Hướng dương trong đầm lầy - 6

Cập nhật lúc: 2025-03-27 00:44:49
Lượt xem: 685

Lời nói của bà ta tự mang theo cảm giác kiêu ngạo, tỏ rõ sự bố thí.

 

Tôi lắc đầu nắm chặt bài viết trong tay: "Không được, bà Lâm, tôi phải đi làm, rất bận, không đi được."

 

Vẻ mặt bà ta lập tức thay đổi, bước lên vài bước đến gần tôi, không thèm quan tâm ở đây vẫn còn có người, giơ tay lên hung hăng tát lên mặt tôi.

 

"Chát." Mặt tôi bị tát nghiêng sang một bên.

 

Bà ta thản nhiên quay lại vẻ cao quý của mình, cúi người xuống nhỏ nhẹ nói bên tai tôi: "Mày đang mơ mộng hão huyền cái gì? Hoài Chi đi tìm mày một lần mày liền cho rằng mày là người yêu của nó sao? Mày có tư cách gì mà dám mở miệng nói chuyện với tao như vậy? Không muốn đi à? Mày không muốn cũng phải đi. Lúc trước không phải quỳ xuống khóc lóc cầu xin vào nhà tao sao? Bây giờ ở đây tỏ thái độ cho ai coi."

 

......

 

Tôi lập tức hiểu tại sao bà ta rõ ràng không ưa tôi, lần này lại vô duyên vô cớ kiếm chuyện với tôi, còn yêu cầu tôi về nhà cũ của nhà họ Lâm. Thì ra là vì bà ta biết Mạnh Hoài Chi từng đi tìm tôi.

 

Nhưng mà bà ta cũng nhắc tôi nhớ tới một việc. Tôi nhớ tới người phụ nữ đã từng dạy tôi lúc nào cũng phải chăm chút vẻ ngoài, luôn phải xem trọng mặt mũi của mình, người hồi đó đã từng vì tôi mà quỳ gối dập đầu cầu xin nhà họ Lâm.

 

Tôi cúi đầu, một tay che mặt, nghiến răng gằng từng chữ đáp lại.

 

9

 

Mỗi tháng, nhà cũ nhà họ Lâm đều tổ chức tiệc một lần. Cuối tuần này là một dịp như vậy. Đây không phải lần đầu tiên tôi tham gia, chẳng qua lần nào cũng bị cô lập đứng lẻ loi ở một góc nào đó nhín con cháu nhà họ Lâm quây quần tụ tập bên nhau thảo luận đủ mọi đề tài. Điểm khac biệt là lần này có Mạnh Hoài Chi tham gia.

 

Ở đây ai cũng biết rõ quan hệ của Mạnh Hoài Chi và Lâm Thiếu Ngu, cũng biết rõ quan hệ của tôi và Mạnh Hoài Chi. Cho nên, rất nhiều người lặng lẽ cười nhạo khi thấy chúng tôi cùng xuất hiện.

 

Tôi nhìn thoáng qua thấy trên môi Mạnh Hoài Chi nở nụ cười dịu dàng quen thuộc, tay được Lâm Thiếu Ngu khoác bước vào. Tôi quay mặt sang chỗ khác, trốn ở trong góc cố gắng giảm thấp nhất sự tồn tại của bản thân.

 

Đám con cháu nhà giàu ở đây đã nghe đến phát chán cái lời phát biểu mở đầu buổi tiệc, cho đến khi Lâm phu nhân lên bước lên sân khấu. Lúc này, một vài tiếng xì xào vang lên.

 

"Buổi tiệc lần này, chúng tôi có hai việc cần thông báo, một là đám cưới của con gái tôi và Hoài Chi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/huong-duong-trong-dam-lay/6.html.]

 

Trong đám đông vang lên tiếng reo hò, Lâm Thiếu Ngu cúi đầu e thẹn.

 

Lâm phu nhân tiếp tục nói: "Chuyện thứ hai, chính là Lâm Du... ", Lâm phu nhân dừng một chút, sau đó hài lòng quan sát sự tập trung của mọi người.

 

Ai nấy cũng tập trung lắng nghe xem là chuyện thú vị gì của tôi, để sau này có cớ sỉ nhục tôi, cũng thuận tiện cười nhạo luôn nhà họ Lâm.

 

Tôi đứng dậy dõng dạc tuyên bố: "Là việc tôi muốn cắt đứt quan hệ với nhà họ Lâm, hy vọng mọi người ở đây làm chứng."

 

Mọi người ở sảnh tiệc đều lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi khi âm thanh trong trẻo vang lên khắp phòng. Đồng thời, âm thanh của Lâm phu nhân vang lên thông qua Microphone: "Lâm Du muốn đi du học, gia đình chúng tôi quyết định hỗ trợ, sau khi tốt nghiệp, có thể vào làm việc ở Lâm thị.”

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

 

Mấy năm Tập đoàn Lâm thị gần đây phát triển rất tốt, các đối tác tranh nhau hợp tác vì vậy đầu vào cạnh tranh rất khốc liệt, dù có là nghiên cứu sinh thì muốn vào công ty thì cũng không phải dễ.

 

"Vào làm ở Lâm thị? Vận may cũng tốt quá đi chứ."

 

"Cũng chỉ có Lâm phu nhân hiền lành tốt bụng mới có thể vươn tay giúp đỡ con gái của kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình mình."

 

Trong phòng vang lên những tiếng xì xầm nho nhỏ, không một ai cảm thấy tôi sẽ từ chối ý tốt của Lâm phu nhân. Có thể vào được Lâm thị là phước ba đời của con gái tiểu tam như tôi, tôi nên quỳ xuống đất mà khấu tạ.

 

Tôi làm lơ hết mọi âm thanh xung quanh, ngước mắt lên nhìn Lâm phu nhân. Cát giọng nhẹ nhàng mà dứt khoát: “Nếu ông bà Lâm đồng ý thì hôm nay chúng ta lập tức đi làm giấy tờ.”

 

Tôi chưa bao giờ mang họ Lâm, mẹ tôi họ Mạnh những lời này tôi giấu trong lòng đã lâu rồi. Tôi tên là Mạnh Du, một cái tên thật xinh đẹp. Cho dù là Lâm thị hay là nhà họ Lâm, tôi đều không phải thứ tôi muốn. Tôi chỉ muốn tránh xa khỏi chỗ này càng xa càng tốt. Cho dù không có nhà họ Lâm, tôi vẫn có thể dựa vào bản thân mình để giành lấy thức mình muốn.

 

Cha tôi giơ tay tát tôi một cái: “Mày điên rồi hả? Ở đây nhiều người như vậy mày không ngại mất mặt hay gì?

 

Chưa đầy một tuần mà bị tát tận hai lần, trong lòng tôi không cảm thấy tức giận hay buồn bực chỉ c.h.ế.t lặng.

 

Lúc còn nhỏ tôi thường hay hỏi mẹ tại sao mọi người ai cũng có cha mà tôi lại không có. Mẹ tôi không có ý định giấu giếm mà thẳng thắn nói với tôi: “Cha của con là một kẻ lừa đảo, ông ta là người đã có vợ rồi nên mẹ bảo ông ta cút.”

 

Loading...