Hợp Đồng Bao Nuôi Hết Hạn - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-12-01 12:21:13
Lượt xem: 1,497

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả đời , Nguyễn Đan Thanh bao giờ chật vật đến thế. Cậu rón rén bước chân như kẻ trộm, nhưng tốc độ chạy thì nhanh như bay. Chẳng sức lực ở , bởi lúc nãy giường còn thấy đau chỗ nọ nhức chỗ , còn chút sức nào để đối phó với Chử Thế Trạch nữa.

nghĩ thì... Chẳng lẽ tối nay còn đối mặt với ? Mà chiều nay bắt đầu luôn.

Nguyễn Đan Thanh "..." một cái, hồn vía lên mây. Đến khi hồn, chạy khỏi phòng. Hôm qua lúc lên tàu trưa nay tàu sẽ khởi hành. Hối hận là hỏi giờ cụ thể, nhưng tóm bây giờ tàu vẫn chạy. Nếu còn do dự, đợi tàu khơi một tuần mới cập bến trở , thì đúng là chạy trời khỏi nắng. Nên nhớ, con tàu thuộc sở hữu của Chử Thế Trạch.

Có lẽ bạn sẽ hiểu nỗi bất an của Nguyễn Đan Thanh.

Tại khúc ngoặt gần nhà hàng, vô tình va một phục vụ, làm đổ khay bánh cupcake. Kem bơ đủ màu sắc quệt đầy lên áo sơ mi của . Người phục vụ túm lấy mắng, chỉ giơ tay lên, mồ hôi đầy đầu, liên tục xin .

"Nguyễn Đan Thanh?"

Phía tiếng gọi. Nguyễn Đan Thanh đầu , thấy Chử Mạn Lệ cùng sáu, bảy nam thanh nữ tú ăn mặc sành điệu đang đó náo nhiệt. Họ đồng loạt chằm chằm.

Cậu hổ đến cực điểm, chỉ đào một cái lỗ để chui xuống ngay lập tức. Cậu hẳn là với họ một cái, một nụ khó coi để che giấu sự bối rối. Cậu nhanh: "Xin , tiếp chuyện ."

Rồi tiếp tục bỏ chạy.

Hai ngày đó, Nguyễn Đan Thanh thường nhớ đến phục vụ . Gương mặt đó nhòe trong trí nhớ, chỉ còn sự áy náy. Cùng là phận làm thuê, gây rắc rối cho khác. Còn về Chử Thế Trạch... Thôi, nhất là đừng nghĩ tới nữa.

...

Việc đầu tiên Nguyễn Đan Thanh làm là đổi tấm séc thành vàng. Khi nhân viên ngân hàng kiểm tra tấm séc, sợ đến thót tim, chỉ lo giây tiếp theo sẽ bắt vì tội lừa đảo.

Cậu ngốc. Dù từng làm "trai bao", nhưng chẳng lẽ từng qua mấy tài liệu "ăn dưa" mạng? Ngủ một làm đáng giá nhiều tiền thế . Chử Thế Trạch quy định thời gian . Không hỏi thì , hỏi mới giật . Nguyễn Đan Thanh nhớ mang máng từng ai , tiền mặt tặng trực tiếp thể đòi , nên mấy làm nghề thích đòi đồ hiệu hơn.

Thật là thiếu kinh nghiệm, ...

Nghĩ đến đây, rùng một cái, lắc đầu thật mạnh. Thôi, đừng nữa! May mà chuyện suôn sẻ, đổi ít vàng, nhẹ nhàng mang theo bên , định đợi đến khi khai giảng sẽ đổi thành tiền đóng học phí.

Giờ học phí , nhưng sinh hoạt phí vẫn . Nguyễn Đan Thanh hỏi ông chủ nhà hàng nơi làm thêm xem thể làm sớm . Ông chủ bảo xếp lịch cho khác . Cậu đành thôi.

Thực cơ thể mệt mỏi, yếu ớt như ốm. Eo, chân và m.ô.n.g đều đau nhức, tắm xong vẫn thấy khó chịu, lẽ nghỉ ngơi cho .

Đêm hôm đó.

Nguyễn Đan Thanh email cho môi giới công việc tháp tùng, thông báo việc rời sớm. Trời sập thì cũng dọn dẹp hậu quả. Cậu cân nhắc từng câu chữ, hy vọng văn phong ho một chút sẽ giảm bớt tiền bồi thường. Viết xong bức thư mà mặt mày nhăn nhó.

Gửi đầy mười phút hồi âm. Hơn nữa, là Chử Mạn Lệ trực tiếp gọi đến.

"... Sự cố ngoài ý , chuyện tuyệt đối tính là vi phạm hợp đồng, cũng sẽ truy cứu. Vì sẽ tiền bồi thường. Cậu cứ yên tâm." Giọng điệu cô ôn hòa, thậm chí như đang xin thông cảm.

Nguyễn Đan Thanh ngẩn , khẽ cảm ơn. Chử Mạn Lệ như thể họ là bạn bè: "Tôi thấy út nhà khá thích đấy."

"Ha ha." Cậu gượng.

Mới quen nửa ngày - , một đêm - thì thích cái nỗi gì? Thích cái mặt và cơ thể thì . Cũng bình thường thôi, mà.

Vài đoạn ký ức đáng hổ chợt lóe qua. Lúc đó, thực sự hết cách, bèn hỏi: "Chử , thể cho xin ít khăn giấy ? Tôi sắp nhịn , sợ làm bẩn quần áo ngài."

Chử Thế Trạch : "Không , bẩn thì cứ để bẩn ."

Một giờ sáng. Nguyễn Đan Thanh ngủ , bò dậy máy tính. Cậu gõ dòng chữ: Trai thẳng nhưng đàn ông xuất trong, hợp lý ?

Cuối cùng, vẫn nhấn nút tìm kiếm mà tự hỏi tự trả lời. "Hai chuyện chắc mâu thuẫn . Một cái là sinh lý, một cái là tâm lý mà.”

“Ừ, cứ thế . Ngủ thôi."

...

Nguyễn Đan Thanh nơm nớp lo sợ ba ngày thì thả lỏng. Không ai tìm cả. Những chuyện xảy tàu giống như một giấc mộng hư ảo, mơ xong là tan biến dấu vết. Cũng thôi, Nguyễn Đan Thanh buồn nghĩ, chỉ là một món đồ chơi nhỏ bé, sợ cái gì chứ, đáng để Chử Thế Trạch nhớ thương. Chút tiền đó với chắc chỉ như mưa phùn.

Tính cách Nguyễn Đan Thanh lạc quan, nhà thường bảo là đứa vô tâm vô tư. "Chuyện tày trời ập xuống thì mày vẫn cứ ngủ, đặt lưng là ngủ, tỉnh dậy là hết chuyện."

Chuyện to tát gì ? Cái ngày nhận tin gia đình phá sản, bản nguy cơ thôi học, vẫn hề mất ngủ.

Cuộc sống của trở bình yên. Mấy ngày nay, những thuê nhà trong cùng tòa chung cư cứ dọn dọn , mấy kẻ gây rối thì rời . Hàng xóm trái đổi thành mấy gã đàn ông lực lưỡng, trông như đặc nhiệm giải ngũ, tiệc tùng ồn ào, trầm mặc ít .

Chủ nhà bỗng nhiên tới sửa khóa cửa phòng ngủ hỏng, cái bếp ga và máy hút mùi chập chờn cũng mới miễn phí. Trị an khu phố cũng lên hẳn. Trước đây, góc phố nhà là điểm giao dịch cố định, lúc nào cũng mấy gã du thủ du thực tay đút túi quần lấm la lấm lét, giờ tuyệt nhiên thấy bóng dáng .

Nguyễn Đan Thanh kể chuyện lạ gần đây cho bạn ở quê , hì hì: " như danh ngôn của Shelley, mùa đông đến, mùa xuân còn xa nữa ? Biết vận xui của tớ hết, đợi sang năm học , nghiệp suôn sẻ là khổ tận cam lai ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hop-dong-bao-nuoi-het-han/chuong-5.html.]

Bạn cảm thán: "Thần kỳ thật. Ông trời cứ như quý nhân phù trợ, âm thầm giúp đỡ ."

Nghe đến đây, trong lòng Nguyễn Đan Thanh bỗng giật thót một cái. Cậu nghĩ đến Chử Thế Trạch.

Không... thể nào nhỉ? Đừng đa nghi.

...

Thế nhưng, hạt giống nghi ngờ một khi gieo xuống thì sẽ bắt đầu nảy mầm.

Mười bốn ngày kể từ khi xuống tàu. Hôm nay nhà hàng xếp lịch làm, Nguyễn Đan Thanh lặn lội đường xa đến thư viện trả sách, mượn sách, chăm chỉ học tập. Chớp mắt, màn đêm ngoài cửa sổ buông xuống. Cậu vội vàng thu dọn đồ đạc để bắt tàu điện ngầm.

Vừa khỏi cửa, gió lạnh tạt thẳng mặt, rụt cổ quấn chặt áo khoác gió. Hai hôm nay nhiệt độ giảm mạnh, mùa đông khắc nghiệt sắp đến . Nguyễn Đan Thanh mặc đồ cũ mua ở tiệm đồ si, cả cộng đến 30 đô la, qua xám xịt chẳng khác nào vô gia cư. Cậu mặc thế xưa nay vẫn an .

hôm nay mi mắt cứ giật giật, cảm giác bất an dâng lên. Giờ cao điểm, ga tàu điện ngầm đông nghịt , chen chúc như cá mòi đóng hộp. Không các bạn từng trải qua chuyện , một khi bắt đầu tự nghi ngờ bản thì vận xui sẽ ập đến thật.

Nguyễn Đan Thanh cúi đầu thấp hơn, gần như vùi nửa khuôn mặt cổ áo khoác rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đen đầy cảnh giác. Cậu vô thức ôm chặt ba lô. Dù thì máy tính cũng là một trong những tài sản giá trị nhất của , bên trong còn chứa đầy tài liệu và bài tập!

, cướp.

Bàn tay gầy guộc của tên trộm luồn qua khe một cách quỷ dị, giật mạnh chiếc ba lô của bỏ chạy. Thời điểm chọn chuyên nghiệp: ngay giây khi cửa tàu đóng .

Nguyễn Đan Thanh do dự một thoáng, chậm mất một nhịp, đành trân trân tên trộm chạy mất. Cậu báo cảnh sát, nhưng hy vọng tìm mong manh. Dày vò một hồi, tay trắng trở về.

Về đến gần nhà là đêm khuya. Có một đoạn đường bắt buộc qua, đèn đường hỏng từ khi chuyển đến, mãi sửa, khu vực an ninh lắm. Nguyễn Đan Thanh cảm giác như đang bám theo lưng từng bước.

Tim treo lên tận cổ họng. Sắp bước vùng tối . Cậu khựng , hít sâu một , đầu hỏi: "Xin chào?"

Nhìn kỹ thì thấy quen. À, là hàng xóm mới.

Nguyễn Đan Thanh cố tỏ thoải mái một tiếng: "Ông Smith, trùng hợp quá, ông cũng về nhà ? Hay là chúng cùng ."

"Tuân lệnh, thưa ngài." Người đàn ông vẻ mặt cung kính, bước lên, hộ tống bên cạnh như vệ sĩ.

Nguyễn Đan Thanh lờ mờ nhận điều gì đó. Muốn thôi.

...

Cuối cùng cũng về đến nơi ở. Hôm nay là giờ cố định gọi điện về cho bố .

Mẹ tâm trạng : "Đan Thanh, vẫn là con mắt xa trông rộng. Con chắc thôi học nữa . Bố con chạy vạy khắp nơi, cuối cùng cũng chịu cho vay tiền giúp nhà vượt qua khó khăn."

Đây là chuyện . mặt Nguyễn Đan Thanh lúc nóng lúc lạnh, đăm chiêu hỏi: "Mẹ, đó tên gì ạ?"

"Con cuối cùng cũng quan tâm đến chuyện làm ăn của gia đình hả?" Mẹ : “Là một cái tên hiếm gặp. Họ Chử, Chử trong y phục. Mẹ gặp , bố con cũng , tên đầy đủ là gì, chỉ họ Chử."

Nguyễn Đan Thanh điếng : “Dạ" một tiếng.

"Sao thế? Cục cưng, con ốm ? Sắc mặt con ."

"Không ." Nguyễn Đan Thanh ngẩng mặt lên: “Việc nhà lên là ạ."

Cậu , nhưng nụ khó coi, sắc mặt tái mét.

...

Hôm . Trời tờ mờ sáng. Nguyễn Đan Thanh chỉ ngủ bốn, năm tiếng. Đầu đau như búa bổ.

Vừa dậy, thấy tiếng gõ cửa. Chỉ gõ hai tiếng. Vì cảnh giác, qua mắt mèo , hành lang rõ ràng một bóng . Nguyễn Đan Thanh nổi da gà, lẩm bẩm: "Lạ thật..."

Mấy phút , thu dọn đồ đạc chuẩn làm thêm.

Vừa mở cửa, Nguyễn Đan Thanh sững sờ. Chiếc ba lô của nguyên vẹn ở đó. Cậu mang túi nhà kiểm tra, mất thứ gì. Không những mất, mà còn thừa một chiếc hộp.

Một chiếc hộp vuông nhung đen to bằng bàn tay, bên trong đựng một đóa hồng đỏ thắm. Kèm theo một tấm thiệp mỏng.

Đó là một tấm danh cá nhân. Chất liệu cao cấp, thiết kế đơn giản, chữ mạ vàng. Chủ nhân tấm danh ghi thêm bất kỳ chức danh rườm rà nào.

Chỉ ba chữ: Chử Thế Trạch.

---

Loading...