Hút nhầm dương khí của Kẻ săn linh hồn - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-15 13:26:03
Lượt xem: 551

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh trăng rằm hắt qua khung cửa sổ rộng lớn, trải một lớp bạc lạnh lẽo lên chiếc giường king-size giữa phòng. Trình Mặc tựa lưng thành giường gỗ mun, chiếc áo sơ mi trắng tháo bung ba cúc đầu, để lộ vòm n.g.ự.c vững chãi và làn da mang theo nóng hừng hực của một kẻ thuần dương.

Cái bóng nhỏ bé lơ lửng bên mép giường, hai tay bám chặt lớp ga nệm mềm mại, đôi mắt to tròn dán chặt hõm cổ của Trình Mặc. Cậu nuốt nước bọt, cổ họng hư ảo chuyển động liên tục.

"Lại đây."

Trình Mặc cất tiếng, giọng trầm thấp vang vọng trong gian tĩnh mịch.

Cậu rón rén bò lên giường. Mỗi bước di chuyển, lạnh từ cơ thể linh hồn để một vệt sương mờ lớp vải lụa đắt tiền. Cậu dừng cách Trình Mặc một , vẫn thói quen cũ, định vươn cổ hít một thật sâu từ xa.

"Đừng hít như thế nữa."

Trình Mặc đột ngột vươn tay, những ngón tay thon dài nắm lấy cổ tay lạnh ngắt của , kéo mạnh một cái.

Cậu kịp phản ứng, cả cơ thể mỏng manh ngã nhào lồng n.g.ự.c nóng rực của . Một tiếng "a" khe khẽ vang lên. Sự va chạm giữa nóng và lạnh tạo nên một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng cả hai. Cậu run rẩy, cả co rúm , áp sát khuôn mặt nhợt nhạt lồng n.g.ự.c Trình Mặc, đôi tay mờ ảo vô thức bám chặt lấy eo như bám một chiếc phao cứu sinh giữa đại dương băng giá.

"Ấm quá... Trình Mặc, ấm quá..."

Tiếng rên rỉ thỏa mãn thoát từ đôi môi tím tái. Cậu đợi thêm một giây nào nữa, lập tức dán môi làn da nóng hổi nơi cổ Trình Mặc.

Lạnh buốt. Cảm giác như một viên đá lạnh áp động mạch chủ.

Trình Mặc ngả đầu , để lộ vùng cổ cho thỏa sức tung hoành. Bàn tay to lớn của vòng qua gáy , luồn mái tóc đen nhánh, lạnh lẽo, ấn nhẹ đầu xuống.

Cậu bắt đầu hít hà một cách điên cuồng. Dương khí tinh thuần, mạnh mẽ từ Trình Mặc cuồn cuộn chảy cơ thể linh hồn đang kiệt quệ. Linh hồn của bắt đầu những đổi rõ rệt; từ một bóng mờ nhạt, nhợt nhạt, nó dần trở nên ngưng tụ, rõ nét hơn. Những mảng trong suốt cánh tay và đôi chân dần lấp đầy bởi một sắc hồng hào phơn phớt kỳ lạ.

"Ưm..."

Cậu rên lên một tiếng, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt hiện lên vẻ mơ màng như kẻ say rượu. Đôi môi di chuyển từ cổ lên đến xương quai xanh, trượt xuống vòm n.g.ự.c rắn chắc, mỗi nơi qua đều để một cảm giác tê tái, râm ran cho Trình Mặc.

Đột nhiên, Trình Mặc xoay , ép xuống lớp nệm mềm. Anh chống hai tay sang hai bên, bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy .

Cậu mở to mắt, thở hư ảo trở nên dồn dập.

"Đừng chỉ hít như . Phải tiếp xúc trực tiếp, em mới thực sự 'no' ."

Trình Mặc cúi xuống, cách giữa hai khuôn mặt thu hẹp chỉ còn trong gang tấc. Hơi thở nóng hổi của phả thẳng đôi môi lạnh lẽo của .

Anh đợi trả lời, cúi xuống chiếm lấy đôi môi .

Lần là sự chạm nhẹ vô tình. Đó là một nụ hôn sâu, nồng nhiệt và tràn đầy tính chiếm hữu. Luồng dương khí nóng bỏng như lửa đốt cuồn cuộn tuôn sang qua đường môi lưỡi. Cậu giật nảy , đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vai Trình Mặc vì luồng khí quá mạnh, quá nóng khiến linh hồn yếu ớt của cảm thấy thiêu đốt.

Trình Mặc buông tha. Anh siết chặt vòng tay, giữ cố định gáy , cưỡng ép tiếp nhận tất cả.

Tiếng chép miệng nhỏ xíu, tiếng thở dốc nghẹn ngào hòa quyện . Cơ thể dần mềm nhũn , còn sức để chống cự, chỉ thụ động nhận lấy sự "bố thí" mạnh mẽ từ đàn ông phía .

Sau một lúc lâu, Trình Mặc mới rời khỏi đôi môi trở nên đỏ hồng của .

Cậu vật giường, đôi mắt lim dim, miệng há nhỏ thở dốc. Hồn phách của lúc rực sáng một cách bất thường, ấm áp và sống động hơn bao giờ hết. Cơn đói cồn cào suốt ba ngày qua biến mất, đó là một sự thỏa mãn đến tận cùng của linh hồn.

"No... no quá ... Trình Mặc... dừng ..."

Cậu lẩm bẩm, giọng ngọt ngào, mềm mại như mật ong. Cậu lăn một vòng, rúc đầu nách Trình Mặc, giống như một con mèo nhỏ khi ăn no nê liền tìm nơi ấm áp nhất để ngủ.

Trình Mặc xuống bên cạnh, kéo tấm chăn lụa đắp lên cả hai, dù linh hồn thì cần chăn. Anh vòng tay ôm trọn lấy cái bóng nhỏ bé lòng, cảm nhận lạnh từ bớt vài phần gay gắt.

Trong phòng ngủ tĩnh mịch, chỉ còn thấy tiếng nhịp tim đều đặn của Trình Mặc và tiếng thở nhẹ tênh của một linh hồn đang chìm giấc ngủ sâu.

Cậu ngủ ngoan, thỉnh thoảng chép miệng một cái, tay chân quấn chặt lấy Trình Mặc rời nửa tấc.

Trình Mặc trong bóng tối, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy gò của .

Căn phòng vẫn lạnh, nhưng sự chiếm hữu trong lòng đang rực cháy hơn bất cứ lúc nào. Từ đêm nay, linh hồn chính thức đóng dấu chủ quyền.

Không còn lang thang, còn đói khát.

Chỉ còn là vật nuôi độc quyền của riêng Trình Mặc.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hut-nham-duong-khi-cua-ke-san-linh-hon/chuong-6.html.]

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...