(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 37: Tuyết Đầu Mùa Và Sinh Nhật Tuổi Mười Chín

Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:59:16
Lượt xem: 719

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời tiết dần chuyển lạnh.

Vào lúc trận tuyết đầu mùa rơi xuống, Thu Trì rửa sạch tay từ trong bếp , những bông tuyết đập bệ cửa sổ, phát tiếng "sàn sạt".

Thu Trì kéo cửa sổ , đưa một tay ngoài, bông tuyết rơi lòng bàn tay liền tan thành nước ngay tức khắc.

Mấy ngày nay nhiệt độ giảm đột ngột, nhưng dù cũng chỉ mới đầu đông, nhiệt độ vẫn thấp lắm, nên trận tuyết nhỏ rơi xuống nửa tan nửa , trông càng giống mưa tuyết hơn.

Thu Trì chụp hai tấm ảnh bên ngoài, vì ánh sáng quá tối mà chẳng tấm nào chụp rõ nét, thế là dứt khoát một đoạn video vài giây.

Cậu xem video mấy mới gửi cho Phó Hướng Ngung: “Bên ngoài tuyết rơi .”

“Khi nào em qua...” Câu trả lời còn kịp gửi , ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa tra ổ.

Cửa phòng mở trong, Phó Hướng Ngung bước , xỏ chân đôi dép lê bông của .

“Nấu cơm xong ?” Hắn ngẩng đầu Thu Trì đang chạy chậm về phía .

“Còn một món xào nữa.” Giờ trời lạnh, sợ xào sớm quá lát nữa sẽ nguội.

Nói xong, cúi xuống hộp bánh kem Phó Hướng Ngung đang xách tay, sững sờ: “Sao tự dưng mua bánh kem ?”

“Chúc mừng em hôm nay tròn mười chín tuổi.” Phó Hướng Ngung với .

Ngọn tóc của Alpha trông ẩm ướt, như thể dính mưa.

Thu Trì định đưa tay nhận lấy bánh kem, liền kinh ngạc: “Sao cho ?”

Phó Hướng Ngung chỉ với tối nay sẽ qua ăn cơm chứ gì khác, nên Thu Trì chỉ nấu một bữa cơm nhà đơn giản.

“Sợ tốn kém,” , “Lát nữa ở nhà còn một bữa nữa, 7 giờ em về làm cho lệ.”

Lúc 5 giờ rưỡi, nghĩ đến việc Phó Hướng Ngung bao lâu, trong lòng Thu Trì liền chút hụt hẫng.

Cậu mang hộp bánh kem bếp, đó mở tủ lạnh, dọn chỗ để cất bánh kem Phó Hướng Ngung mang đến.

Hôm nay Thu Trì mặc một chiếc áo len cổ cao màu xám nhạt, là một trong những bộ quần áo Phó Hướng Ngung mua cho đây.

Hôm từ bờ biển trở về, Phó Hướng Ngung tặng quà sinh nhật bù cho , bèn tặng một chiếc thẻ nạp tiền của tiệm bánh kem ở cổng trường và nhiều quần áo, đủ cả xuân hạ thu đông, đo cũng vặn.

Tất cả đều là những nhãn hiệu mà Thu Trì , sợ khác hỏi nên thường chỉ mặc ở nhà, hoặc mặc bên trong đồng phục.

Phó Hướng Ngung cũng theo ngay đó. Hắn quen đường quen lối cúi ôm lấy từ phía , áp mặt , nũng nịu : “Tối nay em ngủ với .”

“Vậy khi xong việc... em qua đây ?”

“Chắc kịp , lát nữa khi uống rượu.”

“Vẫn nên uống ít thôi...”

Phó Hướng Ngung gì, chỉ hôn lên khóe môi .

Alpha cứ ôm mãi, khiến mất tập trung mấy , món đậu que xào thịt trong nồi cũng cháy, mùi ớt khô xào sộc lên làm cả hai đều ho sặc sụa.

Thu Trì vội vàng tắt bếp, Phó Hướng Ngung thì tựa lưng .

Thu Trì thì thầm mắng : “Đồ ngốc.”

Hai cùng bưng đồ ăn nấu xong trong bếp ngoài. Lúc xuống, Phó Hướng Ngung nghiêng đầu ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nhắc tới: “Năm ngoái ngày em ngủ ở nhà đấy, còn nhớ ?”

Thu Trì ngẩn một chút, vài giây mới nhớ , khẽ : “Hóa hôm đó là sinh nhật em . Thật ban đầu định đưa em về nhà , nhưng lúc đó em cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y , gỡ mãi .”

Nói đến đây dừng một chút, tiếp: “Lúc đó... trông em vẻ buồn. Tại ?”

Phó Hướng Ngung im lặng vài giây mới : “Hôm đó là ngày giỗ của em. Em tròn tuổi thành niên, cũng chôn ở .”

buồn thật.”

Nói đến đây, bỗng nhẹ: “May mà gặp một bụng nhặt em về nhà.”

Thu Trì giọng điệu của chọc .

nụ đó chỉ thoáng qua, một lát nhịn hỏi: “Bệnh của em... là vì...”

“Chắc là đủ cả.” Phó Hướng Ngung thản nhiên , “Em còn kịp chào đời thì bà mất , lúc đó hình như còn hơn một tháng nữa mới đến ngày dự sinh của em.”

“Pheromone của em thể phân cấp. Nghe lúc mới sinh, ba em mặc kệ em. Anh đấy, hai loại như chúng , dù là trong giai đoạn phôi thai sơ sinh, đều cần pheromone của cả cha lẫn vỗ về mới cảm giác an .”

Thu Trì gật đầu, từng về điều .

“Đến lúc kiểm tra vấn đề thì sự phát triển của tuyến thể thể cứu vãn. Khi đó ông mới bắt đầu thấy lo.”

Phó Hướng Ngung bằng giọng bình thản, như thể đang về , mà là đang kể chuyện của một liên quan.

càng như , cảm giác thắt trong lòng Thu Trì càng mãnh liệt, Phó Hướng Ngung, một sự thôi thúc ôm lấy .

“Sao thế,” Phó Hướng Ngung để ý thấy vành mắt đỏ lên, bèn trêu, “Đau lòng cho em thế ?”

Thu Trì gì.

“Đừng , Trì ca.”

Thu Trì mở to mắt hơn một chút: “Anh .”

“Với kỳ lắm... Đừng gọi như thế.”

“Thế gọi là gì? Không cho gọi là , gọi là cục cưng nhé?”

“Cục cưng?”

Thu Trì dậy bước tới bịt miệng .

Cậu gần như là nhảy dựng lên khỏi ghế, Phó Hướng Ngung chằm chằm khuôn mặt và vành tai đỏ ửng của bật .

Phản ứng của Beta thú vị, khiến nảy ý tưởng, nghĩ đến vài biệt danh còn sến súa hơn.

giây tiếp theo, Thu Trì đỏ mặt ghé sát , hôn lên trán một cái: “Sinh nhật vui vẻ nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-37-tuyet-dau-mua-va-sinh-nhat-tuoi-muoi-chin.html.]

Cậu dường như bí từ: “Lớn thêm một tuổi .”

Lời giống đang dỗ trẻ con, Phó Hướng Ngung chút vui, kéo tay Thu Trì đang đè nửa khuôn mặt , hỏi dồn: “Hết ?”

“Lời chúc ?”

“Hy vọng,” Thu Trì suy nghĩ một lúc lâu mới chân thành , “hy vọng em sẽ luôn vui vẻ.”

“Bệnh cũng thể khá hơn.”

Mặc dù Phó Hướng Ngung gần như bao giờ nhắc đến bệnh tình của với , nhưng Thu Trì thấy, những vết kim tuyến thể của Alpha ngày càng dày đặc, mỗi khi bước kỳ phát tình, sẽ trở nên đáng sợ. Trước khi thuốc ức chế liều mạnh tác dụng, thể giao tiếp, lúc nào cũng khiến đau lòng.

mỗi chỉ cần ôm chặt lấy Alpha, dường như sẽ khôi phục một chút ý thức, trở nên bớt hung dữ hơn.

Phó Hướng Ngung thật sự sợ ánh mắt của Thu Trì, nó quá chân thật, khiến nỡ “bắt nạt” .

Hắn nín nhịn một lúc, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy eo , đó ngẩng đầu hôn lên cằm : “Anh cũng vui vẻ nhé.”

Tuy bữa cơm là món nhà làm, nhưng món nào cũng hợp khẩu vị của Phó Hướng Ngung, ăn hết một bát cơm, Thu Trì còn định xới thêm cho .

“Thôi.”

“Cắt bánh kem .”

Thu Trì mang bánh kem từ trong bếp thì vòng tay thông minh cổ tay Phó Hướng Ngung vang lên. Là Tần Úy gọi tới. Phó Hướng Ngung hiệu im lặng với Beta đang bưng bánh kem về phía .

Thu Trì bèn im lặng xuống mặt .

Giọng ở đầu dây bên ồn ào: “Sao còn qua? Rốt cuộc là sinh nhật ai hả, cả đám cứ chạy tới hỏi tao mày ở , tao uống rượu mày cả chục ly đấy.”

“Đến ngay đây.” Phó Hướng Ngung .

“Nhanh lên, mày đến ?”

“Dưới ký túc xá.”

Tần Úy chửi thề một câu.

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Thu Trì ngoan ngoãn Phó Hướng Ngung: “Phải ?”

“Ừm,” Phó Hướng Ngung , “Đợi em thổi nến xong .”

Thu Trì bèn vội vàng đưa tay mở hộp bánh kem, nến kèm là dạng chữ , lấy “1” và “9” khỏi hộp cắm ngay ngắn lên bánh.

Hai ngọn lửa lung linh bập bùng.

Phó Hướng Ngung nhắm mắt . Hắn bao giờ ước nguyện nến, mỗi vây quanh bánh kem, trong nửa phút im lặng đó, đầu óc Phó Hướng Ngung luôn trống rỗng.

Hắn nguyện vọng gì cả. Cũng tin rằng chỉ cần thành tâm lẩm nhẩm trong lòng một chút thì nguyện vọng sẽ thành hiện thực.

khi nhắm mắt , trong đầu bất giác hiện lên gương mặt của Thu Trì...

Cứ tiếp tục như mãi nhé, kìm mà thầm nghĩ.

Nụ hôn lúc chia tay vị bơ.

Phó Hướng Ngung chút lưu luyến , lúc đến cửa bỗng nhớ dính chút mưa, tóc tai rối, thế là : “Hay là em gội đầu xong . Cũng vội mấy phút .”

Thu Trì bèn xoay lấy khăn tắm cho .

Trong phòng tắm nhanh chóng vang lên tiếng nước, Thu Trì cầm khăn tắm ở cửa, một lúc mới lấy hết can đảm hỏi : “...Ngày mai em còn qua đây ?”

Tiếng nước quá lớn, Phó Hướng Ngung rõ lắm.

Hắn tắt vòi hoa sen, hỏi: “Gì cơ?”

Thu Trì: “Không gì.”

Vài giây , cửa phòng tắm đột nhiên mở , Thu Trì kinh ngạc lùi một bước. Alpha trần trụi, cả ướt sũng đang nhỏ nước.

“Em...”

Không đợi Thu Trì xong, Phó Hướng Ngung đưa tay nắm lấy cánh tay . Thu Trì kịp né, kéo thẳng lòng, quần áo cũng cọ cho ướt sũng.

“Vừa gì?”

Thu Trì lí nhí: “Anh chỉ bừa thôi, .”

Phó Hướng Ngung dường như tức giận, dùng sức véo má , nặn đến mức miệng chu lên: “Lần nào cũng thế.”

“Nói một nữa thì c.h.ế.t ?”

“Rốt cuộc gì?” Phó Hướng Ngung hỏi dồn.

Thu Trì đành cúi mắt lặp : “Chỉ là hỏi em, ngày mai còn qua đây ...”

Không khí đột nhiên im lặng trong vài giây.

Phản ứng của Phó Hướng Ngung lạnh nhạt: “Không qua lắm.”

Hắn thoáng thấy sự thất vọng lướt qua mặt Thu Trì, nhưng vẫn cố tỏ bình thản: “Biết .”

“Em mau tắm ,” Thu Trì , “Lát nữa sẽ lạnh đấy.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phó Hướng Ngung nhịn dùng lòng bàn tay ướt át cọ cọ nốt ruồi nhỏ lông mày , sắc mặt dịu , bỗng nhiên đổi ý: “Sẽ qua.”

Thu Trì ngẩng đầu .

“Tự dưng qua .”

Thu Trì thấy mặt mang ý , rõ ràng là đang trêu .

“Sau nhân lúc em đang tắm mà ‘ lí nhí như muỗi kêu’ nữa,” Phó Hướng Ngung xoa mặt như để trả thù, “Lạnh c.h.ế.t em .”

Thu Trì vội vàng đẩy trở phòng tắm.

--------------------

Loading...