6.
Sau đó, Trì Tinh Diên né mặt suốt một tuần liền. Ban ngày chẳng thấy bóng dáng , buổi tối cũng chẳng đợi về. Cứ đà ... đến bao giờ mới thành nhiệm vụ để rời đây?
Đang lúc sầu não vì chuyện chữa bệnh và đậu thai, cơ hội cuối cùng cũng tự tìm đến cửa. Khi nhận điện thoại, đang chuẩn ngủ. Đầu dây bên truyền đến thở cực kỳ dồn dập của Trì Tinh Diên, lẫn trong tiếng nhạc và tiếng ồn ào.
"... Giang Duyên." Giọng trầm thấp khàn đặc, "Tiện qua đón ? Tôi phát tác chứng rối loạn tin tức tố ."
Tôi nhướng mày, trả lời mà hỏi ngược : "Ồ? Chẳng bảo cần chữa bệnh cho ?"
"Bớt nhảm !" Anh như chú mèo giẫm đuôi, cao giọng lên, "Gửi địa chỉ cho , mau đến đây !"
Đây là cơ hội hiếm , hớt ha hớt hải chạy đến nơi. Bên ngoài phòng bao mấy thanh niên đang đó vẻ mặt bó tay làm , thấy , ánh mắt họ đầy vẻ mịt mờ: "Cậu là..."
Tôi lưỡng lự một giây gật đầu: "Trì Tinh Diên gọi điện bảo đến."
Tôi còn đặc biệt đưa nhật ký cuộc gọi cho họ xem. Họ kinh ngạc vài cái, vội vàng mở cửa phòng bao cho .
Cửa mở, mùi vải thiều sực nức ập mặt, hun cho suýt chút nữa là bủn rủn cả chân tay.
Trì Tinh Diên đang thu trong góc, dường như cảm nhận sự xuất hiện của , bỗng mở mắt, ngẩng đầu về phía . Giọng khản đặc đến mức , giọng điệu đầy vẻ ủy khuất: "Sao mà chậm thế?"
Tôi thèm để ý đến lời phàn nàn của , cúi chìa tay : "Còn ?"
Tôi tiến gần, thở của nặng nề thêm vài phần, ánh mắt lộ rõ sự đấu tranh, "Không cần ..."
"Vậy thì thôi." Tôi làm bộ rút tay về.
"Đừng !" Phản ứng của cơ thể nhanh hơn cả não bộ, Trì Tinh Diên đột ngột vươn tay chộp lấy.
Lực mạnh đến mức cả ngã thẳng lòng . Hơi nóng hầm hập trộn lẫn với làn tin tức tố nồng đậm rằng áp đảo lấy .
Tôi siết đến mức khó thở, vùng vẫy một chút: "Trì Tinh Diên, …!"
"Đừng ." Trì Tinh Diên ôm lấy dậy, chóp mũi cọ bên cổ , hít sâu vài .
Hồi lâu, hỏi: "Có dán miếng ngăn mùi ?"
"Làm thể chứ?" Tôi xác nhận một chút, miếng ngăn mùi vẫn còn nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hop-dong-muon-giong/chuong-3.html.]
Trì Tinh Diên tin, sờ sờ một chút lầm bầm: "Nồng c.h.ế.t ."
Tôi: "..."
"Thế thì buông chứ." Tôi dứt lời, "vật treo hình " cao lớn càng ôm chặt hơn.
7.
Trì Tinh Diên ngủ xe. Đợi đến lúc vất vả lắm mới đưa "quả vải di động" về đến nhà, cửa còn kịp đóng, bỗng ấn mạnh lên tường.
"Sao ngửi thấy nữa ?"
Một bàn tay nôn nóng chạm gáy , x.é to.ạc miếng dán ngăn mùi . Ngay đó, cảm giác áp bức mất kiểm soát thuộc về Alpha đè nặng xuống .
Tôi kịp đề phòng, hôn trúng ngay tắp lự. Thời gian như ngưng đọng trong một giây, đó hoảng hốt nghiêng đầu né tránh .
Trì Tinh Diên đờ tại chỗ, vẫn giữ nguyên tư thế cúi đòi hôn, bất mãn hỏi: "Né cái gì mà né? Chẳng bảo chữa bệnh cho ? Tại cho hôn?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi đẩy một chút, mặt đổi sắc trả lời: "Hôn hít cái gì? Trong hợp đồng điều khoản cung cấp dịch vụ hôn môi nhé."
Cái bóng cao lớn bao trùm lấy trong bóng tối. Chạm ánh mắt hừng hực lửa giận của , da đầu tê rần, khẽ nuốt nước bọt.
Trì Tinh Diên bóp lấy cằm , lý sự cùn: "Tôi mặc kệ trong hợp đồng cái gì. Chuyện mật hơn thế còn chẳng thèm hỏi ý kiến trói lên giường , giờ hôn một cái thì làm ?"
Dứt lời, hương vải thiều như cuồng phong bão táp ập đến. Nụ hôn của Trì Tinh Diên mang theo tính chiếm đoạt cho phép khước từ, dồn dập rơi xuống.
Miếng dán ngăn mùi gáy chẳng biến mất, tuyến thể xoa nắn đến mức run rẩy. Hương hoa hồng tức khắc lan tỏa trong khí, hương vải quấn lấy dây dưa dứt.
Cảm nhận làn da mát lạnh, lý trí của ngay lập tức vùng vẫy thoát khỏi ham nóng bỏng đang mất kiểm soát, "Đợi, đợi !"
Tôi luống cuống giữ chặt lấy quần , run giọng : "Hôm nay chữa nữa..."
Không miếng dán ngăn mùi, rọ mõm chống cắn, cứ thế sẽ xảy chuyện lớn mất. Tôi chỉ một đứa con thôi, chứ để bản lún sâu cả tâm lẫn .
Nhiều đạt thứ , Trì Tinh Diên thiếu kiên nhẫn nhíu chặt mày, "Cứ như mới ?"
Chẳng kịp suy nghĩ cái "như " mà là như thế nào, gật đầu loạn xạ: " thế."
Trì Tinh Diên vác lên, vội vã bên trong. Giây phút quăng lên giường, vẫn còn kịp định thần. Chẳng bảo là chữa nữa ?
Khoảnh khắc , tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên cực kỳ rõ ràng trong phòng. Tôi đầu . Trì Tinh Diên tự còng cổ tay đầu giường .