Hợp Đồng Bao Nuôi Hết Hạn - Chương 28: Ngoại truyện - Mạnh miệng

Cập nhật lúc: 2025-12-01 15:27:59
Lượt xem: 876

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần Nguyễn Đan Thanh nhập học với học bổng phần.

Cộng thêm tiền tiết kiệm một năm làm, gần như cần gia đình hỗ trợ, thể tự trang trải cho đến khi thành chương trình Thạc sĩ.

Cả nhà sân bay tiễn .

Ông nội nước mắt đầm đìa, bà nội im lặng nãy giờ, đến lượt thì lạnh lùng phán một câu: "Thế thì quá , cháu thể đoàn tụ với cô bạn gái Tây của , cần lén lút liên lạc nữa, sang Mỹ mà công khai ân ái."

Nguyễn Đan Thanh đang buồn cũng bật , lớn tiếng : "Không bạn gái Tây nào cả! Cái 'meme' qua hả trời?"

Mọi ồ lên.

...

Mấy tiếng , máy bay hạ cánh.

Tại khu vực đón khách.

Nguyễn Đan Thanh liếc mắt một cái thấy đàn ông cao lớn trong đám đông, diện cả cây đen, trai một cách lạc lõng, toát lên vẻ lạnh lùng quý tộc, giống hệt , như thần giao cách cảm mà về phía .

Bỗng nhiên, tảng băng tan chảy thành nụ mỉm, dường như chính cũng nhận .

Rõ ràng hai vệ sĩ bên cạnh, nhưng Chử Thế Trạch tự tay xách hành lý cho . Điều đây từng .

Nguyễn Đan Thanh: "Để em tự xách là ."

Chử Thế Trạch: "Thế để xách một cái." Hắn chọn cái nặng hơn.

Vệ sĩ ý lùi phía hai ba bước, nhường gian riêng tư cho họ chuyện.

Chử Thế Trạch thôi, hỏi: "...Bạn gái Tây mà bà nội em là ý gì?"

Nguyễn Đan Thanh sững , sắc mặt lắm: "Sao ?" Cậu giận, áp lực dồn lên: "Em mới đến còn kịp khỏi sân bay, chứng nào tật nấy, giám sát em!"

Chử Thế Trạch giơ một tay lên đầu hàng: "Không , giám sát em, tiễn em mà. Lúc đó cũng ở sân bay, theo em phòng chờ. Chẳng lẽ tiễn, đó là nghĩa vụ của yêu."

Nguyễn Đan Thanh: "? Sao thể chứ?"

Chử Thế Trạch: "Sao thể, bay đến một bước là mà."

Thế thì mệt bao nhiêu! Nguyễn Đan Thanh kinh ngạc trợn tròn mắt.

Chử Thế Trạch như thấy tiếng lòng , : "Không mệt. Em sức lực dồi dào, bay bay với như cơm bữa."

Nụ thoáng chút chua chát: "Xin . Không báo cho em. Tôi chỉ là... chỉ là thấy em thôi."

Hắn bổ sung: "Tôi cẩn thận, tuyệt đối để bố em phát hiện, hề vi phạm yêu cầu của em."

Nguyễn Đan Thanh ngẩn : "Anh thế thì dính quá !"

Chử Thế Trạch như mếu: "Không quản thì em bảo ; quản thì em bảo bám . Tổ tông nhỏ của ơi, em sống ?"

Mặt Nguyễn Đan Thanh đỏ, ánh mắt d.a.o động, rõ ràng là thích thú: "Thế, thế thì cứ quản . mà, tiễn em thì tìm chỗ khác, cố tình tránh mặt là chứ?"

Chử Thế Trạch: "Vậy rốt cuộc bạn gái Tây là cái gì?"

"..."

Suýt thì quên.

Nguyễn Đan Thanh gãi đầu: "Tại trò chuyện với quá, bà nội nghi ngờ em bạn gái nước ngoài."

Chử Thế Trạch "ồ" một tiếng, yên tâm hẳn: "Là bạn trai, bạn gái. Cũng Tây."

Ha ha. Hắn đây cũng từng nghĩ y hệt như .

Cứ như bọn họ tâm linh tương thông. Nguyễn Đan Thanh nhịn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hop-dong-bao-nuoi-het-han/chuong-28-ngoai-truyen-manh-mieng.html.]

...

Lần Nguyễn Đan Thanh xin ký túc xá trường. Vị trí , giá cả chăng. Lần thứ hai du học, dày dặn kinh nghiệm hơn nhiều.

Cậu kết bạn với một nhóm bạn mới.

Chẳng bao lâu , hỏi thăm về quý ông giúp chuyển đồ hôm nhập học.

"Là họ hàng của ? Tớ thấy đeo nhẫn cưới, chắc là còn độc . Có thể làm mối giúp tớ ?"

Nguyễn Đan Thanh đau đầu vô cùng.

Cậu nghĩ ngợi : "Không họ hàng. Anh ... bạn đời cố định , bạn đời chính thức."

Đối phương hiểu ý, ngượng ngùng một lúc: "À, hiểu . Hóa họ hàng, là bạn trai . Xin nhé, bạn cùng phòng tớ từng nghi ngờ... nhưng trông 'thẳng' quá."

...

Chử Thế Mi, chị ruột cùng cha cùng của Chử Thế Trạch, hơn một tháng mới tin Nguyễn Đan Thanh đến Mỹ. Tin do cô con gái thạo tin của bà mách lẻo.

tò mò quá lâu . Hỏi: "Người thật còn hơn trong ảnh ?"

Chử Mạn Lệ ha ha: "Nguyễn Đan Thanh ăn ảnh lắm, nếu con khuyên làm minh tinh , nhưng cũng . Con lừa làm gì? Con gặp ít chắc? Cậu nổi bật nhất trong đó. Mấy đứa mã hơn thì cái khí chất 'trong bụng đầy sách vở' ; mấy đứa học cao hơn thì đứa nào đứa nấy mặt mày đờ đẫn."

"Cậu của con chẳng chịu cho . Giấu như mèo giấu cứt."

"Thì đúng là cục vàng mà lị."

"Haizz, ngờ nó cả đời cầu tình yêu đích thực, cuối cùng cầu ước thấy."

"Con thấy chắc ."

Thế là bà cải trang xem dung nhan thật.

Khéo làm , gặp đúng lúc Chử Thế Trạch cũng ở đó.

mở rộng tầm mắt. Thằng em trai coi trời bằng vung của bà đang cúi đầu, tìm đủ chuyện để với trai trẻ , ánh mắt, khóe miệng tràn đầy dịu dàng.

Làm bà nhớ đến một đoạn trong Đối thoại của Plato.

Socrates một t.ử tên là Meno, là một thiếu niên quý tộc, một mỹ thiếu niên tính tình kiêu ngạo.

, Socrates bực quá, mắng: "Meno , khác cần mặt , chỉ cần thôi cũng là một thiếu niên xinh , và chắc chắn ít đàn ông theo đuổi ."

Meno hỏi: "Tại ?"

Socrates đáp: "Bởi vì khi chuyện lúc nào cũng dùng giọng lệnh, giống như những mỹ nhân cưng chiều, cậy trẻ trung xinh , phong hoa tuyệt đại liền bắt những kẻ theo đuổi cúi đầu lệnh, răm rắp tuân theo. Có lẽ phát hiện , thuộc loại sức đề kháng cái . Để làm vui lòng , đành trả lời câu hỏi thôi."

Meno hiển nhiên : "Thế thầy còn mau làm ?"

Hai ở chung y hệt như .

Bà kinh ngạc đến mức mắt tròn mắt dẹt. Quay đầu , bà tìm cơ hội, bóng gió hỏi: "Chị gặp bé xinh của em , thật đấy."

Chử Thế Trạch ngẩn : "Chị lúc nào?" Rồi nhíu mày: "Đừng ý đồ đen tối."

Bà kêu oan: "Chị chỉ xem chút thôi mà." Rồi nhạo: "...Em còn mặt mũi nào mà chị, bộ dạng em lúc lún sâu tình yêu còn tệ hơn chị nhiều. Trăm phương ngàn kế chiều chuộng một nhóc trẻ măng."

"Em làm gì ." Chử Thế Trạch buột miệng chối, cân nhắc từng chữ: "Em chỉ là... chỉ là lớn hơn em nhiều tuổi, tự nhiên bao dung em nhiều hơn thôi, nếu thì sống uổng bao nhiêu năm ."

là mạnh miệng. Bà thầm nghĩ, xem kịch vui.

Bà hỏi: "Hôm nào đưa về nhà , chị hoan nghênh."

Chử Thế Trạch im lặng: "Gia đình em vẫn bọn em đang quen ."

Bà thốt lên kinh ngạc: "Em nghĩ gia đình sẽ phản đối tụi em? Em giàu nứt đố đổ vách thế !"

Vai Chử Thế Trạch cứng đờ, khổ: "Giá mà em tham tiền của em thật thì ."

Loading...