Hướng dương trong đầm lầy - 12
Cập nhật lúc: 2025-03-27 00:54:09
Lượt xem: 929
Ngày hôm sau tôi cố ý mặc bộ đồ mới, trang điểm nhẹ nhàng đến trước giờ hẹn một tiếng. Trong một tiếng đồng hồ chờ đợi đó, hồi hộp không thôi.
Tôi phải mở miệng nói như thế nào đây?
“Xin chào, con là con gái của mẹ .....” Vậy thì có vẻ xa lạ.
“Mẹ, dạo này mẹ ổn không ......” Cái này thì lại quá nhiệt tình, tôi lo lắng đến nỗi không thể nào đứng yên một chỗ.
Người phụ nữ cười cười khi thấy bộ dáng này của tôi: “Hôm nay trông cô có hồn hơn hôm qua.”
Đi theo phía sau bà ấy là cậu thực tập sinh của công ty tôi.
Thực tập sinh cất tiếng gọi: “Mẹ, hay là thôi bỏ đi.”
Người phụ nữ liếc cậu ta một cái, cậu ta chẳng hề sựo hãi gì cứ thế tung tăng chạy đến bên cạnh tôi, sau đó nhét vào tay tôi một viên kẹo.
Người phụ nữ đứng đối diện tôi, bất lực nhìn con trai mình: “Để tôi giới thiệu lại lần nữa, tôi là bạn thân của mẹ con, con có thể gọi là dì Hạ. Đây là con của dì, Hạ Khả.”
Hạ Khả nắm lấy tay tôi, lúc này tôi lại phát hiện tay mình lại được nhét thêm một viên kẹo nữa.
Dì Hạ nhìn tôi, hỏi lại một lần nữa: “Con xác định là muốn đi xem sao?”
Tôi gật gật đầu, lòng bàn tay lại bị nhét thêm một viên kẹo.
Tầm hai tiếng chạy xe theo hướng dẫn, tim tôi hẫng một nhịp khi thấy cảnh sắc hai bên đường càng lúc càng hoang vu. Hạ Khả ngồi kế bên nói ríu rít không ngừng, dì Hạ cũng chiều theo ý cậu ta nhưng tôi lại cảm thấy rất phiền, phiền đến mức không thể suy nghĩ cẩn thận những chuyện sẽ phát sinh sau khi gặp mẹ.
Chúng tôi dừng xe ngay cổng nghĩa trang, lúc này thanh âm ríu rít của Hạ Khả cũng dừng lại.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Trái tim tôi chìm xuống tận đáy, bộ quần áo mới tinh tôi đang mặc trên người chẳng khác nào một trò cười.
Dì Hạ bình tĩnh xuống xe thuận tiện cũng kéo tôi ra tới: “Dì biết là việc này rất khó tiếp nhận nhưng dì muốn nói một sự thật cho con biết.”
Lúc thấy nghĩa trang tôi đã lờ mờ đoán được phần nào, bước xuống xe, hai chân tôi vô thức đi theo dì Hạ, Hạ Khả thì đi kế bên tôi.
Dì Hạ đi từng bước về phía trước, bước lên cầu thang từng bước từng bước một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/huong-duong-trong-dam-lay/12.html.]
“Mạnh Kiều là một người quá thât thà, đã dễ mềm lòng lại còn lương thiện, cứ cho rằng bản thân mình đã tìm được tình yêu đích thực, không ngờ ông ta lại là người đã có vợ con.”
Nói đến đây, dì Hạ bật thốt ra một tiếng cười nhạo như là đang chế giễu: “Mẹ của A Kiều c.h.ế.t vì bệnh, cha thì tái hôn, ngoại trừ dì ra không ai thèm quan tâm cô ấy, A Kiều tràn đầy năng lượng đi theo người đàn ông đó, vậy mà lúc trở về lại mang theo một thân đầy bệnh tật trở về. Lúc cô ấy gọi điện thoại cho dì, đầu đã rụng hết tóc, người thì sưng vù, còn nói với dì là cô ấy có một đứa con gái. Hy vọng sau này dì có gặp con thì hãy thay cô ấy đưa cho con hai bức thư.”
Dứt lời hai bức thư đã được đưa đến trước mặt tôi.
“Một bức cho con, một bức cho chồng tương lai của con.”
Tim tôi đau nhói, có lẽ đây là nguyên nhân năm đó bà bỏ rơi tôi.
“Tới rồi, con thắp hương trò chuyện với mẹ đi.” Dì Hạ nhìn người trên bia mộ sau đó quay đầu nhìn về phía tôi: “Vốn dĩ A Kiều muốn nhờ dì giấu chuyện mình đã mất, nhưng dì lại muốn cho con biết.”
Sau khi nói xong dì Hạ kéo Hạ Khả đi xuống cầu thang, để tôi đứng một mình trước bia mộ.
Suốt mười mấy năm trời ký ức của tôi với mẹ rất mơ hồ, tôi cũng không nhớ rõ gương mặt mẹ. Tôi chỉ nhớ rõ mẹ đối xử với tôi rất tốt và sự tàn nhẫn khi mẹ dứt khoát bỏ rơi tôi.
Tôi nhìn người phụ nữ nở nụ cười rạng rỡ trong bức ảnh, nhịn không được mà suy nghĩ: “Bà ấy có hối hận không? Hối hận vì lúc trước đã bỏ rơi tôi?”
Tôi mở bức thư trong tay ra, trong thư chỉ viết vỏn vẹn mấy hàng chữ, thậm chí còn chẳng có câu nào trong đó có thể giải đáp được thắc mắc của tôi: [Bảo bối, lúc con đọc được bức thư này thì mẹ đang trên đường đi thực hiện giấc mơ chu du thế giới rồi, mẹ không phải là một người mẹ tốt, mẹ không cho con được bất cứ thứ gì cả, nếu như có kiếp sau thì đừng đầu thai làm con gái của mẹ nữa, quá vất vả.]
Tôi giơ tay lên mặt cười cười, sau đó không nhịn được mà oà khóc nức nở. Trong thư bà ấy bảo mình chu du thế giới nhưng thực ra lại vĩnh viễn bị nhốt ở nơi chật hẹp, không thể động đậy này.
15
Lúc tới nghĩa trang là buổi sáng nhưng khi tôi trở về trời đã về chiều, vừa mới bước ra khỏi cửa tôi đã thấy Hạ Khả lười nhác dựa vào cửa xe nhìn tôi.
“Lên xe, em đưa chị về nhà.” Lần này tôi không từ chối.
Trên xe là một khoảng im lặng, tôi cất tiếng hỏi: “Có phải cậu đã sớm biết tôi là con gái của Mạnh Kiều không?”
“Không, em biết chị vì chị là chị, có thể chị không biết chứ dì Mạnh rất có tiếng tăm ở trong giới đó.” Hạ Khả cố ý nói một cách khoa trương và cố ý làm mặt xấu để chọc tôi cười.
Cậu ta thấy tôi không có phản ứng lại thì vội vàng bổ sung: “Con người của em ăn nói vụng về không biết an ủi người khác, chị à, chị hãy nhìn về phía trước, dù sao thì chị có thể đi đến bước này cũng chẳng dễ dàng gì.”