HƯỚNG DƯƠNG TRONG ĐÊM - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-05-04 02:10:20
Lượt xem: 377

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya, nén giọng hỏi: "Điềm Điềm làm ?"

Thường Quân lạnh một tiếng, bảo: "Suy thận, đang trong bệnh viện cấp cứu."

Đầu uỳnh một tiếng, bộ huyết dịch trong dường như đông cứng trong giây lát, "Làm thể? Con bé vẫn luôn dùng t.h.u.ố.c mà, mấy hôm nó còn…"

Cửa nhà họ Thẩm luôn bảo vệ canh gác. Tôi chỉ thể tranh thủ lúc bệnh viện tái khám mấy hôm để tạt về thăm Điềm Điềm một lát. Khi đó con bé tuy tinh thần , nhưng nó t.h.u.ố.c đặc trị bao giờ ngắt quãng. Làm thể suy thận chứ?!

"Hừ, tao ngay thằng ranh mày thành thật mà!" Thường Quân nghiến răng: "Mày tìm đủ cách tránh mặt tao, chẳng là sợ tao đường làm giàu của mày ? Hê hê, mày yên tâm. Chỉ cần mày đòi thằng họ Thẩm một triệu tệ, tao nhất định sẽ dốc hết sức cứu em mày."

"Nếu mày đòi ... chỉ em mày c.h.ế.t, tao còn sẽ dẫn đến nhà họ Thẩm để đòi lẽ công bằng đấy."

"Giang Dã. Ba vội, ba đợi điện thoại của con. Ha ha ha ha ha..."

Điện thoại ngắt kết nối, tiếng như ác quỷ của Thường Quân vẫn còn vang vọng trong căn phòng. Bóng đen rốt cuộc vẫn từ phía đuổi tới, chúng bò dọc theo cột sống của , một nữa thấm đẫm da thịt xương máu. Hoặc giả, bao giờ thoát khỏi chúng cả!

Một triệu tệ ? Có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng mở miệng với Thẩm Thức Dịch.

Khó khăn lắm... khó khăn lắm mới thấy . Mà lấy tư cách gì để mở miệng chứ? Tôi đủ vô dụng , thể liên lụy đến Thẩm Thức Dịch và dì Tịch thêm nữa.

Sợ dì Tịch đột nhiên thấy sẽ đau lòng. Ngày hôm , để một tờ giấy nhắn. Tôi bảo với dì Tịch rằng việc tỉnh vài ngày, dặn dì đừng lo lắng.

Sau đó, tranh thủ lúc tiễn bác giúp việc chợ cổng lớn để rời khỏi khu biệt thự. Tôi lừa Thường Quân là lấy tiền, lão mới chịu cho bệnh viện Điềm Điềm đang .

"Mười vạn?" Thường Quân xổm ở cửa bệnh viện, cân nhắc túi tiền: "Khốn kiếp! Mày dám giỡn mặt tao ?!"

"Chín mươi vạn còn , thấy Điềm Điềm mới đưa cho ông."

"Thằng ranh mày cũng dùng não đấy." Thường Quân liếc xéo , thốt một con : "Phòng 308."

Vừa lên tầng ba, thấy mấy tên đàn em của Thường Quân. Trong phòng bệnh cũng canh, nhưng may mắn là tên đây quan hệ với khá . Vừa thấy cửa, liền chuồn nhà vệ sinh lì trong đó.

Điềm Điềm vẫn đang trong tình trạng nửa hôn mê, gì. Một đứa trẻ mười tuổi mà gầy gò đầy 25 cân. Tôi gần như dám chạm con bé, chỉ áp sát tai nó khẽ : "Điềm Điềm, trai nhất định sẽ cứu em."

Chắc chắn ở hành lang chú ý phía , mở cửa nhà vệ sinh, lách trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/huong-duong-trong-dem/chuong-8.html.]

"Anh Dã, hôm nay định đưa Điềm Điềm luôn ?" Tống Tề bồn rửa mặt, dụi tắt điếu thuốc: "Anh chỉ cần một câu thôi, em sẽ dụ mấy đứa bên ngoài chỗ khác."

Tống Tề gọi điện cho cách đây hai tiếng. Cậu vài lời từ bác sĩ, còn biếu mấy bao t.h.u.ố.c cho một tên cận bên cạnh Thường Quân mới xác nhận : Thật mấy tháng qua Thường Quân chẳng hề dùng t.h.u.ố.c cho Điềm Điềm. Thứ mà Điềm Điềm tưởng là thuốc, kiếp, là nước muối sinh lý!

Tôi đ.á.n.h giá thấp sự tàn độc của Thường Quân, thể để Điềm Điềm ở trong tay lão nữa. Thường Quân chỉ cần tiền, lão màng đến sống c.h.ế.t của con bé.

"Đi." Tôi siết chặt nắm đ.ấ.m : "Đêm nay luôn."

13.

Trong đêm, Thường Quân ngừng gọi điện cho . Có lẽ lão đích tìm , nên mấy tên canh gác ở bệnh viện rút quá nửa.

Tôi canh thời cơ lẻn phòng bệnh, mặc quần áo cho Điềm Điềm, lấy chăn quấn thật chặt.

Tống Tề liền lao ngoài, gào lên với đám ở hành lang: "Giang Dã nhảy cửa sổ trốn , mau xuống lầu chặn nó !"

Chờ đám đều "đuổi" theo hướng đó, mới bế Điềm Điềm khỏi phòng, lối cầu thang thoát hiểm rời bệnh viện.

Tôi gửi gắm Điềm Điềm một bệnh viện khác liên hệ từ . Phòng ICU ở đó từ chối thăm nuôi, cửa nẻo khóa kỹ, Thường Quân tìm cũng nổi.

Có điều, việc cần tiền. Cần nhiều tiền. Dùng một vạn tệ Thẩm Thức Dịch đưa để đóng tiền cọc xong, nhận tin nhắn của Thường Quân.

Đó là một bức ảnh. Người trong ảnh đang quỳ đất, đ.á.n.h tới mức mặt mũi bầm dập, biến dạng. Là Tống Tề.

Thường Quân: 【Giang Dã, kiếp nếu mày em mày c.h.ế.t , thì lập tức lăn về đây ngay!】

Vài giây , thêm một tấm ảnh khác gửi đến. Trong ánh hoàng hôn, tường bao quanh biệt thự nhà họ Thẩm loang lổ những vệt đỏ tươi. Dưới chân tường đầy rẫy những mảnh vỡ thủy tinh đỏ rực như máu.

Thường Quân: 【Không tìm thấy mày, tao gửi chút quà gặp mặt cho nhà họ Thẩm thôi.】

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

【Ba mày nhắm chuẩn, còn bao nhiêu chai rượu chứa sơn đỏ ném cả trong sân .】

【Mày đoán xem thế nào? Xe cảnh sát tới, xe cấp cứu tới .】

【Bà già của ông chủ Thẩm đúng là chịu nổi dọa, mấy cái chai rượu khiến bà ngất xỉu, hình như sắp thăng thiên .】

Loading...