Anh Đào lỡ mùa - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:14:24
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Trạch cho nhiều thời gian để lựa lời.

Vưu Gia Ánh thấy dùng mu bàn tay sạch sẽ lau khóe môi, một tay nắm lấy gấu áo, dứt khoát cởi phăng chiếc áo thun ném lên bồn rửa bên cạnh.

Vòi nước bật mở.

Vừa rửa tay, Nguyễn Trạch bình thản :

> “Giặt xong thì đem phơi ngoài ban công.”

Những lời vốn khó lúc Vưu Gia Ánh buột miệng trôi chảy:

> “Nếu em là nụ hôn đầu của em thì ?”

Nguyễn Trạch khóa vòi nước, . Những giọt nước men theo đầu ngón tay rơi xuống sàn.

> “Vậy thì đáng tiếc.”

“Tôi là nụ hôn đầu của .”

Cũng đúng thôi — kể cả là Nguyễn Trạch, thời còn học cũng từng mặc đồng phục chỉnh tề, gục mặt xuống bàn ngủ gật trong lớp, lén hôn thích ở góc tối ai để ý sân trường.

Vưu Gia Ánh kéo quần lên, bước xuống khỏi máy giặt, ngẩng đầu với , khẽ :

> “Không tiếc.”

Tiếc tiếc, vốn dĩ do chính quyết định.

Được hôn thích — dù vụng về — với , là chiếm món hời lớn .

---

Ngày hôm đó trở thành bước ngoặt nào trong tình cảm.

Cuộc sống của Nguyễn Trạch vẫn như cũ: ngủ đến xế chiều mới dậy, rửa mặt qua loa, ăn đại gì đó dài sofa chơi game. Thỉnh thoảng buổi tối về nhà, Vưu Gia Ánh mới gặp ngoài hành lang; Nguyễn Trạch chỉ khẽ gật đầu coi như chào hỏi.

Hai ở chung một mái nhà, nhưng thời gian thật sự chuyện với ít.

Vì thế, một đêm nhiệt độ , Vưu Gia Ánh tìm đến KTV nơi Nguyễn Trạch làm việc.

Ngoài cửa KTV đầy những nam nữ say xỉn ồn ào.

Cậu sang cửa hàng tiện lợi bên cạnh — cửa hai ông chú đang đ.á.n.h cờ tướng, khiến nhớ đến ông ngoại .

---

Gần một giờ sáng, Nguyễn Trạch mới bước .

Không khí lạnh hơn. Trong phòng còn vọng tiếng nhạc ầm ĩ. Anh thấy một bóng lưng quen thuộc đang xổm bên bàn cờ — là Vưu Gia Ánh.

Một ông chú chỉ quân cờ trong tay , bực bội :

> “Đánh thế là thua ! Đặt ở đây chứ, ngốc quá!”

Vưu Gia Ánh đầu , dáng vẻ ngoan ngoãn đến lạ. Ông chú cũng mềm giọng, chỉ tay bàn cờ giải thích cho .

Trong chuyện làm khác yêu quý, dường như Vưu Gia Ánh thiên phú bẩm sinh.

Nguyễn Trạch đó cho đến khi ván cờ kết thúc.

Cậu dậy vươn vai, mắt nheo vì ánh đèn — khi thấy Nguyễn Trạch, đôi mắt bỗng sáng rực lên.

> “Anh tan ca ?”

Bên trong KTV tiếng chai thủy tinh vỡ loảng xoảng. Nguyễn Trạch dừng một lát đáp:

> “Đứng đây một lúc thôi.”

Vưu Gia Ánh lập tức :

> “Vậy là đang đợi em đúng ?”

Thật Nguyễn Trạch định : “Vì phòng bên cạnh đang bật một bài thích.”

vẻ mặt vui như bắt đom đóm của , lời giải thích bỗng nghẹn .

Anh , lạnh nhạt :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-dao-lo-mua/chuong-12.html.]

> “Tôi chỉ đang xem cờ của đ.á.n.h dở tệ đến mức nào.”

Vưu Gia Ánh chạy theo , giải thích lâu đ.á.n.h nên tay nghề xuống, bước nhanh lên cạnh .

> “Trước khi nhập học, buổi tối em đến đón tan ca ?”

Motchutnganngo

Nguyễn Trạch trả lời ngay, thêm vài bước mới hỏi:

> “Cậu làm nữa ?”

> “Em nghỉ .”

Cậu cúi đầu những viên gạch đỏ xếp chéo vỉa hè, như nhớ điều gì, vội thêm:

> “Anh yên tâm, tiền nhà em vẫn trả .”

Nguyễn Trạch im lặng.

Vưu Gia Ánh một :

> “Ban ngày em làm xong bài tập cũng chẳng việc gì…

Ở nhà chờ cũng buồn, chi bằng tối ngoài đón , dạo cho thoải mái…”

Đèn đỏ phía nhuộm cả Nguyễn Trạch thành một màu đỏ rực.

Anh đột ngột dừng .

> “Vưu Gia Ánh.”

Cậu ngẩng đầu.

Giọng còn lười nhác như khi, mà nghiêm túc đến mức khiến thấy nặng nề:

> “Trên đời chỉ mỗi đồng tính.”

“Cậu đừng lãng phí hết thời gian và sức lực .”

Lần , Vưu Gia Ánh trả lời nhanh, hề do dự:

> “Em cứ lãng phí.”

Đèn chuyển xanh bắt đầu đếm ngược.

Nguyễn Trạch bước .

Lần , Vưu Gia Ánh cố chen lên bên cạnh nữa — chỉ lặng lẽ theo , giữ một cách xa gần.

Khi Nguyễn Trạch đặt chân lên bậc thềm đầu tiên của tòa nhà, phía bỗng nắm lấy vạt áo .

Trước khi kịp , Vưu Gia Ánh liền một mạch như đổ đậu:

> “Cho dù trời ghét nhân tài, em chỉ sống đến 60 tuổi thì cũng còn gần bốn mươi năm để lãng phí.”

“Bốn mươi năm — Phật sống cũng hóa bà già .”

“Ai dám chắc sẽ thích em?”

Cậu siết chặt vạt áo , tiếp, gần như dám thở:

> “Em cứ ở nhà .”

“Cứ đón tan ca.”

“Cứ … lãng phí thời gian .”

Nói xong, tim đập loạn, môi cũng khô rát.

Trong bóng tối, Vưu Gia Ánh chờ câu trả lời.

Nguyễn Trạch chỉ khẽ thở dài.

Ngay khi sắp mở miệng thêm, mới chậm rãi đáp:

“Tùy "

Loading...