Hợp Đồng Bao Nuôi Hết Hạn - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-12-01 12:21:10
Lượt xem: 1,699
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Công việc Nguyễn Đan Thanh là do may mắn "nhặt" .
Nghe mẫu nam chọn ban đầu phá vỡ hợp đồng nên họ tìm thế gấp.
lúc , Internet đẩy những bức ảnh của Nguyễn Đan Thanh lọt tầm mắt họ.
Chao ôi, một trai trẻ đến nhường .
Tại cái đô thị phồn hoa đô hội chìm trong men say và tiền bạc , đủ ngành nghề, đủ chuyện lạ đời, bao giờ thiếu những nam thanh nữ tú bán nhan sắc thanh xuân của .
Sau khi rời khỏi nhà bạn, Nguyễn Đan Thanh chuyển đến một khu ổ chuột.
Nơi đây tập trung nhiều da màu, những đứa trẻ lấm lem la hét ầm ĩ ngoài đầu đường, những đứa lớn hơn một chút cũng chẳng học, cả ngày dựa tường hút t.h.u.ố.c thành hàng, thi thoảng thấy những kẻ gầy trơ xương như xác sống vật vờ bên vệ đường.
Cậu lúc nào cũng cúi gằm mặt, bước vội vã.
Mỗi khi đêm về, nỗi nhớ nhà da diết khôn nguôi.
Tình thế hiện tại đúng là đ.â.m lao theo lao.
Nếu như lúc đầu về luôn thì đành, giờ cố chịu đựng lâu như , bỏ về lúc thấy cam tâm.
Cậu tự kiểm điểm, chịu khổ kém quá ?
Sang đây bao lâu, Nguyễn Đan Thanh phát hiện vô dụng.
Nhiều việc chân tay cần tự làm, nhưng chỉ ngẩn , bắt đầu từ .
Lại còn bạn bè nhạo: "Nhìn là ngay, thuộc kiểu con cưng của gia đình. Tuy đại phú đại quý nhưng lớn lên trong sự bao bọc, chăm sóc từng li từng tí, áo nhăn là, mười ngón tay dính nước xuân."
Nói bậy. Cậu nghĩ.
Ba tuổi ôm cái rổ nhỏ giúp nhặt đậu .
Khó khăn lắm mới thích nghi với cuộc sống du học, nấu nướng, việc nhà dần dần cũng quen tay, tự tưởng chịu khổ, ngờ cuối cùng vẫn nhận "trăm cái vô dụng là thư sinh”.
Hai mươi năm cuộc đời đây của quá thuận lợi, thiếu ý thức về sự nguy cơ.
Khiến cho thành tích học tập cũng chỉ ở mức lưng chừng. Không tệ đến mức thấy việc học vô nghĩa, nhưng đủ xuất sắc để xin học bổng phần.
Than ôi.
Biết thế ngày xưa học sống học c.h.ế.t .
Cậu quyết tâm cho thời hạn một năm, nếu vẫn chuyển biến gì thì sẽ ngoan ngoãn xách vali về nước.
Hơn nữa, đấy?
Cậu vẫn giữ tâm lý lạc quan, tin rằng hiền tự thiên tướng, may mắn sẽ mỉm với .
Ngày nhận công việc tháp tùng đó, đang gọi điện cho .
Mẹ bạn đuổi , bà : "May mà còn thằng Mẫn." Rồi xót xa: "Lần con thực sự trưởng thành . Tìm tài trợ cũng quan trọng. Con đừng tự tạo áp lực quá lớn, dù học thành tài , con vẫn là niềm tự hào của ."
Sống mũi Nguyễn Đan Thanh cay cay.
lúc đó, góc màn hình máy tính hiện lên thông báo email từ một lạ.
...
Địa điểm phỏng vấn là một khách sạn sang trọng.
Khoảng cách khá xa, tiền khiến Nguyễn Đan Thanh xót hết cả ruột.
Nguyễn Đan Thanh diện một bộ vest cắt may kiểu Anh, áo khoác cashmere màu đen tuyền, đôi giày Oxford da bê bóng loáng.
Bờ vai và vòng eo rắn rỏi, tinh tế của tôn lên triệt để, dáng cao ráo, chân tay thon dài.
Bộ đồ là món hàng hiệu cuối cùng của .
Chuyên dùng để phỏng vấn, ứng tuyển cũng sợ lép vế.
chúng theo bôn ba, thoạt qua, dường như cũng phủ lên một lớp bụi mờ mang tên sa cơ lỡ vận.
Nguyễn Đan Thanh đến khách sạn, hỏi thăm lễ tân, trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi.
Tháp tùng, tháp tùng, cái tên thôi thấy đắn lắm .
Sao ma xui quỷ khiến thế nào chạy đến đây chứ?
Nhân viên phục vụ dẫn thang máy.
Nguyễn Đan Thanh chằm chằm con tầng đang nhảy, thầm nghĩ, lát nữa cửa mở , chỉ cần thấy chút gì bất là sẽ bỏ chạy ngay lập tức!
Thế nhưng, căn phòng phỏng vấn bình thường, một nam một nữ, ăn mặc đều lịch sự.
Khi Nguyễn Đan Thanh đẩy cửa bước , hai họ vốn đang nhăn nhó lo âu, nhưng khoảnh khắc từ từ ngẩng mặt lên, họ như thấy mây tan trăng sáng, đôi mắt sáng rực lên.
Người phụ nữ lẩm bẩm: "Hóa đời thực sự đến mức khiến quên cả thở."
Nguyễn Đan Thanh trấn tĩnh , trả lời câu hỏi đấy, phong thái chiều sâu.
Cậu bao giờ lo lắng về chuyện phỏng vấn.
Bất kỳ cuộc phỏng vấn nào, chỉ cần bước là sẽ qua.
Lần cũng .
Điều quan tâm nhất, hỏi rõ về thù lao. Nghe con đưa , tim đập mạnh, vành tai nóng lên, hỏi: "Tôi chỉ cần cùng trong tiệc tối thôi ? Có... nhiệm vụ nào vượt quá giới hạn ạ?" Cậu cố gắng dùng từ uyển chuyển nhất thể.
Người đàn ông lớn: "Chút tiền đủ để bắt ngủ cùng . Ngủ cùng là một mức giá khác. Đây là tiệc thượng lưu, phong cách trang nhã."
"Vâng, ạ." Nguyễn Đan Thanh luống cuống.
Cậu thấy hổ, tự trách hỏi câu đó thật thô tục.
Người đàn ông tiếp tục: "Công việc phục vụ yêu cầu cung cấp giấy khám sức khỏe."
Nguyễn Đan Thanh chỉ hồ sơ từ một năm ở trường, đàn ông yêu cầu bản mới nhất.
Nguyễn Đan Thanh ngượng ngùng, haizz, tiền.
Thảo nào bảo ở cái thành phố lớn một khi sa cơ thì khó mà ngóc đầu lên nổi, tìm một công việc cũng lắm điều kiện tiên quyết.
Lúc .
Điện thoại của phụ nữ vang lên, cô máy vài câu: "Thưa cô chủ, đây là ứng viên nhất hôm nay ạ."
Nói đoạn, cô chĩa camera về phía Nguyễn Đan Thanh.
Nguyễn Đan Thanh thẳng, lượt xoay trình diện mặt , mặt nghiêng, mặt .
Giống như con búp bê trong tủ kính.
Người thuê vẻ khá hài lòng, nhưng xem một nửa thì vội vã tắt video.
Nguyễn Đan Thanh loáng thoáng, hình như bên gọi một tiếng "Cậu út" "Cậu".
Sau đó, Nguyễn Đan Thanh chọn.
Cậu đang định mở miệng hỏi, đàn ông đồng hồ : "Bây giờ mời đến bệnh viện khám sức khỏe, ngày mai fax kết quả cho . Nếu gì đổi, chiều ngày chúng sẽ đến địa chỉ cung cấp để đón, phiền thu dọn hành lý sẵn sàng."
là nghèo thì hèn.
Nguyễn Đan Thanh nín nhịn chôn chân tại chỗ một lúc.
Mới dám hỏi: "Có thanh toán ạ? Cái đó... thể ứng một ít phí ? Đủ tiền khám sức khỏe là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hop-dong-bao-nuoi-het-han/chuong-2.html.]
Người phỏng vấn ngờ túng quẫn đến thế, bèn : "Ký hợp đồng xong sẽ 10% tiền đặt cọc."
Nguyễn Đan Thanh hợp đồng cực kỳ cẩn thận, soi trái soi cũng thấy vấn đề gì, giục, thế là cổ tay xoay chuyển, ký tên hợp đồng.
Đặt bút xuống.
Tim vẫn đập thình thịch.
Một nỗi bất an mơ hồ.
Người đàn ông nhận lấy tờ giấy, ngắm khuôn mặt thêm vài , kìm , với một chút ghen tị: "Cậu chỉ là khó khăn nhất thời thôi. Tôi mà là , chắc chắn sẽ nắm chặt cơ hội . Người trẻ tuổi, gió thì cứ căng buồm."
...
Trên hợp đồng.
Nguyễn Đan Thanh thấy tên thuê : Chử Mạn Lệ.
Đây là một họ phổ biến.
Trí nhớ Nguyễn Đan Thanh .
Cậu nhớ cái tên , đây từng nhắc đến trong nhóm du học sinh. Nói rằng, trường danh tiếng nào đó năm nay một thiên kim tiểu thư nhập học, thành tích , giấy báo trúng tuyển là nhờ gia đình quyên góp xây một tòa nhà.
Vậy thì sinh nhật cô chắc chắn sẽ nhiều nhân vật nổi tiếng trong xã hội đến dự!
Nguyễn Đan Thanh nghĩ, thể tìm một đại gia sẵn lòng tài trợ cho trong đó.
Số học phí mà đang đau đầu khổ sở, đối với những đó, lẽ chỉ là vài vụn bánh rơi từ kẽ ngón tay mà thôi.
Đêm khi lên tàu.
Nguyễn Đan Thanh trằn trọc khó ngủ, dậy, gục bên bàn học ánh đèn vàng : Con chỉ vì gánh vác trách nhiệm mới tự do. Đó là chân lý của cuộc sống.
Khoảnh khắc , cảm thấy đồng điệu với Kafka.
...
Hoàng hôn.
Gió biển thổi mặt, bóng đêm đen đặc từng tấc xâm chiếm ánh chiều tà rực rỡ.
Chiếc du thuyền khổng lồ như một pháo đài bằng thép, neo đậu bên cảng, đèn đuốc sáng trưng, giống như đeo đầy châu báu ngọc ngà, hoa lệ tả xiết.
Buổi tiệc tối tổ chức tại một căn phòng hạng nhất tầng 18.
Tuy Nguyễn Đan Thanh sự chuẩn tâm lý khi đến, nhưng đầu tiên ở trong cảnh , thực sự đến , còn chẳng nên đặt tay chân .
Cậu nghĩ, lẽ cần một ngày để làm quen.
Khác với tưởng tượng của .
Tiệc tối là hoa tươi, nến và tiếng đàn piano du dương. Ngược , Chử Mạn Lệ chạy theo mốt, mời DJ đến chơi nhạc điện tử, quả cầu gương phản chiếu ánh đèn neon, rắc xuống như vụn kim cương, khắp nơi ồn ào náo nhiệt.
Nguyễn Đan Thanh hít sâu một .
Được .
Cậu thể ứng phó !
Từng ly từng ly rượu trôi xuống bụng.
Thực tửu lượng của Nguyễn Đan Thanh , men say sớm bốc lên đầu, nhưng vẫn cố gượng.
Lại còn tháp tùng nhảy một điệu.
Quay về ghế sofa nghỉ ngơi.
Một đàn ông da ngăm đen, trông cũng khá tuấn tú tìm đến, thấy Nguyễn Đan Thanh thì sững , thẹn quá hóa giận chất vấn Chử Mạn Lệ: "Em chọn , chính là vì cái tên mặt trắng ?"
Được .
Lại đụng họng s.ú.n.g .
Chắc đây chính là mẫu nam thế ?
Nguyễn Đan Thanh cảm thấy đau đầu.
Giọng điệu đối phương hùng hổ, ép hỏi bằng cấp, gia cảnh, nghề nghiệp của .
Nguyễn Đan Thanh trả lời thành thật.
Đối phương tin.
Lại còn châm chọc .
"Ồ, tao hiểu , cái vẻ thư sinh giả tạo mang vài phần u sầu, sa sút chính là bảo bối để mày thu hút phụ nữ chứ gì."
Haizz.
Xem đồng tiền nào cũng khó kiếm cả.
Nguyễn Đan Thanh nghĩ.
Cậu nhẹ, hỏi vặn : "Vậy cái thói mời mà tới, bám dai như đỉa là bí quyết của ?"
Gã cứng họng.
Chử Mạn Lệ ha hả.
Gã : "Mày với tao chẳng gì khác biệt, đều là kẻ vẫy đuôi xin ăn cả thôi. Mày tưởng mày vài cuốn sách là giá trị cao hơn tao ? Huống hồ, giờ sách mày cũng chẳng nổi nữa, mày còn giá trị gì?"
"Đừng tự hạ thấp như thế. Con sinh ai cũng giá trị." Nguyễn Đan Thanh dang hai tay: "Cùng lắm thì chúng vẫn còn bộ tim gan phèo phổi, thể hiến tặng để cứu ."
Bỗng nhiên, cửa sổ ban công cách đó xa mở toang.
Một luồng gió đêm lạnh buốt ùa , tạt thẳng lên Nguyễn Đan Thanh.
Tiếng bên cạnh đột ngột im bặt.
Nguyễn Đan Thanh thấy vị đại tiểu thư cả buổi tối coi trời bằng vung bên cạnh sợ đến mức bật dậy, lí nhí gọi: "Cậu."
Giật kinh hãi.
Nguyễn Đan Thanh theo hướng đó.
Ánh đèn trần nơi hành lang như rót thẳng xuống, chiếu lên đỉnh đầu đàn ông, u lạnh như băng đá, chảy dọc theo cổ và vai xuống, trong màn đêm bao phủ, phác họa nên một dáng hình mờ ảo nhưng vĩ đại và cao lớn.
Đường nét gương mặt đàn ông sâu sắc, cực kỳ nam tính và quyến rũ.
Nguyễn Đan Thanh ngay từ cái đầu tiên dính chặt mắt .
Bản xinh , cũng thích ngắm những nam thanh nữ tú xinh , đôi khi sẽ kìm lòng .
Người đàn ông một lời, ánh mắt quét qua khắp căn phòng một lượt.
Mọi lượt im thin thít.
Cuối cùng, ánh mắt xoay chuyển, cực nhẹ cực nhạt dừng gương mặt Nguyễn Đan Thanh.
Trong khoảnh khắc đó.
Mặt Nguyễn Đan Thanh bùng cháy phừng phừng.
Đồng thời.
Ca vũ cũng dừng bặt.
...