Hương Cam - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-02-28 13:09:07
Lượt xem: 110

Tôi là một cô gái mù mắc chứng rối loạn pheromone.  

 

Vào ngày trưởng thành, tôi đã mua một người máy mô phỏng và dựa vào anh ấy để vượt qua kỳ p/h/á/t t/ì/n/h đầu tiên.  

 

Sau đó, anh ấy bỗng nhiên mất tích.  

 

Khi gia tộc nhà họ Phong ở Đế Đô đến tuyển chọn đối tượng liên hôn, tôi nắm lấy vạt áo của Phong Vực, khẽ giọng cầu xin:  

 

"Anh có thể giúp tôi tìm lại người máy của tôi không?"  

 

Phong Vực cười khẩy:  

 

"Rất sẵn lòng."  

 

Hắn nói được làm được.  

 

Cho đến khi tôi phân hóa lần hai, cuối cùng cũng ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người người máy đó.  

 

Tôi hoảng sợ đến mức chân mềm nhũn, muốn chạy trốn nhưng lại đ.â.m sầm vào lòng Phong Vực.  

 

Hắn cười đầy ác ý:  

 

"Cuối cùng cũng nhận ra rồi sao, chủ nhân?"

 

1  

 

Phần da mềm bên cổ đau nhức, căng trướng không thể kiểm soát.  

 

Tôi lần mò trong bóng tối, cố gắng gượng dậy, ngâm mình vào bồn tắm đầy nước lạnh.  

 

Tháng Chạp âm lịch, bộ đồ ngủ lông xù ngấm nước lạnh buốt, tôi mơ màng dần chìm xuống.  

 

Cho đến khi một bàn tay đỡ lấy sau gáy tôi.  

 

Tấm lưng được vỗ nhẹ, nhịp nhàng trấn an.  

 

Hốc mắt tôi nóng lên, giọng nghèn nghẹn trách móc:  

 

"Anh đi đâu vậy? Tôi tìm mãi không thấy, gọi thế nào anh cũng không trả lời."  

 

Người đang ôm tôi im lặng không đáp.  

 

Tôi không nhìn thấy, chỉ có thể lần tìm vị trí trái tim anh.  

 

Tôi nhớ rõ, nguồn điện của mẫu người máy bầu bạn này nằm ngay tim.  

 

Nghĩ lại, từ lúc mua đến giờ, tôi chưa một lần sạc cho Lăng Nhất.  

 

yyalyw

Có khi nào anh ấy hết pin nên không còn sức nói chuyện không?  

 

Ý nghĩ ấy khiến tôi càng vội vàng hơn.  

 

Nhưng còn chưa kịp chạm đến, tay tôi đã bị giữ chặt.  

 

Không biết có phải ảo giác không, mà giọng nói của Lăng Nhất dường như khàn đi đôi chút:  

 

"Chủ nhân, kỳ p/h/á/t t/ì/n/h của em đến rồi."  

 

P/h/á/t t/ì/n/h?  

 

Mắt tôi sáng lên, vội vàng đưa gáy về phía Lăng Nhất.  

 

"Vậy anh có ngửi thấy mùi pheromone của tôi không?"  

 

Tuyến thể đang căng tức đột nhiên bị sống mũi cao cọ qua một cái, khiến tôi run rẩy.  

 

Lăng Nhất trả lời rất chậm rãi:  

 

"Hương cam, rất dễ chịu."  

 

2  

 

Tôi biết anh ấy chỉ đang an ủi tôi.  

 

Bởi vì tôi không thể ngửi thấy mùi của Lăng Nhất.  

 

Tôi nhớ rất rõ, lúc đặt mua, tôi đã chọn hương tuyết tùng.  

 

Đáng tiếc, tôi chẳng thể nào cảm nhận được.  

 

Là một kẻ p/h/ế v/ậ/t rối loạn pheromone, phát triển chậm chạp, tôi biết rõ sự phân hóa của tôi lại thất bại lần nữa.  

 

Tôi chán nản để mặc cho Lăng Nhất thay đồ giúp mình.  

 

Anh ấy ôm tôi vào lòng, tựa như đang nâng niu một con búp bê.  

 

Thực ra cũng không khác gì.  

 

Tôi mua Lăng Nhất vào năm vừa thành niên.  

 

Nhà họ Trì vẫn luôn coi tôi là nỗi nhục, nhưng bị đuổi ra khỏi nhà vẫn là một cảm giác rất khác.  

 

Thế giới vốn đã tối đen, nay lại mất đi cả những hơi thở quen thuộc.  

 

Sau lần thứ mười va vào cạnh bàn, tôi quyết định tìm cho mình một người bạn đồng hành.  

 

Thế là tôi đặt mua cho mình một người máy bầu bạn qua mạng.  

 

Ngày Lăng Nhất đến nhà, trời mưa rất to.  

 

Tôi dễ ốm mỗi khi giao mùa, lúc đó đang sốt nhẹ.  

 

Nhưng để chào đón "người thân mới", tôi vẫn quấn chăn mỏng, ngồi co ro ở cửa chờ đợi.  

 

Mãi đến khi có tiếng động nặng nề vang lên ở cửa, cùng lúc đó, quang não cũng thông báo đã nhận hàng.  

 

Tôi sống trong khu chung cư mới, chưa có hàng xóm.  

 

Vậy thì chắc chắn là bưu kiện của tôi rồi.  

 

Tôi háo hức mở cửa, nhưng vừa bước ra liền vấp phải thứ gì đó.  

 

Hình như là một người.  

 

Thậm chí còn chẳng có nổi một lớp bọc bảo vệ.  

 

Chút nữa nhất định phải khiếu nại!  

 

Nhưng bây giờ quan trọng nhất là phải tìm được nút khởi động.  

 

Nếu không, tôi không thể nào nhấc anh ấy lên được.  

 

Tôi mạnh dạn lần mò khắp người anh ấy.  

 

Chợt cảm thấy lòng bàn tay ươn ướt.  

 

Tôi ngẩn người, ngơ ngác hỏi:  

 

"Anh bị rò rỉ chất lỏng sao?"

 

3

 

Lời vừa dứt, ngay giây tiếp theo, tôi liền bị bóp chặt cổ, đè mạnh xuống sàn.  

 

Cơn đau làm hốc mắt tôi nóng bừng.  

 

"Anh bị nhiễm virus à? Tôi... tôi là chủ nhân của anh mà!"  

 

Lăng Nhất không trả lời, chỉ có hàng mi tôi khẽ run rẩy khi bị đầu ngón tay anh lướt qua.  

 

"Không nhìn thấy à? Vậy thì dễ xử lý rồi."  

 

Cuối cùng, Lăng Nhất vẫn ở lại.  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/huong-cam/chuong-1.html.]

Nhưng lại khác xa với những gì tôi tưởng tượng.  

 

Tôi nhận ra rằng, người máy bầu bạn của mình dường như không thích ở bên tôi.  

 

Thậm chí, anh ấy còn thà ngủ trên chiếc sofa nhỏ xíu chật chội, cũng không muốn ngủ cùng tôi.  

 

Rõ ràng tôi nhớ, lúc đặt mua, nhà cung cấp đã nói rằng người máy bầu bạn rất bám người.  

 

Tôi không biết phải diễn tả cảm giác trong lòng thế nào.  

 

Chỉ thấy có chút ấm ức khó tả.  

 

Sau lần nữa đụng vào góc bàn, tôi dứt khoát ngồi bệt xuống sàn, ngẩn ngơ xuất thần.  

 

Lúc này, cửa mở ra, Lăng Nhất đã về.  

 

Tôi tưởng anh ấy sẽ như mọi lần, không nói một lời nào với tôi.  

 

Nhưng đột nhiên, luồng ánh sáng ấm áp chiếu vào người bị ai đó che khuất.  

 

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.  

 

Lăng Nhất đang đứng trước mặt tôi sao?  

 

Cũng tốt. Tôi gắng gượng giữ vẻ bình tĩnh, lên tiếng nói ra những lời mình đã tập dượt cả buổi chiều:  

 

"Nếu anh không thích tôi làm chủ nhân của anh, tôi có thể đổi sang một con người máy khác."  

 

Lăng Nhất im lặng nhìn tôi hồi lâu.  

 

Cuối cùng, trong lúc tôi thấp thỏm co người lại, anh ấy nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt còn vương nơi khóe mắt tôi.  

 

"Tại sao phải đổi?"  

 

"Ban đầu em mua người máy... là vì điều gì?"  

 

"Để thỏa mãn em sao?"  

 

Tôi lập tức phủ nhận:  

 

"Không phải! Chỉ là vì tôi không nhìn thấy, nên muốn có người ở bên cạnh."  

 

Anh ấy dường như không hiểu.  

 

"Vậy tại sao lại muốn đổi? Tôi không phải đang ở bên em sao?"  

 

Nghe đến đây, lòng tôi càng tủi thân hơn.  

 

"Nhưng anh không nắm tay dẫn tôi đi đường, không ôm tôi ngủ, cũng không hôn chào buổi sáng mỗi ngày..."  

 

Khoảnh khắc tiếp theo, một cảm giác mềm mại ấm áp chạm nhẹ lên trán tôi.  

 

"Bây giờ tôi có thể ở lại rồi chứ, chủ nhân?"  

 

4  

 

Những ký ức cứ rối loạn lặp đi lặp lại trong đầu tôi.  

 

Đối với một bệnh nhân rối loạn pheromone như tôi, thuốc ức chế chẳng khác nào chất xúc tác, chỉ khiến cơn sốt trở nên trầm trọng hơn.  

 

Điều đó có nghĩa là tôi chỉ có thể tự mình chịu đựng kỳ p/h/á/t t/ì/n/h.  

 

Tôi bị Lăng Nhất quấn chặt trong chiếc chăn dày, ôm gọn vào lòng.  

 

Cơn sốt cao khiến toàn thân bủn rủn, tâm trí rối loạn, nhưng tôi vẫn chẳng thể nào chìm vào giấc ngủ.  

 

Mơ màng, tôi gọi Lăng Nhất nói chuyện.  

 

Anh ấy có giọng nói rất êm tai.  

 

"Em còn nhớ vì sao tôi tên là Lăng Nhất không?"  

 

"Vì số hiệu xuất xưởng của anh là 01."  

 

"Không phải, vì em gọi tôi là Lăng Nhất. Thế nên tôi chính là Lăng Nhất của em."  

 

Trán tôi chợt cảm nhận một sức nặng quen thuộc.  

 

Giọng Lăng Nhất khẽ trầm xuống:  

 

"Đợi tôi."  

 

Tôi tỉnh dậy giữa một tầng mồ hôi ẩm ướt.  

 

Gọi tên Lăng Nhất, nhưng anh ấy không trả lời.  

 

Chắc là đã ra ngoài rồi.  

 

Tôi tự trấn an bản thân, lần mò đến sofa rồi ngồi xuống.  

 

Như mọi khi, co người lại, lặng lẽ chờ Lăng Nhất trở về.  

 

Thế nhưng sáng hôm sau.  

 

Lăng Nhất vẫn chưa về.  

 

Rõ ràng trước đây, dù muộn đến đâu, anh ấy cũng chưa từng qua đêm bên ngoài.  

 

Một nỗi bất an dâng lên trong lòng tôi.  

 

Tôi cầm lấy gậy dò đường, đi ra ngoài.  

 

Có lẽ vì quá vội, cây gậy không đặt chắc xuống đất.  

 

Theo quán tính, tôi loạng choạng ngã về phía trước.  

 

Nhưng... không có cảm giác đau đớn.  

 

Một bàn tay đỡ lấy bờ vai tôi.  

 

Còn chưa kịp nói lời cảm ơn, người đó như chợt bừng tỉnh, vội vã lùi lại.  

 

Trong miệng lẩm bẩm đầy lo lắng:  

 

"Xong rồi, tiêu đời rồi! Đại ca sẽ g.i.ế.c mình mất!"  

 

Như thể tôi là một sự tồn tại đáng sợ nào đó.  

 

Quái lạ.  

 

Từ khi có Lăng Nhất, tôi rất ít khi bước ra ngoài.  

 

Vậy ra, thế giới bên ngoài vốn dĩ là như vậy sao?  

 

Tôi không biết.  

 

Chỉ thấy một nỗi sợ hãi khó gọi tên đang cuộn trào trong lòng.  

 

Thực ra, tôi đã nghi ngờ từ rất lâu rằng Lăng Nhất có lẽ đã có ý thức riêng.  

 

Điều đó bắt đầu từ lúc thái độ của anh ấy với tôi thay đổi.  

 

Sau đó, bên phía cửa hàng gọi điện xin lỗi, nói rằng nhân viên giao hàng đã làm mất kiện hàng của tôi, họ sẽ gửi lại một con người máy khác.  

 

Tôi nắm chặt quang não trong tay, cuối cùng vẫn từ chối.  

 

Anh ấy là người máy của tôi.  

 

Tôi không muốn anh ấy bị hủy bỏ.  

 

Nhưng đến bây giờ, tôi mới nhận ra...  

 

Chính tôi, mới là người bị bỏ rơi.

 

Loading...