(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 52: Xung Đột Nơi Mái Ấm
Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:45:55
Lượt xem: 973
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi nộp đơn từ chức, Thu Trì đến nhà ăn chào hỏi dì ở đó, dành chút thời gian để lời tạm biệt.
Từ thủ đô về huyện lỵ ở quê chuyến tàu thẳng, chỉ thể mua vé trung chuyển, dừng ở trạm hơn một tiếng đồng hồ, mãi đến gần 10 giờ tối, Thu Trì mới về đến nhà.
Cậu xách chiếc túi vải bạt lớn màu xanh lam, tần ngần một lúc cửa nhà, đó mới giơ tay lên gõ cửa.
Rất nhanh đó, thấy tiếng dép lê loẹt quẹt ngày càng gần, mắt mèo cửa sáng lên tối , ngay đó là tiếng mở khóa.
Lúc cửa mở, thấy chút kinh ngạc: “... Sao con về đột ngột thế?”
Thu Trì cố gắng mỉm : “Con về thăm .”
Sắc mặt trông khá hơn một chút, cũng chịu chuyện bình thường với , Thu Trì thoáng chốc cảm giác như về thời còn học.
Bà đưa cho một đôi dép lê. Mẹ thích bật đèn, trong nhà chỉ phòng khách là bật chiếc đèn chùm màu vàng ấm áp. Căn phòng tối, nhưng một cảm giác ấm áp quen thuộc.
Thu Trì đột nhiên cảm thấy về nhà thật cũng gì .
“Trước đây con làm thêm tiết kiệm một ít tiền, con sẽ về thủ đô nữa, ở nhà với thôi,” Thu Trì , “Cứ làm phiền dì Quế mãi cũng .”
“Con làm thêm cái gì?” Mẹ đột nhiên về phía .
Lương giáo viên cao, mỗi tháng gần như chỉ đủ trả viện phí và sinh hoạt phí cho . Trước khi quen Phó Hướng Ngung, gần như tháng nào cũng thu đủ chi, tiền tiêu vặt để cho chỉ mấy trăm tệ kiếm thêm từ công việc ở nhà ăn.
Trước đó một dạo bệnh tình của đột nhiên trở nặng, bác sĩ là do suy thận dẫn đến suy tim, lúc đó trong phòng chăm sóc đặc biệt gần một tuần, cũng may cuối cùng vẫn cứu về .
Sau khi bảo hiểm y tế chi trả, vẫn tốn hơn hai vạn, nhưng gửi hết tất cả tiền về nhà mà vẫn đủ. Nhà dì Quế cũng khá giả gì, lúc đó dì còn lấy tiền tiết kiệm của giúp họ trang trải hơn một nửa chi phí.
Việc điều trị tiếp theo vẫn cần tiền, hơn nữa lúc đó tiền thuê nhà ba tháng một cũng đến kỳ. Mặc dù ngưỡng vay của các loại app cho vay nhỏ lẻ thấp, nhưng Thu Trì dám vay bừa bãi, khả năng trả nợ, đến lúc đó lãi đẻ lãi con, chuyện sẽ chỉ càng tồi tệ hơn.
Bác sĩ điều trị tình hình của lắm, những tình huống như thể sẽ còn xảy nhiều , nếu may mắn tìm nguồn thận phù hợp, ít nhất cũng chuẩn mấy chục vạn tiền tiết kiệm.
Cảm giác suýt nữa mất khiến Thu Trì vô cùng bất an, cảm thấy thật vô dụng, lớn từng mà ngay cả mấy vạn tệ cũng .
Trong lúc cùng đường, liên lạc với ông chủ Hoắc của hộp đêm , nhưng ông chủ Hoắc với rằng quán của ông thiếu Beta, huống hồ Beta vốn dĩ cũng chẳng đáng tiền, ông chẳng thèm chút phần trăm ít ỏi đó.
Cuối cùng ông quen một ông chủ họ Chu, chỗ đó còn thiếu , chỉ là vị ông chủ đó vài sở thích quái đản, nếu thể chấp nhận thì cũng thể đến thử xem.
Thu Trì do dự mấy ngày, trong thời gian đó tìm mấy hộp đêm khác ở thủ đô, quản lý bên đó đưa “giá” cũng thấp, nhưng phần trăm hoa hồng cực cao, gần như đều là tỷ lệ một chia chín, tiền đến tay gần như chẳng còn bao nhiêu.
Cậu ít Omega mang thai vẫn cung cấp dịch vụ, bởi vì những vị khách chỉ thích gu . Có mấy quản lý thậm chí còn hỏi thẳng chấp nhận làm một vài tiểu phẫu, cải tạo cơ thể một chút .
Thu Trì những bức ảnh chụp HD về các cơ thể dị dạng khi “cải tạo”, chỉ cảm thấy một trận ghê tởm buồn nôn.
Những nơi như thế vĩnh viễn thiếu , nếu cẩn thận mắc bệnh, sẽ đuổi chút lưu tình.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ông Hoắc ông chủ Chu tay hào phóng, lẽ chỉ cần ở bên ông vài năm là thể dễ dàng tiết kiệm đủ tiền phẫu thuật, đến lúc đó cũng thể tùy ý nghỉ việc, trở về với .
Có lẽ là ma xui quỷ khiến, mấy ngày do dự, Thu Trì vẫn quyết định gọi cho ông Hoắc.
Lúc đó, Thu Trì thậm chí nghĩ sẵn cả lời dối với . Cậu định lừa rằng bộ phận khiếm khuyết cơ thể là do tai nạn lao động ở trường, nhà trường chịu bộ trách nhiệm, và tiền là tiền trường bồi thường cho .
Tuy chấp nhận , nhưng dù cũng hơn là thật.
bây giờ, trở về một cách vẹn . Hơn nữa nhạy bén, nếu dối lung tung, Thu Trì cảm thấy nhất định sẽ vạch trần.
Vì thế đành dối: “Chính là những việc đây con với , còn giúp học sinh làm một ít bài tập nữa, họ trả tiền hậu hĩnh, hơn nữa bình thường con ở trường cũng tiêu gì nhiều, nên đều tiết kiệm cả. Sau con sẽ tìm việc làm thêm mạng hoặc gần nhà...”
Thu Trì bao giờ dối bà, là đứa con một tay bà nuôi lớn, cho nên Thu Thụy Quân quá đỗi quen thuộc với biểu cảm và ngữ khí của .
Bà luôn cảm thấy Thu Trì dường như đang giấu chuyện gì đó.
Như đột nhiên nghĩ đến điều gì, vẻ mặt Thu Thụy Quân bỗng trở nên kỳ quái, giọng cũng cao lên, trở nên a thé: “Con cho , bọn họ cho con tiền ? Hay là con đòi tiền của họ? Là lão hiệu trưởng đó, là Omega ?!”
Thu Trì vội vàng giải thích: “Không , ạ.”
Mẹ trông như sắp phát bệnh, vì thế Thu Trì chỉ thể đặt hành lý xuống, ôm chầm lấy bà, nhẹ nhàng vỗ lưng bà. Đợi đến khi cảm xúc của bà định một chút, Thu Trì mới tiếp: “Con tìm họ, cũng tuyệt đối lấy tiền của họ.”
Nghe , sắc mặt Thu Thụy Quân mới dịu .
Thu Trì từ nhỏ dối , nhưng bà luôn một linh cảm bất an, cảm thấy nhất định đang giấu chuyện gì đó.
“Vậy thì .” Bà gỡ tay Thu Trì đang ôm lưng , cánh mũi khẽ động, nhíu mày, “Trên con hình như mùi gì lạ.”
Thu Trì cúi đầu ngửi áo khoác của , đó dường như còn vương một chút hương hoa diên vĩ nhạt, và cả một mùi trái cây thoang thoảng.
Cậu vội giải thích: “Con tàu cao tốc về, ở nhà ga và tàu đông lắm, chắc là dính mùi từ khác thôi ạ.”
“Vậy con mau tắm ,” Thu Thụy Quân , “Thay bộ quần áo sạch sẽ .”
“Vâng ạ.”
Thu Trì lấy đồ ngủ phòng tắm qua loa. Lúc gội rửa gáy, đột nhiên phát hiện vị trí tuyến thể sưng đỏ, dùng lòng bàn tay chà xát chỗ đó, cảm giác đau ngứa khác thường, tiếp đó phát hiện quả thật một “mùi lạ”.
Giống như mùi một quả cam tươi bóc vỏ, một mùi hương chua ngọt, nhớ Phó Hướng Ngung từng với , tin tức tố của là mùi cam...
Sau một thoáng sững sờ, Thu Trì lấy thêm một ít sữa tắm, bôi lên vị trí tuyến thể, sức chà xát. May là mùi hương của cũng nồng lắm, mùi cam nhanh chóng mùi tinh dầu của sữa tắm che .
Lúc từ phòng tắm , Thu Trì thấy bàn ăn thêm một bát mì, là món bún nấu đỗi quen thuộc, hồi còn học, thường xuyên nấu cho ăn.
Mẹ thích ăn bún, nên Thu Trì cũng thích.
“Chưa ăn cơm ?” Mẹ hỏi .
Thu Trì gật đầu.
“Mẹ nấu mì cho con đấy,” bà , “Ăn tranh thủ lúc nóng .”
Bà trông vẻ mệt, trong mắt ánh lên vài phần mỏi mệt, bên bàn ăn Thu Trì suốt. Từ khi bệnh, tinh thần bà ngày càng sa sút, cũng ít khi bếp nấu cơm.
Thu Trì một câu “Cảm ơn ”, đó xuống nếm một miếng, vẫn là hương vị trong ký ức, mong nhớ lâu , ngờ hôm nay nếm .
Bún nóng, nóng bốc lên làm hốc mắt cay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-52-xung-dot-noi-mai-am.html.]
Mẹ cứ chằm chằm ăn, vì thế Thu Trì đành cúi mắt ngừng và mì miệng, nhưng ăn một nửa thì cảm thấy buồn nôn, ói.
vì vẫn đang , nên Thu Trì chỉ thể nén cảm giác buồn nôn đó, tiếp tục ăn.
Hơn mười phút dài đằng đẵng như một cuộc tra tấn đáng sợ, Thu Trì mừng thầm vì cuối cùng cũng ăn xong bát bún. Sau đó chịu đựng cảm giác ghê tởm mãnh liệt, cố tỏ bình tĩnh dậy, dám mở miệng chuyện, sợ mở miệng sẽ nôn mất.
Thu Trì về phía nhà vệ sinh, như thể chỉ định rửa tay.
Cẩn thận đóng cửa nhà vệ sinh , , Thu Trì gần như nôn sạch cả bát bún ăn xong. Rất khó chịu, cổ họng cảm giác bỏng rát.
Thu Trì đậy nắp bồn cầu , lên đó nghỉ một lúc. Cậu áy náy, dù bát bún cũng là cố ý làm cho .
Mẹ khó khăn lắm mới chịu chuyện với , chỉ mong thể giấu lâu hơn một chút.
Vài phút dậy rửa mặt, gương bồn rửa tay, cố gắng nhếch mép , để trông tinh thần hơn một chút.
Lúc Thu Trì từ nhà vệ sinh , thấy đang ở phòng khách.
Đèn trần phòng khách hỏng, ánh sáng yếu, nhưng Thu Trì vẫn thoáng thấy chiếc túi vải bạt của vứt mặt đất. Chiếc túi màu xanh lam kéo , đồ đạc bên trong vương vãi khắp nơi, và chiếc túi nilon đựng tờ phiếu xét nghiệm cùng hộp thuốc mà để trong túi cũng lôi .
Tờ phiếu xét nghiệm đó đang trong tay .
Một sự im lặng kéo dài.
Thu Trì cảm thấy như sắp vững, dám qua đó, cũng dám mở miệng chuyện.
bây giờ thể gì. Vì thế căng da đầu tới, cẩn thận gọi bà một tiếng: “Mẹ...”
Thu Thụy Quân như chạm công tắc, đột ngột bật dậy từ ghế sofa. Bà đến mặt Thu Trì, đột ngột tát một cái thật mạnh.
Thu Trì thấy cả bà đang run lên, tờ phiếu xét nghiệm đó ngừng đập ngực, mặt : “Đây là cái gì? Đây là cái gì!”
“Mẹ hỏi con đây là cái gì!”
Thu Trì nên lời.
“Sao con thể vô liêm sỉ như hả Thu Trì?!”
“Con cố ý chọc cho tức c.h.ế.t ?” Thu Thụy Quân mắt đỏ hoe chất vấn , “Con hư hỏng đến thế ? Thằng đàn ông làm con chửa bụng ? Mẹ hỏi con nó ?”
Thu Trì vẫn im lặng.
“Con bệnh viện phá ngay cái thai cho !”
Thu Trì cúi đầu, giải thích một cách yếu ớt: “Bác sĩ cần chữ ký của cha đứa bé, họ chịu làm cho con...”
“Không chịu?” Bà đột nhiên gào lên cuồng loạn, “Vậy thì chợ đen mà mua thuốc, đến mấy phòng khám chui ! Mẹ hỏi con làm mà phá ?”
Thu Trì im lặng lâu, mới đau đớn : “Không...”
“Bác sĩ con sẽ thể đứa con nào nữa, con giữ nó , con thể một ...”
Mẹ tát một cái: “Mày điên Thu Trì!”
“Mày nó trở thành một đứa giống như mày ? Vừa sinh cha?” Bà gào lên trong tuyệt vọng, “Sao dạy mày thành thế ? Mẹ dạy mày như ?”
“Mẹ dạy mày như ?” Thu Thụy Quân bắt đầu đ.ấ.m n.g.ự.c , “Thu Trì...”
Thu Trì né tránh, sững như một con rối gỗ, cúi đầu lí nhí một câu “Con xin ”.
“Họ...” Thu Trì giải thích rằng hề chịu thiệt, “Họ cho con nhiều tiền, tiền , chúng thể...”
Chưa đợi xong, Thu Thụy Quân gần như điên cuồng tát hai cái, như thể vẫn hả giận, ngay đó bà vơ lấy đồ bàn , ném hết Thu Trì.
— Tờ phiếu xét nghiệm đó, những hộp thuốc , và đủ thứ lặt vặt khác.
“Tao nuôi mày bao nhiêu năm nay, là để mày ngoài làm đĩ ? Tao vất vả cực nhọc cho mày ăn học, gửi mày trường nhất, là để mày ngoài làm đĩ Thu Trì?”
Bà : “Chử Đường Bình sai, mày đúng là cái thứ trời sinh hạ đẳng, gen rác rưởi, cả đời cũng ngóc đầu lên !”
Nói bà chạy tới mở cửa phòng, ném từng thứ đồ Thu Trì mang về ngoài, bao gồm cả chiếc túi vải bạt màu xanh ngọc.
Thu Trì cũng bà đẩy khỏi nhà. Sức bà thật lớn, thậm chí thể coi là yếu ớt, nhưng Thu Trì dám bất kỳ sự phản kháng nào.
Cửa phòng đóng sầm , Thu Trì chỉ thể nhặt đồ của , một nữa cho chiếc túi vải.
Trên lầu thò đầu , bực bội mắng: “Cả nhà thần kinh , đêm hôm để cho khác ngủ ?”
Thu Trì với đó một tiếng xin .
Nhặt một nửa thì Thu Trì đột nhiên ôm bụng xuống bậc thang, bụng bắt đầu đau, cả vã mồ hôi lạnh.
Dưới lầu, dì Quế và chồng dì mặc đồ ngủ vội vã chạy lên, miệng còn lẩm bẩm: “Làm ?”
Khi dì Quế thấy Thu Trì bậc thang, mặt dì lộ vẻ kinh ngạc: “Ao Nhỏ?”
“Về lúc nào thế? Cũng với dì một tiếng, ngoài ? Mẹ con ?”
Thấy vết bàn tay má trái Thu Trì, hai vợ chồng khỏi một cái.
“Có cãi với con ?”
Dì Quế bước tới an ủi , đó đầu bảo chồng gõ cửa, gõ nửa ngày cũng ai trả lời.
“Tôi chìa khóa dự phòng đây, ông xem , đừng để xảy chuyện gì.” Bà dặn dò chồng xong, cúi đầu chuyện với Thu Trì, “Sao về đột ngột thế? Công việc ở trường chuyện gì ?”
“Hay là ở trường bắt nạt con?”
“Nói cho dì Quế ? Thật sự thì dì với chú con, gọi cả con trai dì nữa, cả nhà lên thủ đô tìm họ cho lẽ.”
Thu Trì cuối cùng vẫn nhịn mà bật .
--------------------