24 từ mấu chốt - Từ mấu chốt thứ nhất
Cập nhật lúc: 2025-10-15 05:37:15
Lượt xem: 6
Từ mấu chốt thứ nhất - Dân dao.
Thời tiết hôm nay , tự nhiên kể về chuyện xưa của .
Thật cũng tính là chuyện xưa.
Nào nhiều chuyện xưa để .
Chẳng là vài năm lúc làm chuyến Nam Kinh xem liveshow của Bức ca, cùng vô bên la hét hổ, khàn giọng cùng họ gào lên "Tình yêu bất quá chỉ là cái rắm của đời, giày vò và giày vò em*"
*Lời bài hát "Thiên Không Thành" của Lý Chí, nhấn đây để thử.
Hôm đó lạnh lắm nhưng nóng bừng hết cả .
Mặc cho hồ môi chảy từ đỉnh đầu , gào thét đến độ khàn cả cổ .
Lúc ban nhạc đánh đến nhạc đệm của bài Kết hôn, mới mở miệng thấy cổ họng ngứa như thể hàng vạn con kiến đang bò trong đó.
"Em giống từng gặp qua thiếu niên nọ.
Lưng cõng thanh xuân con đường tháng chín."
Lúc tan cuộc còn đặc biệt mơ màng, giống như uống cạn mấy cân rượu xái say mèn chỉ ngủ say.
Mù mịt theo đám khỏi hội trường.
Đầu óc đột nhiên nghĩ tới vài năm cũng như , cái hồi nghiệp đại học nên theo làm một bữa say.
Chúng trong cái phòng cho thuê tìm tòi mấy bài hát.
Có dân d.a.o hẳn là cho nghèo, càng nghèo nên càng thích dân dao, càng khổ nên mới càng thích dân dao.
Tôi nhạo thịt ăn chứ gì, chứ, ai sáng tác dân d.a.o cho .
Tôi cứ như đầu óc choáng váng nặng nề, trong đầu như thể cả ngàn hợp xướng "Giờ phút đang tha hương giữa đêm, cảm thấy lúc sáng lúc ", khi thấy đang ở trong phòng trọ lải nhải trò chuyện trong sương khói lượn lờ.
Cuối cùng lắc đầu cùng liều mạng lên xe về khách sạn, chúng còn kết thúc liveshow mười phút để thuận thời gian đường xa.
Tài xế Bức ca ngưu bức*, ai đời hát dân d.a.o thành rock.
* lợi hại/ mạnh mẽ
Tôi ừa ngưu bức thì ngưu bức.
Có ngưu bức tạm thời đề cập đến.
Tôi chỉ rằng nhiều năm còn cầm đĩa của theo cả ngàn xem liveshow, ở đó nhiều yêu ảnh chết.
Còn nhớ cái thủa trung học thường xuyên vụng trộm xem tiểu thuyết chuyển thể thành phim màn ảnh rộng.
Tiểu Diệp nữ sĩ thanh mai yêu quý của còn hồi sơ trung cô xem tiểu thuyết ngôn tình bang bang chiếu TV.
Không tại tự dưng thấy thanh xuân như thể bón đồ cho chó.
Tựa như Trần Ứng Giai từng với , dân d.a.o hẳn là cho nghèo, nghèo thì cái vị xưa .
Cái vị gì .
Anh hồi mười mấy tuổi đầu cứ tối là trốn trong chăn ngợm ướt đẫm mồ hôi bấm bấm cái máy điện tử, dụng ý dâm dẫu cho cuộc sống bây giờ mai căn bản đều thể phát sinh chuyện gì.
Xuống xe taxi trao đổi wechat với .
Bạn bè , nào chê ít.
Vừa đến khách sạn là leo lên giường ngay, còn kịp nhớ chút ý vị của liveshow thấy tiếng điện thoại di động của vang lên liên hồi.
Nhận điện thoại thì thấy cái giọng bình tĩnh của Mạc Kiệt hỏi đang ở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/24-tu-mau-chot/tu-mau-chot-thu-nhat.html.]
Tôi ở Nam Kinh.
Anh lời ít ý nhiều hỏi ở chỗ nào.
Tôi đáp ở khách sạn.
Anh trực tiếp cúp điện thoại của .
Sau đó dùng định vị định vị vị trí của .
Mười phút chuông cửa phòng vang lên.
Tôi mở cửa, đang bên ngoài.
Mặc một cái áo nỉ màu xám đen, bên ngoài khả năng đang mưa nhè nhẹ, tóc dính một vài giọt mưa như thể giọt sương.
Tôi yêu đến đây ?
Anh phòng đầu đóng cửa , bao giờ cũng ít kiệm lời, biểu tình mặt cũng thủy chung như một.
Vừa cửa vội rũ nước mưa áo nỉ xuống, treo áo khoác lên kệ.
Suốt bộ quá trình chẳng một câu nào.
Cho đến khi thấy thu nhập từ xuống , còn phòng tắm cầm khăn mặt lau nước mưa đầu nữa, đào từ trong túi một bao thuốc lá, trầm giọng hỏi : "Hút thuốc ?"
Yêu, thò tay nhận lấy, cúi đầu xem, Tám cm lợi*, chi là ghét bỏ: "Đây là bản mới còn gì, khó mua, bây giờ còn cửa hàng tiện lợi bán bản ?"
Anh im lặng một lát đào trong túi một bao Phù dung vương* đưa cho .
*Hãng thuốc lá
Tôi : "Anh hút thuốc ?"
Anh mặc một cái áo cổ lông nhạt màu giường , lắc đầu: "Không hút, mang cho em." Sau đó hỏi , "Liveshow xem ?"
Tôi đột nhiên nhớ đến lúc sống cùng hồi học đại học, tối nào cũng máy tính chơi trò chơi, miệng ngứa lười động nên kêu ngoài mua hộ bao thuốc lá.
Anh sẽ : Bớt hút thuốc một chút.
Sau đó ngoài mua thuốc về cho .
Cứ thế suốt một thời gian dài, dưỡng thành thói quen ngoài mua t.h.u.ố.c lá cho .
Thói quen tệ, cả một thời gian dài như mà vẫn quên.
Tôi vui vẻ, lấy một điếu đặt lên miệng, đó kể cho về liveshow: "Thích chết."
Một hồi lâu vẫn chuyện.
Điếu thuốc của hết hơn một nửa, thật sự bất đắc dĩ hỏi: "Sao tới đây?"
Anh ngay ngắn giường , trầm giọng : "Trần Ứng Giai sắp kết hôn."
Tôi : "Em ."
Đầu năm kết hôn.
Sao thể .
Anh im lặng một hồi lâu, im lặng khí cô đọng.
Tôi hút xong một điếu thì lấy một điếu từ trong hộp, trong đầu còn ong ong bài hát của Bức ca.
Sau đó lẫn trong tiếng ca của Bức ca giọng Mạc Kiệt bình tĩnh .
Anh với rằng: "Công chúa, làm mất bảo kiếm quốc vương tặng cho , liệu còn thể giúp em đồ ác long ?"