Anh Đào lỡ mùa - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:14:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ ngày chuyển đến ở cùng, mỗi ngày Vưu Gia Ánh vẫn làm như thường lệ.

Bảy giờ bốn mươi mốt sáng khỏi nhà để kịp bắt xe buýt. Đến một giờ mười trưa, sẽ gửi cho Nguyễn Trạch hai đoạn tin nhắn thoại:

— một cái hỏi xem bận ,

— một cái báo rằng sẽ về ăn trưa.

Nguyễn Trạch vốn chẳng thói quen sáng trưa đúng giờ, nên hai tin nhắn thường đến gần hai giờ chiều mới mở . Có lúc trả lời muộn, lúc chẳng trả lời gì cả, nhưng Vưu Gia Ánh cũng để tâm.

Ngày nào cũng , vẫn kiên trì nhắn tin đều đặn, như một thói quen nhỏ ăn sâu cuộc sống chung của họ.

---

Chiều nay mưa lớn.

Vưu Gia Ánh bước cửa cúi xuống tháo giày. Cậu khép ô , phủi những giọt nước đọng mặt vải dựng ngoài hành lang.

Nghe tiếng động, Nguyễn Trạch từ phòng ngủ bước .

Anh mái tóc ướt sũng của một lúc hỏi khẽ:

> “Ngoài trời mưa to lắm ?”

Vưu Gia Ánh gật đầu, dép đáp:

> “Cũng nhỏ .”

Cậu nghiêng , đưa cho Nguyễn Trạch một túi nhựa trắng:

> “Em mua ít cherry giảm giá.”

Những quả cherry đỏ sẫm, căng mọng, bóng bẩy — trông chẳng giống trái cây vỉa hè rẻ tiền, mà như lấy từ tủ lạnh nhập khẩu trong siêu thị cao cấp.

Khi Vưu Gia Ánh định nhà tắm, Nguyễn Trạch bất chợt giữ lấy cổ tay .

Da lạnh và ẩm vì mưa, cả gần như ướt sũng — chỉ túi cherry là khô ráo như thể mang về từ sa mạc.

Nguyễn Trạch buông tay khi kịp gì, giọng bình thản:

> “Đi giày .”

Vưu Gia Ánh khẽ “ừm” một tiếng, xoay mang đôi dép cho đàng hoàng.

---

Ngoài cửa sổ, bầu trời nhuộm màu vàng xám nặng nề của cơn bão sắp tàn, gió vẫn còn thổi mạnh, mưa vẫn quất lên kính từng đợt.

Trong khi đó, bên trong căn bếp nhỏ, Nguyễn Trạch đang ăn bát canh gà với mì rong.

Trên chiếc lá rau xanh còn đọng một vệt dầu, dính ngay khóe miệng Vưu Gia Ánh mà hề — vẫn chăm chú gặm từng miếng nhỏ như chú thỏ con.

Nguyễn Trạch một lát , rút một điếu t.h.u.ố.c ngậm lên môi, cúi châm lửa cạnh kệ hoa.

---

> “Em định ngoài nữa .”

Vưu Gia Ánh cúi xuống húp canh.

Nguyễn Trạch bật lửa, ngọn lửa nhỏ bùng lên tắt ngấm.

> “Ngoài trời vẫn đang mưa.” — .

Cậu đáp khẽ:

> “Chắc lát nữa sẽ nhỏ hơn… Hôm nay em kết thúc kỳ thực tập, bảo em mời ăn.”

Một lúc , trong phòng vang lên giọng của quản lý khách sạn gọi làm tối.

Nguyễn Trạch búng tàn thuốc, đặt điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở lên gạt tàn:

Motchutnganngo

> “Tối nay khách đặt bàn.”

Vưu Gia Ánh ở cửa phòng ngủ, hai tay còn ướt nước, lúng túng hỏi:

> “Anh… sẽ về muộn lắm ?”

Anh trả lời ngay, chỉ thêm vài giây hỏi :

> “Có chuyện gì ?”

Cậu nhẹ:

> “Cũng gì lớn… chỉ là tối nay em thể sẽ uống rượu. Tửu lượng của em bình thường thôi, nên nếu về sớm, thể… chờ em ở nhà một chút ? Lỡ em tìm ổ khóa…”

Nguyễn Trạch vệt nước loang áo ngủ của , bỗng nhiên thất thần.

Một lát , mới đáp:

> “Không chắc.”

Khói t.h.u.ố.c trắng bay lên trần nhà, làm khuôn mặt trở nên mờ nhạt.

> “Khách tối nay trả tiền hậu.”

Vưu Gia Ánh tranh luận nữa, chỉ khẽ gật đầu:

> “Vậy em sẽ tự về an .”

---

Đến chín giờ tối, Vưu Gia Ánh tới đúng giờ tại phòng ăn của khách sạn.

Tiền thực tập của nhiều — mỗi tháng nhận đưa hết cho Nguyễn Trạch làm tiền nhà. Thế mà túi cherry hơn ba trăm tệ rõ ràng vượt xa mức chi tiêu bình thường của .

vẫn mua.

Bởi vì… Nguyễn Trạch thích cherry.

Mà những thứ thật sự thích quá ít.

---

Trong bữa ăn, cô giáo Thẩm Duyệt ngừng khen ngợi :

> “Tiếc thật, nếu em rời , cô định giữ em làm chính thức.”

Vưu Gia Ánh rót cho cô, dịu dàng:

> “Cảm ơn cô quan tâm. chỗ em ở xa, đang ở chung với bạn, tối về muộn tiện lắm.”

Thẩm Duyệt trêu :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-dao-lo-mua/chuong-11.html.]

> “Ở chung với bạn … với bạn gái?”

Tay khựng một nhịp, nước nóng tràn ngoài làm đỏ một mảng da — nhưng chỉ nhẹ nhàng đáp:

> “Không bạn gái.”

Câu trả lời mơ hồ khiến chỉ hỏi thêm.

---

Đêm khuya.

Nguyễn Trạch vốn tắt đèn chuẩn ngủ, nhưng tiếng loay hoay mở cửa ngoài hành lang cứ vang lên liên tục.

Anh vò tóc, khoác áo bước mở cửa.

Ngoài hành lang, ánh đèn vàng nhạt, Vưu Gia Ánh thẳng tắp, tay cầm chìa khóa, mặt đỏ vì rượu.

Mười giây , mới thấy .

Cậu nghiêng gần, mũi gần như chạm vai , khẽ:

> “A Trạch… đón em ?”

Nguyễn Trạch còn kịp gì, đặt ngón tay lên môi , nhẹ:

> “Cảm ơn đón em.”

Mùi rượu nhè nhẹ, mùi mưa còn vương áo, và một cảm giác ấm áp mơ hồ lan giữa hai trong đêm tối.

Ngoài trời vẫn mưa.

trong khoảnh khắc — dường như cơn bão đều lùi xa.

Không khí ẩm ướt, lẫn mùi đất bùn cuộn lên trong hành lang tối mờ.

Nguyễn Trạch mở cửa ngay. Anh cúi xuống đang dựa mềm nhũn cánh cửa sắt — Vưu Gia Ánh.

Trên mí mắt trái của còn dính vệt gỉ sét từ hàng rào, vai ướt sũng, xương vai nhô lên rõ rệt lớp áo mỏng. Nhận ánh mắt của Nguyễn Trạch, Vưu Gia Ánh cố chống cửa thẳng để cho rõ.

Cậu yếu ớt:

> “Anh còn nghiêm hơn cả cô quản lý ký túc xá… chẳng lẽ nhà cũng giờ giới nghiêm ?”

Ba chữ “nhà ” thoát khẽ, nửa như trách móc, nửa như làm nũng.

Nguyễn Trạch dời mắt, kéo chốt cửa. Đợi đến khi Vưu Gia Ánh lảo đảo bước nửa trong phòng, mới thấp giọng :

> “Là nhà .”

Vưu Gia Ánh tựa đầu tường, xoay loạng choạng bước phòng khách, quăng ba lô sang một bên nghiêng đầu :

> “Được — là nhà , ? Đàn ông mà keo kiệt thế.”

Cậu còn hào phóng… ợ rượu một cái.

Âm thanh vang lên rõ mồn một trong phòng khách tĩnh lặng. Vưu Gia Ánh chớp mắt, dừng vài giây chỉ tay Nguyễn Trạch:

> “Anh… đ.á.n.h em .”

Nguyễn Trạch thấy đủ kiểu say rượu trong đời. Vưu Gia Ánh dạng quá đặc biệt — nhưng vẫn khiến khó rời mắt.

Gương mặt nhợt nhạt, môi đỏ ướt, mùi rượu nồng nặc lan tỏa khắp gian. Cậu cố thẳng vài nhưng đều thất bại, cuối cùng đành bệt xuống sàn, lưng tựa tủ giày.

Ánh đèn cam từ hành lang xuyên qua lưới sắt, in lên mặt những mảng sáng hình thoi chập chờn.

---

Vưu Gia Ánh chợt , thở đứt quãng:

“Em… xin nghỉ việc . Chỗ đó xa quá.

Mỗi ngày xe buýt hơn một tiếng, xuống xe còn bộ thêm hai mươi phút…

Thật em thể taxi, nhưng em trả tiền nhà…

Em vốn thể ở ký túc xá trường, nhưng em ở…”

Cậu đột ngột dừng , hít sâu một ngẩng lên thẳng Nguyễn Trạch — đúng lúc đèn cảm ứng sắp tắt.

“Cherry… ngọt ?”

Phòng tối đến năm giây, Nguyễn Trạch bật công tắc đèn tường.

Ánh đèn rọi thẳng mặt Vưu Gia Ánh khiến vô thức nhắm mắt . Trong tối lấp lóa mắt, bình thản:

>“Tôi ăn.”

“Sau đừng mua nữa.”

Khi Vưu Gia Ánh mở mắt , Nguyễn Trạch biến mất trong phòng ngủ. Cánh cửa gỗ màu nâu sẫm khép chặt, rò rỉ chút ánh sáng nào.

Cậu hít mũi, loạng choạng dậy vịn tường. Đi vài bước thì vấp mép t.h.ả.m nhô lên.

May mà đầu rơi đúng gối tựa sofa. Chỉ đầu gối va góc bàn — một mảng bầm tím nhanh chóng hiện lên làn da trắng.

Thật đau lắm.

Vưu Gia Ánh bệt thảm, xoa nhẹ đầu gối bật một . Nếu lúc Nguyễn Trạch ở đây, lẽ ngã xuống ôm lấy chân giả vờ yếu ớt — chỉ để chọc cho mềm lòng.

Trong phòng chỉ còn ánh đèn vàng nhạt. Ngoài cửa sổ mưa vẫn dội xuống ngừng.

Cậu chợt nhớ đến dáng vẻ Nguyễn Trạch ăn cherry — cả quả đưa miệng, cuống xanh khẽ đung đưa theo nhịp nhai, giống như một thứ thôi miên kỳ lạ.

Tay rời khỏi đầu gối, chậm rãi trượt lên , xuyên qua lớp vải còn ẩm…

lúc , tấm chắn ban công tầng gió thổi gãy, nước mưa ầm ầm đổ xuống kính cửa sổ.

---

Vưu Gia Ánh dậy, để dép bên mép t.h.ả.m chân trần phòng tắm.

Cậu ngửa đầu vết nứt trần nhà — nhưng trong đầu hiện lên là yết hầu nhô và những đường gân cổ Nguyễn Trạch.

Anh luôn ngay thẳng”, nhưng giờ phút , dường như điều đó còn đúng nữa.

Vưu Gia Ánh chống cự với cảm xúc của .

Cậu dựa bồn rửa, tay bám chặt mép sứ lạnh lẽo, thở dần trở nên rối loạn…

Ngoài trời mưa vẫn rơi, đều đặn và dai dẳng.

Bên trong phòng tắm, nước và bóng tối hòa — như một bí mật mà chỉ riêng đêm mưa .

---

Loading...