(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 32: Thành Phố Biển Nhỏ

Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:59:10
Lượt xem: 749

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không từ lúc nào, điều Thu Trì mong chờ nhất mỗi ngày trở thành việc thấy Phó Hướng Ngung ở nhà khi tan làm.

Trước , khi còn ở một , Thu Trì bao giờ cảm thấy ký túc xá của quạnh quẽ. sự xuất hiện của Phó Hướng Ngung khiến cho việc “ở một trong ký túc xá” trở nên chút khó khăn.

Tay nghề nấu nướng của ngày càng , bây giờ bếp cần xem công thức nữa.

Đồ đạc của Phó Hướng Ngung trong ký túc xá cũng ngày một nhiều hơn, từ cốc và bàn chải đánh răng trong phòng tắm, cho đến khăn tắm, vỏ gối phơi nắng ngoài ban công, tất cả đều đôi cặp.

Thu Trì luôn nhớ đến Phó Hướng Ngung.

Khi làm việc, khi cho mèo ăn, thậm chí cả khi làm việc nhà, tắm rửa, sách…

rung động mơ hồ đồng thời cũng mang theo một nỗi sợ hãi sâu sắc.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cậu bắt đầu sợ hãi một ngày nào đó Phó Hướng Ngung sẽ đột nhiên xuất hiện nữa. Rốt cuộc, giữa họ chỉ là quan hệ giao dịch, Phó Hướng Ngung thể “chơi” chán bất cứ lúc nào, và cuộc giao dịch cũng thể kết thúc bất cứ lúc nào.

Mỗi gặp mặt, Thu Trì đều nghĩ, liệu hôm nay cuối cùng .

Chỉ cần rời , sẽ về với cuộc sống ảm đạm chút ánh sáng của .

Mỗi nghĩ đến đây, trái tim đang rung động của Thu Trì nguội một chút. đến gặp mặt Phó Hướng Ngung tiếp theo, kìm nữa chìm đắm trong đó.

Sau khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, Phó Hướng Ngung thỉnh thoảng sẽ qua chỗ ở, khi ở một hai ngày, khi dăm ba hôm.

Học sinh nghỉ hè, công việc của Thu Trì cũng nhàn rỗi hơn nhiều, chỉ thỉnh thoảng cấp gọi làm vài việc lặt vặt.

Phó Hướng Ngung sợ nóng, mỗi khi ở đây, nhiệt độ điều hòa luôn chỉnh thấp. Có đôi khi hai sẽ cùng chen chúc chiếc giường nhỏ, ngủ cả buổi chiều mà làm gì cả.

Sau khi tỉnh dậy, nếu trời muộn, Thu Trì sẽ đeo tạp dề bếp chuẩn bữa tối. Rất nhanh đó, Phó Hướng Ngung sẽ tiếng “xèo xèo” trong bếp đánh thức, ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức mũi.

Họ l..m t.ì.n.h ở nhiều nơi.

Ghế xe, giường, bàn học, phòng tắm, và cả căn bếp chật chội đầy ba mét vuông .

Đồ ăn Thu Trì nấu ngày càng hợp khẩu vị của , cơ thể cũng ngày càng thuận theo.

Đôi lúc Phó Hướng Ngung sẽ một thoáng hoảng hốt, cảm thấy cứ tiếp tục như thật cũng tệ.

kết quả từ thiết giám sát và tái khám của viện nghiên cứu cho thấy, nồng độ Pheromone của vẫn luôn ở trong trạng thái nguy hiểm, sự định tạm thời chỉ là giả tạo.

Mỗi kỳ phát tình “thỏa mãn ” trôi qua, Pheromone trong cơ thể tiến gần hơn một chút đến bờ vực mất kiểm soát .

Cho đến ngày vỡ đê, chỉ bản , mà ngay cả những xung quanh cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Bên viện nghiên cứu sớm thảo luận phương án đối phó cho việc , nếu đến lúc đó mảnh ghép định mệnh của vẫn xuất hiện, thì chỉ thể nhốt “phòng an bịt kín . Với quyền thế của nhà họ Phó, việc tìm vài Omega “tình nguyện viên” độ tương thích cao để “phòng an ” cũng chuyện gì khó.

Theo quan điểm của viện nghiên cứu, ngay cả Pheromone của Omega độ tương thích cao với cũng chỉ là uống rượu độc giải khát, chỉ thể trì hoãn tương đối thời gian biến thành “quái vật”, chứ thể chữa khỏi cho .

, Beta sẽ , và cũng thể nào là thuốc giải của .

*

Gần đến ngày khai giảng.

Hai hẹn gặp ở một thành phố biển nhỏ cách thủ đô hơn 200 km.

Thu Trì xem nhiều cẩm nang du lịch mạng, đặt một homestay vị trí khá , từ ban công tầng hai thể thấy bãi cát và mặt biển.

sớm nghĩ đến chuyện “mời khách”, nên gần cuối kỳ, Thu Trì nhận nhiều đơn hàng bài hộ, trừ những bài yêu cầu kỹ thuật quá cao làm , còn gần như từ chối đơn nào.

Vừa thời gian đó tần suất Phó Hướng Ngung đến tìm cũng giảm , để thành đơn hàng đúng hạn, lúc Thu Trì thức đến 3, 4 giờ sáng. hầu hết sinh viên Lan Đại đều cò kè giá cả, trả tiền sòng phẳng, tính nửa tháng đó kiếm ba bốn ngàn tệ.

Cộng thêm tiền lương tích cóp hàng ngày, ít nhiều cũng gom một khoản.

Không hiểu vì , Thu Trì dùng tiền Phó Hướng Ngung cho để mời khách. Tấm thẻ đó đến nay vẫn động đến mấy, chỉ gửi về cho một ít.

Cậu lâu kiểm tra dư, lẽ tích cóp đủ , nhưng cố tình nghĩ đến chuyện đó.

Trên đường kẹt xe.

Phó Hướng Ngung Thu Trì lôi từ trong chiếc cặp sách cũ kỹ màu xám nước lọc và đồ uống, hỏi loại nào.

Phó Hướng Ngung nước khoáng, thế là Beta liền ân cần vặn nắp chai, đưa miệng chai đến bên môi .

Trong lúc uống ngụm nước từ tay Thu Trì, Phó Hướng Ngung thấy đôi mắt sáng lên. Hắn phát hiện dạo gần đây Thu Trì dường như trở nên dễ vui vẻ, một vài chuyện mà thấy khó hiểu thể khiến tâm trạng lên.

Mỗi Thu Trì bằng ánh mắt đó, dục vọng của khơi dậy.

bây giờ họ đang ở đường cao tốc, thể làm gì .

Gần hai giờ chiều hai mới đến homestay, trong khí thoang thoảng mùi biển tanh. Chủ homestay là một ông bác đội mũ rơm, da phơi nắng đen nhẻm, gầy nhưng rắn rỏi, cũng nhiệt tình, còn hỏi họ cần ông xách hành lý giúp .

Hai mang nhiều đồ, khi mang những vật dụng cá nhân nhà, liền đến một quán hải sản mà chủ homestay giới thiệu.

Giờ mấy khách, ông chủ và đám nhân viên cũng đều uể oải. Quán bán hải sản tươi sống, đựng trong bể kính sục oxy, bắt lên làm ngay, cũng thực đơn để chọn, khẩu vị thể yêu cầu, còn chế biến thế nào thì tùy hứng ông chủ.

Đây là đầu tiên trong đời Phó Hướng Ngung đến một quán ăn kiểu , bàn trải một tấm khăn trải bàn nhựa màu đỏ dùng một , theo hướng của chiếc quạt điện lớn bên cạnh, tấm nhựa cũng thỉnh thoảng bay phấp phới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-32-thanh-pho-bien-nho.html.]

May mà vệ sinh trong quán chung cũng sạch sẽ, hơn nữa cả dãy đều là những quán hải sản phong cách tương tự, cũng chẳng gì để chọn lựa.

Thu Trì vẻ ngại ngùng, tiếng mấy chiếc quạt điện lớn chạy cùng lúc thật sự quá ồn, đành ghé sát tai Phó Hướng Ngung : “Anh thấy ở đây… ?”

Khu vẫn thương mại hóa , xung quanh cũng nhà hàng hạng nào. Buổi tối Thu Trì đặt một nhà hàng view biển trông cao cấp, nhà hàng đó kinh doanh cực kỳ phát đạt, vị trí sân thượng tầng hai còn tranh giành, lúc Thu Trì xem thì hệ thống báo chỗ tầng hai đặt hết.

Vốn định lùi một bước chọn chỗ trong nhà, kết quả là tối đó hệ thống thêm vài chỗ trống, Thu Trì liền trả tiền đặt ngay. Dù nhận đây thể là chiêu marketing của chủ quán, nhưng đặt chỗ, Thu Trì vẫn vui.

khi nhẩm tính, Thu Trì cảm thấy nếu ăn hai bữa ở nhà hàng sang trọng thì quá sức, nên buổi trưa dứt khoát tìm một quán ăn tạm.

“Hay là đổi quán khác xem ?” Thu Trì hỏi.

Thật Phó Hướng Ngung cũng quá coi trọng chuyện ăn uống, dù một nơi thế , nếu là một , chắc chắn sẽ bước .

Phó Hướng Ngung làm khó xử, bèn : “Cũng .”

Thu Trì cảnh ở đây đối với Phó Hướng Ngung mà chắc chắn là , dù những nơi từng đưa đến đều là nhà hàng sang trọng. Những nơi mà nếu Phó Hướng Ngung, lẽ cả đời cũng sẽ bước chân đến.

Trong lòng áy náy, nhưng bản chỉ bấy nhiêu khả năng, dường như cũng thể cho Phó Hướng Ngung những thứ hơn.

Thu Trì định , khi dành dụm đủ tiền, sẽ mời ăn những món ngon hơn, nhưng lời đến bên miệng nuốt xuống.

“Sao vẫn mặc bộ đồ ?” Phó Hướng Ngung đột nhiên hỏi, Thu Trì vẫn là chiếc áo sơ mi sọc dọc màu trắng, cả mùa hè chỉ mấy bộ đồ cũ qua đổi , “Không mua đồ mới ?”

Thu Trì lắc đầu: “Đủ giặt là .”

Một lát , nhỏ giọng hỏi: “Có … khó coi lắm ạ?”

Bởi vì đây mặc bộ Phó Hướng Ngung khen, nên đó Thu Trì mặc nó thường xuyên, cho rằng Phó Hướng Ngung thích.

Thật Phó Hướng Ngung hỏi từ lâu, chuyển cho ít tiền, nhưng vẫn sống tiết kiệm. ở chung lâu như , Phó Hướng Ngung cũng thấy thói hư tật nào.

Không hút thuốc, uống rượu, cũng nghiện cờ bạc, ngay cả game cũng chơi. Những lúc đến, thậm chí ăn uống cũng qua loa, Phó Hướng Ngung thật sự thể tưởng tượng tiêu hết tiền đó .

“Bây giờ vẫn còn thiếu tiền lắm ?”

Thu Trì ngờ sẽ đột nhiên hỏi chuyện , chần chừ một lúc mới : “…Cũng ạ.”

“Vậy đối xử với một chút?” Phó Hướng Ngung hỏi , “Tiền đưa cho , dùng ?”

Thu Trì thì sững sờ: “Em để dành…”

“Mua nhà? Hay là mua xe?”

Phó Hướng Ngung thấy lắc đầu, : “Em để dành tiền cho em… làm phẫu thuật.”

Cậu bao giờ kể cho Phó Hướng Ngung về tình hình hiện tại của , Phó Hướng Ngung cũng đến giờ mới nhận , những gì kể cho đây đều là chuyện “ngày xưa”.

“Bệnh gì?”

Nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên, cuộc trò chuyện giữa hai đột nhiên cắt ngang. Thu Trì im lặng nửa phút, đó mới lí nhí: “Là nhiễm trùng đường tiết niệu.”

“Lúc đó làm mấy công việc một lúc, về nhà còn dạy em học, bác sĩ thể là do làm việc quá sức,” giọng Thu Trì nhỏ dần, “Từ lâu đây thấy khỏe, nhưng vì sợ tốn tiền nên cứ kéo dài chịu đến bệnh viện khám.”

Phó Hướng Ngung cũng kinh nghiệm an ủi khác, chỉ im lặng Thu Trì, chờ tiếp.

“Sau trạng thái tinh thần của cũng trở nên tệ, cũng cần uống thuốc đúng giờ và tái khám định kỳ.” Thu Trì giải thích, “Cho nên tiền đó em để dành, nếu ngày nào đó thể chờ nguồn thận, thì sẽ cần lo lắng về tiền bạc nữa.”

Nói xong những lời , Thu Trì cố tỏ thoải mái với Phó Hướng Ngung: “…Cho nên thật sự cảm ơn .”

“Nếu còn cần em…”

“Sao nào,” Phó Hướng Ngung ngắt lời , “Cậu định sinh tử vì ?”

Hắn chỉ đùa, làm dịu bầu khí một chút.

Thu Trì nghiêm túc : “Em sẽ.”

Phó Hướng Ngung sợ sự nghiêm túc của , đôi mắt chút rụt rè nhưng thẳng , chứa đầy những điều chân thật chút giả dối.

Đến lúc mới cảnh giác, tình hình dường như vượt ngoài tầm kiểm soát của . Beta coi là gì? Tình nhân bạn tình? Giữa họ vốn dĩ chỉ nên quan hệ giao dịch, nhưng bây giờ đang cùng Beta trong một quán ăn rẻ tiền đến cả ghế cũng tróc sơn.

Phó Hướng Ngung bắt đầu cảm thấy bực bội, tiếng quạt kêu vù vù inh ỏi, mà phiền lòng.

“Không cần.” Phó Hướng Ngung .

Thu Trì thấy vẻ mặt Phó Hướng Ngung đột nhiên trở nên lạnh lùng, khí dường như càng tệ hơn, chút hối hận vì câu thừa thãi đó.

Đồ ăn nhanh chóng dọn lên đủ.

Không ai gì, Thu Trì cúi đầu bóc đầy một bát tôm, đó cẩn thận đẩy đến mặt Phó Hướng Ngung.

Người thích ăn hải sản, nhưng thích làm bẩn tay, nên mỗi ăn những món vỏ, Thu Trì đều giúp bóc sẵn thịt.

Thấy Alpha đẩy bát nhỏ về, trái tim đang treo lơ lửng của Thu Trì mới thoáng hạ xuống một chút.

--------------------

Loading...