Khi trường mẫu giáo bắt đầu dạy và phiên âm, Tháp Tháp đột nhiên học nữa. Bé thực khá nghịch ngợm, yên , cũng chịu yên hết một trang giấy.
Thường thì mấy chữ ghé sang đùa giỡn với bạn bên cạnh, hôm đó cô giáo nghiêm khắc nhắc nhở vài câu, Tháp Tháp liền học nữa.
Ở nhà ai quản thúc, cô giúp việc bé, bà Tần nhà bên cạnh thì càng , dù bé làm gì cũng đều thấy bé là một “Tháp Tháp ngoan”.
Thế là buổi sáng Tháp Tháp bắt đầu cố tình ngủ nướng, lúc sắp khỏi nhà dối là đau bụng vệ sinh, lên xe bảo trong quần áo thứ gì đó châm , làm bé ngứa ngáy.
Thu Trì bé đang giở thói trẻ con, đến trường mẫu giáo. Hai thương Tháp Tháp là thật, nhưng cũng chuyện gì cũng chiều theo ý bé. Đợi Tháp Tháp bịa lý do nào nữa, vẫn lái xe đưa bé đến trường.
Buổi chiều đón bé về, Tháp Tháp bắt đầu nổi cáu, nhất định đòi Thu Trì hứa ngày mai sẽ xin nghỉ cho bé đến trường. Thu Trì đồng ý, bé liền tức giận nhét vài thứ cặp sách, rầm rộ đòi bỏ nhà .
Thu Trì cản, còn mở cửa cho bé.
Tháp Tháp lau nước mắt, ba bước ngoái đầu một , nhưng bé thật sự học mẫu giáo, chữ, chỉ ở nhà chơi đồ chơi. Vì cuộc sống hạnh phúc của Tháp Tháp, bé vẫn cứng đầu “bỏ nhà ”.
Nói là bỏ nhà , thực Tháp Tháp chẳng hề rời khỏi khu dân cư, chỉ đeo cặp sách lang thang trong khu. Bé chơi cầu trượt ở công viên trung tâm một lúc, đó cùng mấy đứa trẻ khác xúc cát một hồi.
Đợi những đứa trẻ đó về nhà hết, trời cũng tối mịt, trong lòng bé bắt đầu sợ hãi, ghế dài nghi thần nghi quỷ ngó xung quanh.
Một lúc , bé ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng từ bay tới, bụng “ùng ục” kêu hai tiếng. Tháp Tháp lục trong cặp một miếng bánh quy nhỏ, ăn hai miếng chút vị giác.
Vừa ăn bánh quy, lau nước mắt.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bé cảm thấy bây giờ giống như cô bé bán diêm trong truyện cổ tích… nhầm , là bé bán diêm mới đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-97-chuyen-nha-thap-thap-2.html.]
Tháp Tháp đáng thương quá .
Bé càng nghĩ càng buồn, ngừng . Đang lúc đau lòng, Tháp Tháp đột nhiên thấy chân xuất hiện một chú chó lông vàng. Cuộn Cuộn giờ lớn, thể coi là chó vàng nhỏ nữa, gọi là chó vàng .
Cuộn Cuộn tiến gần, vẫy đuôi lè lưỡi với bé.
Tháp Tháp ngẩng đầu lên thấy Thu Trì đang dắt chó, bé vội vàng nhảy từ ghế xuống, ấm ức sà lòng Thu Trì: “Mẹ ơi, con đói quá.”
Mặc dù Thu Trì thể thấy định vị của Tháp Tháp vẫn chỉ loanh quanh trong khu dân cư, nhưng trong lòng khỏi chút lo lắng, cứ một lát điện thoại một .
“Lần Tháp Tháp còn bỏ nhà nữa ?”
Tháp Tháp lắc đầu, dụi cả một vai áo đầy nước mũi.
“Ngày mai ngoan ngoãn học ?”
“Dạ ạ.” Tháp Tháp nấc lên, “Tháp Tháp yêu học tập , là một Tháp Tháp ngoan.”
“Vậy còn yêu Tháp Tháp ?”
Thu Trì liền hôn lên khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của bé, khó khăn lắm mới tìm một chỗ để hôn: “Đương nhiên .”
“Cho dù Tháp Tháp là một ‘Tháp Tháp ngoan’, cũng yêu con.” Thu Trì lấy giấy lau mặt cho bé, “ ‘bỏ nhà ’ nữa.”
“Vâng ạ!”