm bánh đối diện.

Bồi Sinh khi hai mươi mốt tuổi, cao ráo, sáng sủa; mỗi sáng chỉ cần gặp vài lúc mua bữa sáng cũng đủ khiến Lữ Anh rơi lưới tình.

Hai lỡ dở hôn nhân.

Lữ Anh cắt đứt với gia đình, ở nhà dưỡng thai.

Nguyễn Bồi Sinh một ngày làm ba việc; tối về luôn mua cho cô nửa con gà cô thèm.

Năm Nguyễn Trạch chào đời, họ mới đăng ký kết hôn.

Trong ảnh cưới, cả hai mặc sơ mi trắng thuê rẻ tiền; Lữ Anh cố ý mua chiếc nơ đỏ cho chồng.

Khi đó, dù ngoài lời tiếng , cô vẫn tự hào mà rằng: gả cho tình yêu.

tình yêu bền.

Chỉ vài năm , Nguyễn Bồi Sinh sa cá độ xổ . Anh nghỉ việc, ngày ngày ở nhà nghiên cứu vé , chi chít giấy báo dán đầy tường.

Mọi khoản tiền của Lữ Anh đều mang đ.á.n.h cược.

Năm trăm vạn rơi xuống đầu họ — đó là đòi nợ, đe dọa, và những đàn bà lạ hớ hênh trong phòng ngủ.

Bồi Sinh : “Anh gặp tình yêu mới.”

Có lẽ vẫn còn chút lương tâm — Lữ Anh tự sát bất thành, dẫn khác về nhà nữa. bắt đầu uống rượu triền miên, say là đ.á.n.h .

Lữ Anh cũng chịu thua; cô cào cấu chồng đến mặt mũi đầy vết xước.

Cuộc hỗn loạn kéo dài đến năm Nguyễn Trạch học lớp sáu.

Ngày nghiệp tiểu học, Nguyễn Bồi Sinh mang theo vài món trang sức vàng của Lữ Anh và chút tiền mặt, biến mất khỏi căn nhà sáu mươi mét vuông — vĩnh viễn.

Tiền đủ sống, Lữ Anh bắt đầu làm ở hộp đêm.

Móng tay sơn đen kẹp điếu thuốc, mỗi tối khi cửa cô đều với Nguyễn Trạch:

> “Mẹ tìm tình yêu đây.”

“Tình yêu” của cô để sofa là áo da, quần jeans, mùi khói thuốc.

Năm mười lăm tuổi, Nguyễn Trạch cầm bao t.h.u.ố.c bàn bước ngoài — điếu t.h.u.ố.c đầu tiên trong đời.

Như thể con thật sự đồng cảm: hôm cũng là ngày Lữ Anh đầu dùng ma túy.

Sau đó thứ trượt khỏi quỹ đạo.

Lữ Anh nghiện nặng nhưng tiền.

Cô bắt đầu tiêu cả tiền học phí dành cho Nguyễn Trạch — một năm học chỉ đủ mua hơn chục gram.

Đến khi cần đóng học phí, cô xoay tiền nữa, liền trộm.

Lần đầu tiên, cô lấy trộm một đôi bông tai ở tiệm vàng. Bán xong, cô đưa một phần cho Nguyễn Trạch đóng học, phần còn đem mua ma túy.

Lần thứ hai, cô bắt tại trận.

Bạn trai cô ném thùng rác chủ tiệm; chai rượu vỡ đập đầu chảy máu.

Lữ Anh sợ đến ngây — khi cảnh sát đến, chỉ còn cô ở hiện trường.

tuyên án ba năm tù.

khi trại, cô thẩm vấn yêu cầu khai bán ma túy — chính là bạn trai cô.

chịu . Vụ việc kéo dài thêm nhiều tháng.

Nợ nần của đổ xuống đầu con.

Đến thứ bảy gia đình hại kéo đến trường làm loạn, hiệu trưởng gọi Nguyễn Trạch lên phòng và khuyên thôi học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-dao-lo-mua/chuong-15.html.]

Anh đồng ý dứt khoát — chỉ xin học phí học kỳ .

---

Trong buổi thăm gặp cuối cùng khi trại, Lữ Anh đối diện , tay vò ngừng.

Cô gượng :

> “Lần chắc sẽ cai

Chờ ngoài, sẽ làm t.ử tế, để con lo nữa. Con còn thể thi đại học lớn năm nay mà…”

Nguyễn Trạch xuống, bình thản đáp:

> “Học hợp với con. Con chữ.”

Nụ của Lữ Anh cứng . Cô cúi đầu như đang lục ký ức:

> “Ừ… con hồi nhỏ vốn ghét làm bài tập…

con thích vẽ, lúc vẽ liền mười mấy tờ giấy…

Hay con học vẽ ?”

Nguyễn Trạch mây ngoài cửa kính, tâm trí trôi mất.

Đến khi chạm tay , mới giật .

> “Dạo con về thăm ông bà ngoại ? Sức khỏe họ thế nào?”

Bà gầy đến mức da bọc xương, hốc mắt sâu hoắm — mới bốn mươi lăm tuổi mà như già nửa đời.

Nguyễn Trạch rút tay , dối:

> “Cũng . Ông cao huyết áp, đang uống thuốc.”

Lữ Anh gật đầu liên tục:

“Có t.h.u.ố.c là t.h.u.ố.c là …”

Khi dậy chuẩn rời , cô bỗng gọi lớn tên .

Giọng run run:

> “Sang năm con hai mươi sáu

Mẹ từng hỏi… con thích ?

Mẹ bênh con — chỉ sợ con vì bố mà thấy hổ.”

lên, gần như nghẹn lời:

Motchutnganngo

> “Con chịu đến thăm , ơn .

Nếu con thương… thì đừng cho họ chuyện của … chuyện của bố con.

Bố con chắc cũng nữa.

Sau ngoài cũng sẽ gặp con — làm bẩn cuộc sống của con.”

Nguyễn Trạch bà — bộ quần áo trống rỗng như treo gầy guộc .

Anh bước tới, chạm nhẹ tay bà:

> “Mẹ giữ gìn sức khỏe là .”

Rồi xoay cửa.

---

Từ nhỏ đến lớn, Nguyễn Trạch từng oán trách ông trời bất công.

khi rẽ con hẻm dài chật hẹp

ở cuối hẻm, thấy Vưu Gia Ánh chờ trong bộ đồ đen, cổ đeo chiếc quạt mini trắng, nhắm mắt chống nóng.

Khoảnh khắc đó, Nguyễn Trạch sững .

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác uất ức từng .

Anh lặng lẽ nghĩ:

> “Giá mà phận thể chia cho … một chút công bằng thôi cũng .”

Loading...