Hung Thú Ấu Tể Chăn Nuôi Chỉ Nam - Chương 7: Sinh Linh Mới
Cập nhật lúc: 2025-11-08 02:38:16
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong tầm mắt của Tô Từ, hành lang thật hề trống trải.
Chỉ thấy một bóng nhỏ bé gầy gò, ăn mặc rách rưới, co ro trong góc tường giữa một màn sương mù màu đỏ nhàn nhạt.
Những hạt màu m.á.u trong sương lắng đọng quanh nọ, tạo thành một lớp sương đỏ còn đậm đặc hơn xung quanh. Bất cứ ai trông thấy cảnh , nếu sợ hãi bỏ chạy thì cũng thấy lòng run sợ, nhưng Tô Từ vô cùng bình tĩnh.
Cậu lên tiếng, hỏi bóng : “Cậu cứ theo mãi làm gì?”
“Đói… Đói…”
Trong hành lang yên tĩnh màu máu, văng vẳng tiếng nức nở rợn của một đứa trẻ.
Muốn ăn ư? Tô Từ nhướng mày, chính còn đủ ăn đây.
“Tôi đề nghị đến nhà bếp xem thử.”
Giọng của trai trẻ dịu dàng êm tai, nhưng lời mang theo vẻ lạnh nhạt.
Tô Từ quên, lúc chạng vạng từng gặp đứa trẻ bên ngoài nhà bếp, thì nó hẳn trong bếp thịt và nguyên liệu đông lạnh, hơn nữa 4586 còn chuẩn bữa khuya, chắc chắn sẽ ở đó.
Nghe , giọng đứa trẻ im bặt, đó, nó cứng đờ đầu .
Dường như nó giữ nguyên tư thế lâu cử động, tiếng xương cốt vang lên lạo xạo ken két khi xoay , như thể đầu nó thể rơi khỏi cổ bất cứ lúc nào.
Khi đứa trẻ đầu , thể thấy lớp tóc mái dài dày của nó lộ một con mắt màu đỏ đen, tròng mắt chi chít tơ máu.
Nó lặng lẽ Tô Từ, trong màn sương đỏ nhàn nhạt, cảnh tượng trông quỷ dị đáng sợ.
Chỉ là trong mắt Tô Từ, đứa trẻ chút ngốc nghếch.
Thấy đứa bé hồi lâu phản ứng, chỉ co ro trong góc tường, im lặng , Tô Từ thở dài, chậm rãi bước tới.
Khi đến gần, những hạt sương đỏ đậm đặc quanh đứa trẻ tan , Tô Từ cũng miễn cưỡng rõ nó hơn một chút.
Tuổi của nó trông còn nhỏ hơn cả 5, chừng ba bốn tuổi, ngoài khuôn mặt nhỏ nhắn tóc mái che khuất rõ ngũ quan thì cả cũng bẩn thỉu.
Không bao nhiêu năm tắm rửa quần áo, mái tóc đen dài đến vai bết thành từng lọn, bộ quần áo rách nát đến mức màu sắc ban đầu.
So với đứa trẻ , những ấu tể khác mà Tô Từ thấy ở Dục Tể Sở, tuy tự do, nhưng ít nhất đều nuôi nấng trắng trẻo mập mạp, sạch sẽ khỏe mạnh.
“Cậu cũng là ấu tể của Dục Tể Sở ?”
Cậu xổm xuống mặt đứa bé, lên tiếng hỏi: “Số 6 là 7? Tàng hình ? Đây là năng lực của ?”
Cảm giác giống lắm, buổi chiều gặp 6 và 7 ở nhà ăn, tuy nhớ rõ mặt mũi nhưng tuyệt đối thê thảm thế .
Hoặc là…
“Cậu là 1?”
Đứa trẻ trả lời, so với sự trầm mặc của 3, cảm giác mà nó mang cho Tô Từ còn trống rỗng và tĩnh mịch hơn nhiều, giống như… mặt đất ngày nay .
Tô Từ vốn định quan tâm đến nó, bỗng nhiên đổi ý định.
Cậu vươn tay, nắm lấy cổ tay đứa bé.
Cảm giác lạnh như băng truyền đến từ lòng bàn tay, cứ như một bóng ma thực thụ, chỉ là Tô Từ , đứa trẻ mặt ma, xương cốt nhỏ bé của nó yếu ớt đến mức dường như chỉ cần dùng một chút sức là thể bẻ gãy.
Đến lúc , vẻ mặt trống rỗng của đứa trẻ cuối cùng cũng một tia đổi.
Đôi mắt to màu đỏ đen quỷ dị của nó khẽ chớp một cái, đó máy móc cúi đầu, ánh mắt dừng bàn tay đang nắm lấy nó của Tô Từ.
Dần dần, mắt nó trợn to hơn.
Nó đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt Tô Từ ánh lên vẻ kinh ngạc, nó khó khăn mở miệng, dường như gì đó, nhưng trong miệng chỉ thể phát những âm tiết vô nghĩa như “Hô… hô…”.
Tô Từ vẫn đang cúi đầu xem xét cổ tay nó.
Cổ tay trông còn nhỏ hơn cả ngón giữa và ngón trỏ của gộp , thực sự nghi ngờ, nếu kéo đứa bé , liệu làm đứt cánh tay nó .
Thế là, ngay trong ánh mắt kinh ngạc của đứa trẻ, buông cổ tay nó , tiếp đó luồn hai tay qua nách nó, một tay một tay ôm lấy lưng nó, chỉ nhấc bổng nó lên mà còn nảy nảy vài cái giữa trung.
Đứa trẻ theo bản năng ôm lấy cổ .
Nhẹ quá.
Tô Từ nhấc nhấc cơ thể đứa bé, tuy từng bế đứa trẻ nào khác, nhưng , đứa bé gầy đến mức bất thường.
Đứa trẻ ngơ ngác , vẻ kinh dị hiện rõ mặt khiến nó trông linh động hơn ít, cuối cùng cũng chút dáng vẻ của một đứa trẻ thực sự.
Tô Từ bế đứa bé phòng 303.
Sau khi đêm xuống, nhiệt độ giảm nhiều, trong phòng tự động bật máy sưởi, phòng cảm thấy ấm áp, và những hạt sương đỏ vốn đậm đặc trong khí cũng Tô Từ ngăn cách ở bên ngoài.
Cậu đặt đứa bé xuống đất, đó lấy một gói dinh dưỡng vị rau củ hỗn hợp mà thích nhất từ trong còn .
Vị rau củ hỗn hợp , nếu miêu tả cụ thể, thì nó chính là mùi vị của cà rốt, ớt xanh, bắp, cải trắng và dưa leo xay nhuyễn trộn lẫn .
Dù thì Tô Từ cũng thích chút nào, may mà vị tổng cộng chỉ ba gói.
Tô Từ bếp pha dinh dưỡng, đứa bé bên bàn , ánh mắt vẫn luôn dõi theo .
Đợi đến khi Tô Từ đổ bột dinh dưỡng ly thủy tinh, ngẩng đầu dường như về phía nó, đứa bé mới đột ngột thu tầm mắt, giả vờ như chuyện gì xảy .
Nó cúi đầu, thấy cổ tay nhân viên nuôi dưỡng mới tới nắm qua, tiếp đó, nó lòng bàn tay .
Vừa lúc bế lên, nó vô thức ôm cổ nọ, chạm làn da của …
Thật ấm áp, một cảm giác từng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hung-thu-au-te-chan-nuoi-chi-nam/chuong-7-sinh-linh-moi.html.]
Đứa trẻ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ đen duy nhất lộ lớp tóc mái dày cộm đánh giá căn phòng sáng sủa rộng rãi .
Những đốm màu m.á.u luôn khiến nó cảm thấy khó chịu…
Cũng còn nữa.
Lúc , Tô Từ cuối cùng cũng pha xong dinh dưỡng, bưng trở , đặt ly thủy tinh lên bàn , đẩy đến mặt đứa bé.
Dung dịch dinh dưỡng màu xanh lục đậm bốc lên làn khói mỏng, tỏa mùi hương tươi mát nhàn nhạt.
“Uống .” Tô Từ .
Đứa trẻ ly dinh dưỡng màu xanh lục đậm, ngẩng đầu , khẽ lắc đầu với biên độ cực nhỏ.
“Sao thế? Kén ăn ?”
Giọng Tô Từ lắm, đây là thói quen …
Đứa trẻ lắc đầu, biên độ lớn hơn một chút, đó đưa bàn tay nhỏ , nắm lấy chiếc ly thủy tinh bàn , nhưng khi thực sự nắm , nó sững sờ, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc tột độ.
A… Chạm .
Nhận thức gây một cú sốc lớn cho đứa trẻ, nó buông ly dinh dưỡng còn nóng , bàn tay nhỏ thử dò dẫm vỗ cạnh bàn .
Sau đó, nó nắm !
Đứa trẻ nhịn ngẩng đầu về phía Tô Từ, niềm vui sướng ánh lên trong mắt, khiến nó dù đang trong bộ dạng thê thảm cũng lộ vài phần đáng yêu.
“ , nắm .”
Nhìn góc bàn biến mất khi đứa trẻ nắm lấy, Tô Từ một nữa xổm xuống mặt nó, ánh mắt đánh giá mang theo vài phần thận trọng.
Trạng thái của đứa trẻ, đúng hơn là trạng thái khi chạm , quá quen thuộc, mặc dù lúc đầu nhận , nhưng bây giờ cũng muộn.
Tô Từ chằm chằm đứa bé, “Cậu là…”
“Một sinh linh mới?”
Nghe câu hỏi của Tô Từ, vẻ mặt trở nên nghiêm túc của , niềm vui trong mắt đứa trẻ dần thu .
Đứa trẻ tại chỗ, bàn tay nhỏ đang nắm cạnh bàn thu về, bối rối chắp ngực.
Tô Từ thấy hết sự đổi cảm xúc của đứa trẻ, mặc dù thể hiện mặt, nhưng thể cảm nhận sự mờ mịt và bất lực của nó, trong lòng khỏi thêm vài phần nghi hoặc.
Chẳng lẽ vì quá nhỏ, ý thức mới đời, nên gì cả?
Cậu chăm chú bé mặt.
Cậu bé cũng , tơ m.á.u trong đôi mắt đỏ đen giảm, nhưng vì thêm vài phần mờ mịt bất lực, trông đáng sợ như nữa.
Dần dần, đôi mày nhíu chặt của Tô Từ giãn .
Cậu cong khóe miệng, nở nụ đầu tiên đúng nghĩa kể từ khi tỉnh .
Thật sự… thú vị quá .
Cậu vô cùng tò mò, rốt cuộc thứ gì sinh một sinh linh nhỏ yếu như .
Vạn vật đều linh, nhưng vật c.h.ế.t sinh linh trí từ trong hỗn độn khó hơn gấp ngàn vạn so với những sinh mệnh bẩm sinh linh trí, cũng chính vì thế, linh của vật c.h.ế.t từ ngày đời mạnh hơn nhiều so với sinh linh thông thường.
Cho nên sinh linh nhỏ yếu mặt , trông thật bình thường.
Bởi vì gian nan hiểm trở như , nên vật c.h.ế.t thể sinh linh thường vật tầm thường, nhưng dường như cũng cảm ứng gần đây thứ gì thể gọi là mạnh mẽ.
Tô Từ bĩu môi, đáng tiếc bây giờ sức mạnh của yếu nhiều, cảm nhận bản thể của đứa bé là gì, nhưng mà… vấn đề lớn.
Dù cũng chỉ là nuôi một đứa trẻ thôi mà, chắc là khó nhỉ?
, Tô Từ quyết định giữ đứa trẻ , dù cũng khó một sinh linh hình thái sinh mệnh gần giống , thể nào mặc kệ nó tồn tại thê thảm như .
Mà đứa trẻ cũng Tô Từ đang suy nghĩ gì, nó đang ngẩn ngơ nụ của .
Nó là một sự tồn tại “ tồn tại”. Không ai thấy nó, ai chạm nó, nó cũng gần như thể chạm bất kỳ vật nào.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trước đây, nó thấy nhiều nụ của những trong Dục Tể Sở, , xí, nhưng nó bao giờ thấy một nụ thực sự…
Dành cho nó.
Đứa trẻ mắt Tô Từ, từ đôi mắt đen xinh cong cong , nó thấy hình ảnh phản chiếu của chính , đó cũng là đầu tiên nó thấy dáng vẻ của rõ ràng đến .
Lúc , Tô Từ cầm ly thủy tinh bàn, một nữa nhét tay đứa trẻ, bảo nó bưng lấy.
“Uống , nguội là ngon nữa .”
Đứa trẻ chớp chớp mắt, ngoan ngoãn đưa tay , bưng lấy chiếc ly thủy tinh, chỉ là nó quá nhỏ, đến nỗi trông gần như là đang ôm chiếc ly lòng.
Nó cảm nhận ấm tỏa từ dung dịch dinh dưỡng trong ly.
Đây là cảm giác mà trong cuộc đời nó gần như bao giờ trải nghiệm, đứa trẻ nhịn ôm ly thủy tinh chặt hơn một chút, nó lập tức uống, mà cẩn thận ngước mắt lên, khi Tô Từ vài mới cúi đầu xuống.
Nó mím môi miệng ly, bàn tay nhỏ khó khăn nâng ly thủy tinh lên, để dung dịch trong ly từ từ chảy về phía miệng ly.
Ở căn cứ 24, nó thấy ít làm như , bây giờ cuối cùng nó cũng thể làm .
Tô Từ quan sát nó, vô cùng nghi ngờ liệu nó làm đổ dinh dưỡng đầy mặt , nhưng điều khiến bất ngờ là, đứa trẻ chỉ uống dinh dưỡng thành công, mà còn uống tao nhã.
Sau khi nếm thử vị dinh dưỡng rau củ hỗn hợp, đứa trẻ chép miệng, mặt hề lộ vẻ chán ghét nào, ngược còn vẻ hưởng thụ và thích thú, đó nó tiếp tục nâng ly thủy tinh lên, ừng ực tu một ngụm lớn.
Cái vẻ ngấu nghiến đó, rõ ràng là bỏ đói lâu .
--------------------