(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 53: Lang Thang Vô Định

Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:45:56
Lượt xem: 955

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hay là thế ,” dì Quế nhẹ nhàng khuyên, “Tối nay con cứ qua nhà dì ở tạm một đêm. Muộn thế , chuyện gì thì mai chúng .”

Thu Trì nhà dì Quế cũng chỉ hai phòng ngủ. Sau khi bố chồng dì qua đời, vợ chồng dì đón chồng ở quê lên ở cùng để tiện chăm sóc. Vốn dĩ ở nhờ một hai hôm thì cũng tạm , nhưng bây giờ nôn ọe, cứ nhà vệ sinh liên tục, ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của bà.

Đợi cơn buồn nôn dịu một chút, Thu Trì đưa tay dùng gốc bàn tay lau vệt nước má, giọng bình tĩnh: “Không dì ạ, con ngoài tìm khách sạn ngủ tạm một đêm là .”

“Ở khách sạn làm gì chứ? Con sợ nhà dì đủ chỗ ? Tối nay dì ngủ chung với chồng, bảo chú mày sofa, cùng lắm thì trải nệm đất, chẳng lẽ đủ chỗ cho một con ?”

Thu Trì vẫn lắc đầu: “Con làm phiền ạ.”

Dì Quế khuyên thêm vài câu, nhưng Thu Trì vẫn nhất quyết tự tìm khách sạn. Thấy lay chuyển , dì Quế đành bảo chồng xuống lầu lấy chìa khóa xe, ông đạp xe đưa Thu Trì đến khách sạn bình dân gần đó.

Thu Trì vội mấy tiếng “Không cần ạ”, nhưng dì Quế : “Không cần cái gì mà cần. Tối muộn thế khó gọi xe lắm, với mấy trăm mét đường thôi, chú về về cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức.”

Thấy Thu Trì định mở miệng nữa, dì liền : “Thôi im nào, cứ lời dì.”

Lúc sắp , dì Quế nhỏ: “Dì tiễn các con xuống lầu , dì trông con.”

Thu Trì dì: “Mẹ con…”

“Yên tâm, .”

“Cảm ơn dì.”

“Khách sáo làm gì.” Dì Quế dặn chồng, “Trên đường chậm một chút nhé, đừng mắt nhắm mắt mở mà đ.â.m tảng đá nữa đấy.”

Cách đây 700 mét một khách sạn bình dân. Lúc Thu Trì cúi đầu tìm chứng minh thư, chú nhanh tay trả tiền phòng giúp . Thu Trì định trả tiền, nhưng chú chạy nhanh như bay, thoáng cái phóng xe mất.

Thế là Thu Trì đành chuyển tiền cho dì Quế, nhưng chỉ vài phút , dì Quế gửi trả cho .

Lễ tân xếp cho một phòng ở tầng hai, ngay sát mặt đường, cả đêm đều là tiếng xe tải qua ồn ào.

Thu Trì giường, trằn trọc đến tận nửa đêm, cuối cùng vì quá mệt mỏi mới một lúc.

Ngày hôm , Thu Trì ngoài tìm nhà. Cậu còn sức lực để xem từng tòa nhà một, chỉ lướt qua các bảng thông báo ở mấy khu dân cư, thấy căn nào giá cả hợp lý thì gọi điện hỏi chủ nhà xem tiện xem phòng .

Cậu yêu cầu gì cao đối với nhà thuê, chỉ cần sạch sẽ một chút, giá cả chăng là . mỗi bàn đến chuyện ký hợp đồng, chủ nhà chỉ cần dùng vòng tay thông minh quét qua giấy tờ cá nhân của là sẽ phát hiện dấu vết điện tử khó coi đó.

Đại đa đều cho một “tội phạm tiềm ẩn” tiền án tiền sự thuê nhà. Thu Trì liên tiếp mấy khu chung cư, cuối cùng chỉ một bà cụ chữ, cũng rành các sản phẩm công nghệ thông minh, đồng ý cho thuê nhà.

Căn phòng ở tầng hai, là phòng đơn ban công và nhà tắm riêng, ánh sáng kém, trong phòng còn mùi ẩm mốc thoang thoảng. Thu Trì bây giờ thể kén chọn nữa, chỉ cần một nơi để ở.

Ký hợp đồng xong, ngoài mua một ít dụng cụ vệ sinh và thuốc tẩy nấm mốc về. Cậu làm một lúc nghỉ một lúc, đến 8-9 giờ tối thì cuối cùng cũng dọn dẹp căn phòng tươm tất.

Thu Trì rửa tay sạch sẽ, kéo cả cánh cửa ban công cho thoáng khí.

Cậu đang định cầm điện thoại xuống lầu mua chút đồ ăn thì màn hình bỗng hiện lên giao diện cuộc gọi thoại, là dì Quế gọi tới.

Thu Trì bắt máy ban công: “Alo… Dì Quế ạ?”

“Con ? Vẫn ở khách sạn ?”

“Con tìm một phòng đơn gần đây , mới dọn dẹp xong,” Thu Trì ngập ngừng một lát hỏi, “Mẹ con ạ?”

Dì Quế khẽ thở dài, hạ giọng : “Chắc là phát bệnh . Cả ngày nay bà cứ giường câu nào, dì nấu cơm mang lên mà cũng chẳng ăn mấy miếng.”

Tim Thu Trì bất giác thắt .

Dì Quế dừng một chút hỏi : “Ao nhỏ, con thật cho dì Quế , rốt cuộc xảy chuyện gì? Sao con đột nhiên nổi giận như ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Dì Quế là , Thu Trì dì hỏi cũng chỉ vì quan tâm, nên do dự một lúc khẽ đáp: “…Con thai ạ.”

Đầu dây bên im lặng vài giây mới lên tiếng: “Vậy bố đứa bé ? Bên đó ?”

“Có con lừa ?” Dì Quế kìm hỏi.

“Anh lừa con,” Thu Trì lí nhí, “Là con tự nguyện.”

“Vậy đứa bé con định thế nào?” Giọng phụ nữ đầy lo lắng, “Giờ con ở một bên ngoài, cũng ai chăm sóc.”

Thu Trì im lặng.

“Ngày mai con sẽ đến mấy phòng khám tư hỏi thử xem,” nhỏ, “Nếu bỏ thì vẫn nên bỏ ạ.”

Dì Quế lo lắng : “Mấy phòng khám nhỏ đó an ?”

“Chắc là ạ.”

“Dì ơi,” Thu Trì tiếp, “Con cúp máy nhé, con ngoài mua ít đồ.”

“Được,” dì Quế , “Ăn cơm ? Có cần dì nấu chút gì bảo chú mày mang qua cho ? Bên con còn thiếu gì ?”

Thu Trì: “Không cần ạ, con thiếu gì cả, cảm ơn dì.”

Cúp điện thoại xong, Thu Trì đến cửa hàng tiện lợi ở cổng khu dân cư. Cậu vốn định mua hai cái cơm nắm, nhưng thoáng thấy hộp cơm sắp hết hạn đang giảm giá, tính giá cũng tương đương, thế là Thu Trì đặt cơm nắm xuống và lấy hộp cơm.

Lúc tính tiền, nhân viên thu ngân đột nhiên đưa cho một viên kẹo. Thu Trì ngẩng đầu lên : “Tôi lấy kẹo.”

“Tặng đó.”

Nhân viên thu ngân trông còn trẻ, lúc lên để lộ một chiếc răng nanh: “Thấy vẻ vui.”

Nói đưa viên kẹo về phía tay Thu Trì. Cậu đành cứng ngắc nhận lấy viên kẹo: “…Cảm ơn.”

“Ăn chút đồ ngọt ,” nhân viên thu ngân , “Chuyện vui sẽ qua thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-53-lang-thang-vo-dinh.html.]

Thu Trì một câu “Cảm ơn”.

*

Sáng hôm , Thu Trì hỏi mấy nhà phòng khám. Bác sĩ yêu cầu của sợ đến mức xua tay lia lịa, rằng chỗ của là phòng khám hợp pháp, giấy phép kinh doanh, làm những ca phẫu thuật phạm pháp.

Cuối cùng, hỏi đến một phòng khám cũ. Ông lão ở đó xong lời , liếc một cái nhỏ giọng bảo: “Tôi một bệnh viện nhỏ, họ nhận làm mấy ca . Tôi cho địa chỉ, nhưng đến nơi giới thiệu.”

Thu Trì do dự: “Bệnh viện nhỏ đó hợp pháp ạ?”

“Cậu đến tận đây hỏi thì còn quan tâm nó hợp pháp làm gì?” Ông lão , “ mà trường hợp như , họ xử lý chắc cũng đến tám trăm, một nghìn ca , yên tâm , chỉ là tiểu phẫu thôi, làm sẽ .”

Thấy Thu Trì vẫn còn do dự, ông lão khuyên thêm một câu: “Không yên tâm thì tìm nhà cùng. Đứa bé tháng càng lớn càng phiền phức, đến lúc đó khi cả lớn cũng gặp nguy hiểm.”

Thu Trì cũng quan tâm , chỉ hy vọng thể bớt đau khổ vì , và mong bà mau khỏe .

Phòng khám chui ở một nơi khuất, chỉ mở cửa ban đêm. Lúc Thu Trì bước , thấy băng ghế dài một cặp tình nhân trẻ, trông vẫn còn là học sinh trung học.

Cô bé nắm c.h.ặ.t t.a.y bé, trông như sắp .

Phòng khám nhỏ, cần đăng ký xếp hàng. Bác sĩ ở bàn khám vẫy tay với ai thì đó đến lượt.

Một lát , cô bé gọi . Cô bé do dự bước về phía đó, nửa đường , mắt đỏ hoe gọi bé: “Anh cùng em với, em sợ…”

Cậu bé trông vẻ mất kiên nhẫn, nhưng vẫn dậy cùng cô.

Thu Trì tìm một chiếc ghế trống xuống, thấy cô bé lóc hỏi: “Không thể phá bằng thuốc ạ?”

“Thai lớn tháng quá , hơn bảy tuần là phẫu thuật cô bé ơi. Ở trường dạy thì tự lấy điện thoại mà tra chứ?” Giọng bác sĩ lạnh lùng.

“Phẫu thuật là m.ổ b.ụ.n.g ạ? Em , như chắc chắn sẽ em phát hiện.”

Bác sĩ thở dài: “Cô bé , bây giờ em mới đầy bốn tháng, uống thuốc lên bàn mổ, dùng kẹp gắp vỡ khối thai lấy , đến nửa tiếng là xong, làm gì chuyện m.ổ b.ụ.n.g em, chút kiến thức cơ bản chứ?”

Cô bé như dọa sợ, nức nở hỏi: “Nhất định kẹp vỡ ạ?”

Bác sĩ bực bội : “Đã quyết định bỏ thì còn quan tâm nó thây ? Hay là cô còn mang nó về thờ?”

Nghe tiếng của cô bé, sắc mặt Thu Trì cũng trở nên khó coi. Cậu bỗng nhớ đến lời bác sĩ ở bệnh viện thủ đô “Thai nhi vẫn khỏe mạnh”. Nếu nó sinh trong một gia đình định, lẽ nó thể lớn lên khỏe mạnh.

Cậu bé kéo cô bé dậy, mất kiên nhẫn : “Được , lóc cái gì? Không chỉ 30 phút thôi ? Một lát là xong thôi mà.”

Hai y tá dẫn , bác sĩ ở bàn khám liền vẫy tay về phía Thu Trì: “Này trai, đến lượt .”

Thu Trì bước tới, xuống, bác sĩ hỏi : “Yêu cầu là gì? Muốn đổi tuyến thể cải tạo khoang sinh sản? Chỗ chúng mới một kỹ thuật mới, nếu đổi giới tính thành Alpha cũng thể, tùy việc thể chi bao nhiêu tiền.”

Những gì ông đều là những ca phẫu thuật các cơ sở y tế hợp pháp cấm. Hàng năm ít Beta tử vong vì những ca phẫu thuật phi pháp như thế .

Thu Trì bỗng cảm thấy hoang mang, cảm giác phòng khám đáng tin cậy chút nào.

Đa những đến đây phẫu thuật đều vì sợ bạn bè, nên mới lén lút tìm đến. Nếu phẫu thuật xảy chuyện gì, nhà lẽ cũng tìm phòng khám chui .

Cậu lấy tờ giấy khám thai trong túi , đặt lên bàn khám. Bác sĩ liếc ngước mắt lên hỏi : “Cậu là Beta?”

Thu Trì gật đầu.

“Chắc chắn là thụ thai tự nhiên?”

Nghe câu trả lời khẳng định, trong mắt bác sĩ thoáng hiện lên vẻ tham lam, ông cố tình : “Trường hợp của lẽ dễ xử lý . Vách tử cung của Beta mỏng, dễ xảy vấn đề.”

“…Vậy ạ?”

“Thế , một cơ sở, họ đang cần như . Beta nam thụ thai tự nhiên hiếm thấy, nếu ý định, sẽ giúp thương lượng giá cả với họ…”

Thu Trì ngắt lời ông ngay lập tức: “Tôi ý định đó.”

“Cơ sở hợp pháp, hợp pháp hơn chỗ nhiều, tiền cho cũng nhiều. Cậu chịu đến đó thử xem, cả đời lo cơm ăn áo mặc.” Ông tiếp tục khuyên nhủ, “Hơn nữa cơ sở đó chuyên làm nghiên cứu đàng hoàng, đến xem thử cũng thiệt gì.”

“Không cần ạ.” Thu Trì dứt khoát .

Lời của như lừa đảo, cảm giác tin tưởng của Thu Trì đối với ông càng tăng thêm.

“Được thôi.” Bác sĩ thấy cũng gì thêm, “Phẫu thuật phá thai 5000 tệ, đằng nộp phí .”

Thu Trì liền dậy, chậm rãi đến quầy lễ tân. Khi ngang qua một phòng phẫu thuật chỉ che bằng tấm rèm nhựa, mơ hồ thấy tiếng kêu của cô bé . Cô bé nức nở, cầu xin họ tiêm thuốc tê cho , nhưng một ai đáp .

Nghe tiếng yếu ớt của cô bé, trong lòng Thu Trì cũng dâng lên một nỗi sợ hãi tên.

Những nơi như thế đều làm ăn mạo hiểm, cần khách quen. Để tối đa hóa lợi nhuận, họ chắc chắn sẽ hạ chi phí xuống mức thấp nhất. Có chịu dùng thuốc mê còn là chuyện , khi dụng cụ phẫu thuật còn khử trùng đúng quy cách.

Đến lúc đó nếu may xảy chuyện, những lẽ sẽ ôm tiền bỏ trốn, tìm một nơi lánh nạn, mở một cơ sở khác.

Cậu ở quầy lễ tân một lúc, chút do dự.

Cô y tá ở quầy gọi một tiếng: “Này trai, đến nộp phí ? Đứng ngây đó làm gì ?”

Thu Trì bỗng nhiên lùi bước.

Cậu thể “vứt bỏ” đứa bé . Mặc dù cũng cố ý cần nó.

Thu Trì cảm thấy lẽ thể thử mua dịch chiết xuất pheromone độ tương thích cao với pheromone của Phó Hướng Ngung. Cậu sẽ cố gắng làm nỗ lực cuối cùng vì nó.

Nếu vẫn , đợi đến khi nó c.h.ế.t lưu trong bụng, bệnh viện lẽ cũng sẽ còn câu nệ những quy tắc đó nữa.

--------------------

Loading...