Hướng dương trong đầm lầy - 8

Cập nhật lúc: 2025-03-27 00:45:42
Lượt xem: 915

Hắn bị chọc giận vì câu nói này của tôi, giữ chặt cổ tay tôi, kéo tôi trở về: "Rốt cuộc em có hiểu được vấn đề không? Chúng ta vĩnh viễn không bao giờ thắng được đám con nhà giàu đó, vĩnh viễn bị bọn họ giẫm dưới chân. Nếu chúng ta muốn giành được thứ mình muốn chỉ có cách lợi dụng bọn họ. Nhà họ Lâm là một bệ phóng rất tốt. Tại sao em cứ nhất định muốn cắt đứt quan hệ với bọn họ?”

 

Cổ tay bị hắn giữ chặt đau đớn, tôi quay đầu nhìn về phía Mạnh Hoài Chi, giơ tay còn lại lên tát lên mặt hắn: "Cút mau, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."

 

11

 

"Lâm Du, qua đây điền điền vào đơn đi em."

 

Tôi giơ tay nhận tờ đơn mà thầy hướng dẫn tùy tay rút đưa cho mình, một trang giấy mỏng manh chứa đựng mơ ước của tôi từ năm mười tuổi đến giờ. Nhưng mà tiếc là tôi vẫn chưa gom đủ học phí.

 

Tôi rất sớm đã biết là trên cuộc đời này người xấu chưa chắc sẽ nhận được báo ứng, chỉ là người tốt đang đợi báo ứng đến với những kẻ xấu xa đó đã sớm bị những chuyện bé nhỏ không đáng kể áp đến không thẳng lưng lên được.

 

Tay vuốt va trang giấy, lưu luyến nắn vuốt các góc cạnh. Không sao, không vấn đề gì, chờ thêm một năm nữa là tôi có thể dựa vào năng lực của bản thân để thực hiện ước mơ. Hiện tại tôi chỉ có thể tiếc nuối thở dài đưa tờ đơn trả lại cho thầy.

 

Nhưng lời thầy nói lúc này đã ngăn động tác của tôi lại: "Nhà họ Lâm đã từng đi tìm thầy."

 

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

Tay thầy cầm chén trà sứ thường dùng, nhìn vào khoảng không, tiếp tục nói: "Bây giờ Lâm thị đã là nỏ mạnh hết đà, mấy hôm trước bọn họ tìm thầy đưa ra một mức lương rất cao để mời thầy về làm việc. Nhưng thầy già rồi, không muốn đi, bọn họ lại nhắc đến con, học trò thầy hài lòng nhất nên thầy đã đi gặp một lần."

 

Trái tim tôi đập thình thịch, trên mặt thầy tràn ngập vẻ tiếc hận: "Cho nên, thầy mới hiểu biết về gia cảnh của em."

 

Nói xong thầy đẩy một cái thẻ ngân hàng trước mặt tôi: "Thầy cho em mượn, em bắt buộc phải ra nước ngoài cùng với thầy."

 

Không giải thích, tương lai sẽ là một câu trả lời hoàn hảo. Tôi cố nén nước mắt, đưa tay cầm lấy thẻ trên bàn.

 

Lúc bước ra cửa, tôi nhịn không được quay đầu lại hỏi thầy: "Em là học trò thầy hài lòng nhất, câu này có nghĩa là sao ạ?"

 

Thầy đắc ý khi nghe thấy câu hỏi, đầu gật gù như đang nhớ đến chuyện gì: “Em là học trò duy nhất mà thầy phải giành từ trên tay các giảng viên khác."

 

Tôi giả vờ bình tĩnh gật gật đầu, cố gắng khống chế bản thân không khóc, đi về ký túc xá.

 

Lúc đóng cửa lại, tôi khuỵu chân ngã xuống đất mà gào khóc.

 

Tôi bị mẹ cưỡng ép nhét vào nhà họ Lâm, bị Mạnh Hoài Chi nắm mũi xoay vòng vòng, cho rằng mình chỉ là một sinh viên không ai muốn được thầy giáo tốt bụng thu nhận, tôi chưa từng nghĩ rằng mình không phải là đứa không ai muốn, tôi là học sinh được thầy giành về.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/huong-duong-trong-dam-lay/8.html.]

Hóa ra không phải lúc nào tôi cũng bị bỏ rơi, tôi cũng có thể là đối tượng được lựa chọn, không những thế còn có thể là sự lựa chọn đầu tiên.

 

12

 

Những ngày tháng ở nước ngoài trôi qua thật mau, chớp mắt một cái tôi đã ở đây được một khoảng thời gian rồi.

 

Tôi gần như gục ngã vì hầu như ngày nào cũng phải ngâm mình trong phòng thí nghiệm, nhưng thật may vì chúng tôi đã nghiên cứu thành công loại thuốc mới. Cuối cùng tôi cũng đã tạo nên được một ít thành tích để bản thân mình có thể thoải mái nói tên của thầy ra khi ai đó hỏi tôi là học trò của ai.

 

Vào ngày thông báo phát hành loại thuốc mới, mọi người trong phòng thí nghiệm đều đi ăn mừng, riêng tôi lựa chọn ở lại phòng thí nghiệm rửa sạch ống nghiệm.

 

Lúc này, tất cả mọi nỗ lực của tôi cuối cùng cũng được công nhận, tôi nhận được khoản tiền thưởng đầu tiên, nhận được những lời khen ngợi mà trước kia cho dù nằm mơ tôi cũng không dám mơ đến, ai ai cũng gọi tôi một tiếng “cô Mạnh”.

 

Dòng nước trôi qua kẽ tay, tôi hơi hoảng hốt nhưng trong lòng lại cảm thấy rất nhẹ nhàng.

 

Một tình huống bất ngờ xảy ra. Mạnh Hoài Chi gõ cửa phòng thí nghiệm.

 

Phòng thí nghiệm ở đây có cấu tạo y hệt phòng thí nghiệm ở trong nước, vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy mặt của Mạnh Hoài Chi, như những ngày chúng tôi còn yêu nhau.

 

Tôi nhìn thoáng qua sau đó cúi đầu cười tự giễu.

 

Đột nhiên tôi nhớ đến mẹ, người phụ nữ mà bất cứ lúc nào cũng đều duy trì dáng vẻ duyên dáng, thanh lịch của mình.

 

Ấn tượng của tôi về mẹ không quá nhiều, nhưng tôi vẫn còn nhớ vài lời mẹ từng nói với tôi. Mẹ nói: “Chỉ có chó mới không thèm tính toán mâu thuẫn trước đây, vui tươi hớn hở quay lại làm hòa.”

 

Tôi cẩn thận vệ sinh ống nghiệm không thèm để tâm đến ánh nhìn của Mạnh Hoài Chi. Hắn chạy nhanh đuổi theo khi thấy tôi bước ra khỏi phòng thí nghiệm.

 

“Lâm Du, nói chuyện với anh một chút được không?”

 

“Không có gì để nói cả.” Tôi vừa đi vừa thuận miệng trả lời hắn.

 

Hắn nắm lấy cổ tay tôi, hốc mắt ửng đỏ, quầng mắt thâm quầng như rất lâu rồi chưa được ngủ. Hắn nhìn tôi, nhẹ giọng hỏi: “Em nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?”

 

Tôi dùng hết sức ném tay hắn ra, mệt mỏi nói: “Mạnh Hoài Chi, chúng ta không phải người cùng chung một đường.”

 

 

Loading...