Hung Thú Ấu Tể Chăn Nuôi Chỉ Nam - Chương 52: Tiếng Sáo Vụng Về và Cái Ôm Ấm Áp

Cập nhật lúc: 2025-11-08 02:39:43
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tiếng sáo trúc vụng về mà nghẹn ngào vang lên, chỉ Số 7 mà ngay cả Số 2 cũng ngẩn . Đến cả Số 6 đang tự chơi một cũng nhịn mà liếc sang.

Dù Số 8 thổi đứt quãng, giai điệu cũng chẳng chuẩn xác, nhưng đối với một mới học thì đây là một tiến bộ vượt bậc.

Huống chi, đây Số 7 cũng từng thổi như , nhưng dù thổi thế nào cũng thể tạo âm thanh, vì thể tưởng tượng chấn động đến mức nào khi thấy tiếng sáo của Số 8.

Cậu thiếu niên tai dài đuôi sói cầm ngang cây sáo, đầu ngón tay nhẹ nhàng di chuyển, tư thế trông dáng, kết hợp với vẻ mặt đắc ý phơi phới, trông sức hút lạ thường.

Đặc biệt là đối với chú hươu trắng nhỏ đang mặt .

Số 7 ngơ ngác thiếu niên, dáng vẻ thổi sáo, âm thanh xung quanh bắt đầu trôi xa, khung cảnh ẩn sâu trong tâm trí một nữa hiện lên mắt.

Thật , ký ức về khung cảnh mơ hồ.

Đó dường như là chuyện xảy khi còn nhỏ, chú hươu trắng nhỏ nhớ rằng đang trong một chiếc giường nhỏ lan can và treo đồ chơi, một bên cạnh và thổi sáo cho .

Cậu thậm chí nhớ đó là nam nữ, cũng nhớ mối quan hệ giữa họ là gì, chỉ nhớ đó một mái tóc dài màu trắng bạc, và tiếng sáo thổi du dương.

Còn , khi trong chiếc giường nhỏ, tâm trạng cũng vui vẻ.

Mỗi khi nhớ cảnh tượng đó, cảm thấy vô cùng vui sướng, và cảm nhận một sự thiết từ tận đáy lòng đối với .

, khi trong phòng sinh hoạt xuất hiện món đồ chơi tương tự, mới hết đến khác chọn nó, và mãi đến hôm nay, Số 7 mới , thì thứ gọi là sáo.

Cậu cũng mới , thì

Thật sự thể thổi nó, tuy rằng lắm, nhưng mà… nhưng mà…

Số 8 vốn đang đắc ý với tiếng sáo của , chuẩn tận hưởng vẻ mặt kinh ngạc nhưng thể tin của chú hươu trắng nhỏ, thì trơ mắt vành mắt bé ngày càng đỏ hoe, miệng cũng ngày một mếu .

Cuối cùng, những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài từ đôi mắt màu xanh đen tựa mắt nai của .

Số 7, đánh trọng thương cũng cắn răng hé lời, ngày nào cũng khinh bỉ chế nhạo , thế mà ——

Khóc!

Sói con kinh ngạc vô cùng, nước mắt của bé rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây, khỏi luống cuống tay chân.

“Này! Cậu… … làm gì thế?” Số 8 năng cũng lắp bắp.

Số 7 mím môi, cố gắng nén , nhưng thể ngăn những cảm xúc dâng trào trong lòng, những cảm giác chua xót mà thể gọi tên cứ từng đợt từng đợt ập đến, khiến tài nào kìm nước mắt.

“Cậu… … thổi lắm… hu hu hu…”

Cậu bé cuối cùng cũng nhịn nữa, thụp xuống đất, vùi mặt vòng tay, nức nở trong im lặng.

bé cố gắng kìm nén để bật thành tiếng, nhưng đôi vai run lên từng chặp vẫn tố cáo sự thật rằng đang nức nở.

Số 8 bất lực bóng dáng nhỏ bé đang thụp xuống.

Lúc , mới đột nhiên nhận , Số 7, ngày nào cũng đánh với , ngày nào cũng khiêu khích chế nhạo , nhỏ bé gầy gò đến thế.

Trông… thậm chí còn nhỏ hơn cả nhóc con Số 3 một chút.

Số 8 cũng mới nhớ , hình như Số 7 là đứa nhỏ thứ hai trong tất cả các bé con, chỉ lớn hơn Số 5 một chút xíu.

Số 8 gãi gãi đầu.

Cậu tệ nhất là ứng phó với tình huống , Số 5 , mỗi chọc Số 5 đều Số 4 đánh, nhưng Số 4 ít khi đánh thật đau.

Lần đánh đau nhất, lẽ là xé bức tranh của Số 5… nhưng mà, dù Số 5 đau lòng, cuối cùng vẫn sụt sùi lóc cầu xin cho , để Số 4 tha cho .

từ đó, dám động tranh của cô bé nữa, ngoài việc Số 4 đánh, còn một lý do khác là thấy Số 5 đau lòng như .

Và bây giờ, chọc thêm một đứa nữa.

rõ ràng làm gì ! Cậu chỉ biểu diễn cho Số 7 xem cách thổi sáo thôi mà, còn chạm nó nữa là!

Sói con cảm thấy oan c.h.ế.t !

Cậu há miệng, định gì đó để xoa dịu bầu khí, nhưng nghĩ đến mỗi lên tiếng khi Số 5 , cô bé càng to hơn, liền nuốt những lời định bụng.

Vậy rốt cuộc làm bây giờ?

Nếu Số 7 lao đến cắn , đá , đánh với , sói con còn cách đối phó, chứ cái màn lóc … thật sự là điểm trúng tử huyệt của .

Cậu thiếu niên lo lắng đến vò đầu bứt tai, đầu thì bắt gặp một đôi mắt hổ màu nâu đỏ, thấy Số 2 đang về phía , bất giác lộ ánh mắt cầu cứu.

Số 2 với Số 7, chắc là cách dỗ nó nín chứ?

Tuy nhiên, Số 2 sững sờ, chút hiểu nổi ánh mắt của sói con.

Số 8 đây là… đang làm gì ?

Tại bằng ánh mắt đó?

Và sói con, một hồi lâu nhận phản hồi, lúc mới nhận , đó là Số 2, chứ nhân viên chăm sóc…

À đúng , nhân viên chăm sóc!

Sói con nhớ khi Số 5 , khi cầu cứu nhân viên chăm sóc, đó làm như thế nào.

Dù vẫn cảm thấy cách làm của nhân viên chăm sóc đáng tin, nhưng Số 8 quyết định thử một , dù thì lúc đó Số 5 nín thật, còn đưa cả chiếc kẹp tóc quý giá của cho nhân viên chăm sóc nữa!

Thôi thì cứ liều một phen !

Số 8 xổm xuống mặt chú hươu trắng nhỏ.

Dù cả hai đều trong tư thế xổm, hình vẫn lớn hơn Số 7 một vòng rõ rệt, thể che khuất cơ thể bé.

Số 7 thật sự nhỏ bé quá… đây đánh với nó nhỉ?

Sói con gãi đầu, chút nhớ nổi đây gây sự với Số 7 như thế nào, hình như nào cũng tức giận, phẫn nộ, chỉ đánh trả .

mà…

Vừa Số 7 thổi sáo mà! Nghĩ đến đây, chiếc đuôi to của sói con bất giác ve vẩy.

Số 7 xổm mặt đất, vùi mặt vòng tay.

Cậu bất kỳ ai thấy dáng vẻ yếu đuối đang thút thít của , đợi đến khi cơn chua xót bất chợt dịu một chút, mới để ý thấy xung quanh dường như yên tĩnh trở .

Cậu chỉ thể thấy tiếng con khỉ Số 6 bắt đầu nghịch ngợm, ngoài tiếng á á đặc trưng của nó , thấy động tĩnh nào khác.

Đôi tai nhỏ như nửa chiếc lá của chú hươu trắng khẽ run lên, những lọn tóc xoăn màu trắng bạc cũng rung rinh theo.

Không đến Số 2, với tính cách của con sói ngốc Số 8 , thấy thể im lặng như ? Cậu bé khẽ sụt sịt, lén lút ngẩng đầu lên khỏi vòng tay.

Thứ đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt là cái bóng mặt đất, ngay đó là một đôi giày trẻ con lớn hơn của ít nhất hai cỡ.

Đôi giày là của ai, cần cũng .

Con sói ngốc xổm mặt làm gì?

Số 7 bất giác ngẩng đầu, thấy sói con đang xổm mặt , một đôi mắt xanh lục híp , chiếc đuôi lưng cũng đang nhẹ nhàng ve vẩy, trông vẻ tâm trạng tệ.

Vậy nên, Số 8 đang nhạo ?

Nước mắt một nữa làm mờ tầm , Số 7 khỏi cắn môi, nghĩ đến việc hiểu thừa nhận Số 8 thổi sáo , thật lòng khen ngợi , trong lòng liền dâng lên nỗi uất nhục vô tận.

Thậm chí, còn vì tiếng sáo của con sói ngốc mà kìm nước mắt, tệ hơn nữa là còn Số 2 và Số 6 thấy…

Số 7 dám Số 2 và Số 6, sợ hãi thấy ánh mắt khinh thường của họ, càng sợ họ phớt lờ.

Rõ ràng vẫn luôn làm , bây giờ tất cả đều hỏng bét… Số 7 càng nghĩ, cảm giác chua xót trong lòng càng mãnh liệt, nhịn .

Không, thể nữa.

Cậu tìm cách cứu vãn hình tượng của , thể để những đứa trẻ khác nghĩ rằng là một con tôm chân mềm thể tùy tiện bắt nạt, tỏ cứng rắn, tự bảo vệ

“Xoẹt ——”

Bất chợt, tiếng vải xé rách vang lên.

Chú nai con sững sờ, về phía Số 8, liền thấy thiếu niên đột nhiên nắm lấy tay áo đồng phục của , dùng sức xé xuống.

Sau đó, thiếu niên đưa mảnh vải rách về phía .

Số 7 khó hiểu , nước mắt mới đong đầy trong mắt cuối cùng cũng hóa thành những giọt trong suốt, chảy dài từ khóe mắt .

Thấy hề nhận lấy, chỉ mải , Số 8 nghĩ ngợi, tự duỗi tay về phía , dùng mảnh vải rách trong tay lau mặt cho bé.

Sói con từng lau nước mắt cho ai, động tác khó tránh khỏi chút thô lỗ, may mà chất liệu đồng phục mềm mại, lau lên mặt cũng đau lắm.

, Số 7 vẫn hành động của dọa cho giật , một thoáng ngẩn , buông cây sáo trong tay, giơ tay giật lấy mảnh vải, đồng thời lắp bắp : “Cậu, làm gì ?”

Cậu bé mới xong, giọng mang theo âm mũi đặc sệt, cộng thêm tuổi vốn nhỏ, tuy năng rành mạch nhưng giọng vẫn còn non nớt.

Nghe lúc , giọng non nớt lạ thường, còn sự sắc bén cay nghiệt như khi, mà đặc biệt đáng yêu.

Sói con cảm giác như phát hiện một vùng đất mới, thì Số 7, đôi mắt mọc đỉnh đầu, cãi đánh bao giờ chịu thua, một mặt như thế !

“Lau nước mắt cho chứ .”

Sói con nhớ rõ, khi Số 5 , nhân viên chăm sóc bên cạnh cô bé, đợi đến khi cô bé còn to nữa thì đưa khăn giấy cho cô bé.

Tiếc là thói quen mang theo khăn tay, đành xé tay áo dùng tạm.

cũng đều là vải mà! Như cả thôi.

Số 7 nắm mảnh vải rách trong tay, nhất thời nên phản ứng thế nào, đây mỗi họ đánh , nào mà đánh đối phương đến sứt đầu mẻ trán mới chịu dừng?

Con sói ngốc bao giờ bụng như ——

Đương nhiên, đây cũng từng , hôm nay… hôm nay chỉ là một tai nạn!

Trên mặt bé lộ vẻ rối rắm, cũng thể nữa, còn mau chóng lau khô nước mắt nước mũi, nếu cứ để mặt mũi tèm lem thì hổ lắm!

Bị Số 2 và Số 6 thấy là chuyện thể tránh khỏi, nếu để cả nhân viên chăm sóc cũng thấy, lẽ sẽ mất đồng minh cuối cùng…

Nghĩ , chú hươu trắng nhỏ vội vàng dịch sang một bên, nghiêng để Số 8 thấy mặt , đó cầm mảnh vải rách, cố gắng lau khô mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hung-thu-au-te-chan-nuoi-chi-nam/chuong-52-tieng-sao-vung-ve-va-cai-om-am-ap.html.]

Đợi lau mặt xong, mới nhận —— đúng, mang khăn tay mà, tại dùng cái tay áo rách của con sói ngốc ?

Chỉ là, mảnh vải rách bẩn thỉu trong tay, nghĩ đến dáng vẻ Số 8 lau nước mắt cho , Số 7 cuối cùng cũng ném trả cho Số 8.

Con sói ngốc hôm nay hiếm khi thiện như , chú hươu trắng nhỏ khỏi thầm nghĩ, lẽ nào đề nghị của nhân viên chăm sóc thật sự đúng ? Cậu khen Số 8, thật sự tác dụng ?

Trong lúc Số 7 đang suy tư, sói con bên cạnh đang tò mò đánh giá .

Vốn dĩ cũng chỉ thử một thôi, ngờ chú hươu trắng nhỏ thật sự nín !

Nhân viên chăm sóc thật lợi hại!

Cậu thiếu niên xổm mặt đất, hai tay chống sàn, vì hình lớn hơn Số 7 nhiều, trông như một chú chó lớn đang xổm bên cạnh bé.

Dù cũng là xổm, vẫn thỉnh thoảng động đậy tai, lắc lắc đuôi, chịu yên một chút nào.

Sói con đợi một lúc lâu, thấy Số 7 vẫn gì, liền nhịn gần bé, chủ động bắt chuyện.

Hai đứa trẻ một lớn một nhỏ xổm cạnh .

Đứa lớn hơn một chiếc đuôi to rậm rạp và xù bông, lúc chuyện, cái đuôi ngừng ve vẩy. Đứa nhỏ hơn thì mái tóc ngắn màu bạc trắng cùng đôi tai đồng màu, mang cảm giác điềm tĩnh hơn nhiều.

Chưa bàn đến việc hai đang gì, nhưng chỉ khung cảnh thôi cũng hài hòa.

Ở một góc xa, Số 2, vẫn luôn quan sát động tĩnh của họ, chiếc đuôi hổ thon dài vẫy qua vẫy , cuối cùng, dùng đầu đuôi khó hiểu gãi gãi đầu.

Là do đầu óc tỉnh táo quá lâu, nên mới hiểu nổi chuyện gì đang xảy mắt ?

Vừa Số 7 đột nhiên , đó Số 8, vẫn luôn đối đầu với nó, sang cầu cứu ? Bây giờ Số 7 đột nhiên nín , hơn nữa… dáng vẻ hai đứa nó xổm cạnh , hổ con càng thêm thể lý giải.

Số 7 và Số 8 từ khi nào ?

Trong lúc Số 2 đang đầy nghi hoặc, một bóng dáng nhỏ bé chậm rãi lách từ cửa phòng sinh hoạt, nhân lúc chú ý, từ từ di chuyển một góc.

Cậu bé “” về phía Số 8 một cái, đó ôm quả cầu kim loại của , cố gắng thu trong bóng tối, nỗ lực giảm bớt sự tồn tại của bản .

Mãi đến khi chắc chắn ai chú ý đến —— tuy Số 2 phát hiện , nhưng cũng chỉ liếc qua một cái thu hồi tầm mắt, bé lúc mới chậm rãi thở phào một .

Tốt quá .

Cậu bé tóc đen thả lỏng cơ thể, tiếp tục chơi với quả cầu kim loại của , yên tâm chìm đắm trong thế giới của riêng .

Số 8 nhận trong phòng thêm một đứa trẻ, chen sát bên cạnh chú nai con, hì hì : “Vừa tớ thấy hết nhé, tớ thổi sáo !”

Tuy Số 7 trong lúc mếu máo, nhưng Số 8 rõ, đó, tự cho là hiểu tại Số 7 .

“Ha ha ha ha, tuy tớ thổi hơn thật, nhưng cũng cần nhè chứ.”

Số 8 vỗ vỗ vai chú hươu trắng nhỏ, an ủi.

Tuy nhiên, lời an ủi mà tự cho là đúng, tai chú nai con là một chuyện khác.

Cậu thiếu niên như thể đang hả hê khoe khoang, chiếc đuôi to lưng vểnh lên cao, giống như Số 7 từng với Tô Từ, sói con khi khen ngợi thì vô cùng khoác lác.

Giọng điệu đầy đắc ý của , tiếng hề kiềm chế của , tai Số 7 trở nên vô cùng chói tai và khó chịu.

Cậu bé cắn chặt môi , cảm thấy uất nhục và hoang mang sâu sắc.

Cậu ngờ rằng, chỉ một chút sơ sẩy, vẫn rơi cảnh mà sợ hãi và lo lắng nhất.

Sau , con sói ngốc chắc chắn sẽ luôn lấy chuyện nhè để chế nhạo , Số 2 và Số 6 khi thấy mặt yếu đuối của cũng sẽ kết minh với nữa… thậm chí, họ còn sẽ cùng Số 8 chế giễu và bắt nạt

Cậu chỉ một , thể đánh bọn họ, dù thêm cả nhân viên chăm sóc cũng địch nổi…

Cậu bé mím chặt môi.

Nỗi sợ hãi và bất an về tương lai dần bao trùm lấy chú hươu trắng nhỏ, những cảm xúc tiêu cực mãnh liệt dâng trào, đôi đồng tử vốn tròn và thuộc về con của bắt đầu từ từ dẹt và dài .

Trong đôi mắt ướt át của chú nai con, màu đen ban đầu cũng lặng lẽ phai , bắt đầu chuyển sang màu xanh lam u tối.

trán , hai chiếc sừng hươu nhỏ nhắn, phủ lông tơ mịn màng, trông tròn trịa đáng yêu, dường như cũng đang dần dài .

Chú nai con vốn trông vô hại và yếu ớt, thở đang dần trở nên nguy hiểm.

Nhiệt độ xung quanh cũng bắt đầu giảm xuống.

Số 8, vẫn luôn xổm cạnh , hề phát hiện sự đổi của chú hươu trắng nhỏ, tuy cảm thấy lạnh, nhưng cũng chỉ nghĩ là do xé mất tay áo.

Cậu vẫn đang vui vẻ ngây ngô, vì lời khen của Số 7.

Không ai phát hiện, trong bàn tay nhỏ của Số 7, một mũi dùi băng đang từ từ hình thành.

Lạnh…

Lạnh quá…

Số 7 , một nữa rơi thế giới băng giá đó, một thế giới thể đóng băng cả m.á.u và ý chí.

Cậu điều nguy hiểm, nhưng đồng thời, bên tai cũng một giọng ngừng với : Đừng sợ, đừng kháng cự, hãy ôm lấy băng giá, hòa làm một với băng giá, chỉ cần như , sẽ còn ai thể làm tổn thương nữa…

, rửa sạch nỗi sỉ nhục , chứng minh cho Số 2 và Số 6 thấy, tuyệt đối là một kẻ vô dụng chỉ , chỉ mặc chế nhạo và xâu xé!

Theo sự kích động của huyết mạch, thở băng giá dần dâng lên Số 7, tư duy của cũng trở nên ngày càng lạnh lùng.

“Số 7, thấy lạnh ?”

lúc , thấy giọng đáng lẽ khiến căm ghét vang lên bên tai.

Sau đó, một cơ thể ấm áp như lò sưởi áp sát .

Số 7 khẽ nheo mắt , ở cách , thể đ.â.m mũi dùi băng trong lòng bàn tay cơ thể con sói nhỏ, đóng băng bộ m.á.u của nó…

“Oa, lạnh thật đấy!”

Sói con cuối cùng cũng phát hiện điều bất thường, : “Có thời tiết tệ ?”

Từ khi đến Sở Dục Tể, mới , thì nơi thể trải nghiệm cả bốn mùa trong một tuần!

Chú hươu trắng nhỏ giơ tay lên, mũi dùi băng thành hình trong lòng bàn tay nhắm thẳng bụng thiếu niên, chỉ cần đ.â.m tới, con sói ngốc đang chế nhạo sẽ trả giá đắt!

Tuy nhiên, hành động của sói con nhanh hơn .

Cậu thiếu niên dang tay , ôm chầm lấy vai .

Chú hươu trắng nhỏ khó hiểu nhíu mày, ngay đó, cả lạnh băng của thiếu niên ôm lòng, ấm nóng bỏng đặc trưng của sói con bao bọc lấy .

Và điều thực sự khiến chú hươu trắng nhỏ sững sờ chính là ——

Cùng với ấm từ cơ thể thiếu niên, thứ bao bọc lấy còn … chiếc đuôi to xù bông của .

Do tư thế và vóc dáng, chú hươu trắng nhỏ hơn sói con đến hai cỡ, gần như lọt thỏm lòng , chiếc đuôi xù bông quấn lấy, dẫn đến…

Cả khuôn mặt nhỏ của đều vùi đám lông mềm mại, xù bông và ấm áp đó!

Thật… thoải mái quá .

Chú hươu trắng nhỏ vốn đang mang vẻ mặt lạnh lùng đầy sát khí, quá trình thú hóa bỗng nhiên dừng , thậm chí còn bất giác dụi mặt sâu hơn đám lông mềm mại, cuối cùng nhịn mà cọ cọ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sói con hề phát hiện hành động nhỏ của , chỉ cảm thấy lúc lạnh đến run .

Không đúng!

Trước đây khi thời tiết trở lạnh, Sở Dục Tể sẽ nhanh chóng bật máy sưởi, bao giờ lạnh như thế , lẽ nào máy sưởi hỏng ?

Cậu càng cảm thấy lạnh, càng ôm chặt chú hươu trắng nhỏ hơn.

Đối với sói con mà , tuy đây thật sự ghét Số 7, còn ngày nào cũng đánh với nó, nhưng khi Số 7 khen , phát hiện hình như còn ghét nó nữa.

Hơn nữa…

Số 7 thật sự nhỏ bé quá!

Trước đây nỡ tay nhỉ? Sói con phát hiện thật sự thể nhớ .

Cậu cũng cảm thấy đây lúc nào đầu óc tỉnh táo ? Sao bây giờ nhớ , ký ức về những trận đánh mơ hồ như ?

Cũng đúng…

Lần đánh cuối cùng, bóp cổ Số 7 đến ngất , còn suýt nữa cắn rách cổ họng nó, chuyện vẫn còn nhớ.

Nói đến đây, vẻ mặt của sói con trở nên rối rắm.

Trong đầu hiện lên một hình ảnh ——

Số 7 mềm oặt robot bảo mẫu ôm lòng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, chiếc cổ mảnh khảnh như thể bẻ là gãy hiện lên những vệt đỏ rõ rệt.

Trông thoi thóp, như thể thể tắt thở bất cứ lúc nào.

Trước đây họ đánh nhiều , nhưng bao giờ nào như , cách khác, bao giờ ở cuối trận đánh mà đầu óc vẫn còn tỉnh táo như thế.

Vòng tay ôm lấy Số 7 của sói con run lên, hình như… thật sự suýt nữa g.i.ế.c c.h.ế.t Số 7.

Tuy lúc đó, thật sự ghét Số 7, nhưng cũng thật sự bao giờ nghĩ đến việc g.i.ế.c c.h.ế.t nó.

Cậu cúi đầu, định gì đó, liền thấy vết hằn cổ bé vẫn tan hết, những lời định liền nghẹn .

Không là ảo giác của , da của bé dường như trắng hơn vài phần, những vết bầm tím tan hết càng thêm đáng sợ, khiến trong lòng sói con đầu tiên nảy sinh cảm giác áy náy.

Cậu bỗng nhiên nên gì.

Sói con gãi đầu, bất giác nơi khác, kết quả khóe mắt thoáng thấy gì đó.

Cậu nghiêng đầu qua, liền thấy nhóc con Số 3 từ khi nào xuất hiện ở một góc phòng sinh hoạt, đang ôm quả cầu kim loại của chơi.

Cậu thiếu niên khỏi vẫy tay với bạn mới của : “Số 3, lạnh ? Mau đây, bên ấm lắm!”

Nghe tiếng gọi của , Số 3 phản ứng gì, nhưng chú hươu trắng nhỏ đang vùi mặt đuôi sói, lông tơ bao quanh, lập tức hồn.

Cậu khẽ co ngón tay, siết chặt mũi dùi băng sắc nhọn trong tay, chỉ là đôi mắt hươu biến thành màu xanh lam u tối, trong sự lạnh lẽo lộ một tia mờ mịt.

Và Tô Từ, cũng đúng lúc , bước từ ngoài phòng sinh hoạt.

--------------------

Loading...