Hồng nhan tri kỷ của chồng tôi - 1

Cập nhật lúc: 2025-02-25 14:36:16
Lượt xem: 302

HỒNG NHAN TRI KỶ CỦA CHỒNG TÔI [FULL]

 

Tác giả: 小夏

Nguồn: Zhihu

Raw: Deĩng

Edit: Nhân Trí

 

 

 

Khi mang thai tháng thứ bảy, tôi phát hiện bên cạnh Thẩm Ngật có thêm một hồng nhan tri kỷ.

 

Họ có thể nói về bất cứ điều gì và có sự hiểu biết ngầm.

 

Mỗi ngày Thẩm Ngật đều mua hai bó hoa, một bó cho tôi một bó cho cô ta.

 

Nhưng họ chưa bao giờ vượt quá giới hạn.

 

Cho đến khi người phụ nữ kia hỏi anh ta: “Nếu người anh gặp trước là em, anh có cưới em không?”

 

Thẩm Ngật không trả lời mà hút thuốc trên ban công suốt đêm.

 

1

 

Hôm nay Thẩm Ngật có vẻ mất tập trung, mấy lần muốn nói lại thôi, rồi lại nuốt trở vào. Cuối cùng vẫn là tôi mở miệng: “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

 

Thẩm Ngật thở dài: “Anh phải đi công tác, đến thành phố lân cận, ngày mai mới về. Nhưng bên cạnh em không thể thiếu người! Thôi, để anh sắp xếp người khác đi!”

 

Trong khi anh ta nói, tôi nhìn anh ta, trông có vẻ rất chân thành.

 

Anh ta thản nhiên đón lấy ánh mắt của tôi, không trốn không tránh, nghi hoặc hỏi tôi: “Làm sao vậy?”

 

Tôi lắc đầu: “Không sao!”

 

Tôi nói: “Anh đi đi!”

 

“Vậy một mình em làm sao bây giờ?”

 

“Em bảo mẹ đến đây với em!”

 

Từ sau khi tôi mang thai, Thẩm Ngật luôn cẩn thận chăm sóc tôi. Đặc biệt là khi bụng tôi ngày một lớn, anh ta luôn lo lắng về việc tôi ở nhà một mình và từ chối nhiều cuộc xã giao, chỉ để chăm sóc tôi.

 

“Nhỡ có chuyện gì xảy ra, bên cạnh em không có người thì phải làm sao? Ở bên ngoài anh cũng không yên tâm, tốt nhất là anh không nên đi!”

 

Kể cả thỉnh thoảng phải ra ngoài, anh ta cũng sẽ nhờ mẹ tôi sang và dặn dò nhiều điều, nhờ mẹ chăm sóc tôi chu đáo. Điều đó khiến cho mẹ tôi dở khóc dở cười: “Con gái ruột của mẹ, mẹ có thể bạc đãi sao?”

 

Nhưng hôm nay, anh ta chỉ chần chờ hai giây liền gật đầu: “Được rồi, em hãy tự chăm sóc bản thân, anh sẽ về sớm nhất có thể, hãy gọi cho anh nếu em cần bất cứ điều gì!”

 

Anh ta đi rất nhanh, chỉ cầm một bộ quần áo để thay rồi vội vàng rời đi.

 

Tôi ngồi tại chỗ không nhúc nhích, thậm chí khi anh ta quay đầu nhìn tôi còn cười khoát tay với anh ta.

 

Đợi đến khi cửa phòng đóng chặt, tôi vẫn không nhúc nhích, nhưng sống lưng cứng ngắc bắt đầu thả lỏng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hong-nhan-tri-ky-cua-chong-toi-nwuj/1.html.]

Thẩm Ngật khác thường, từ đầu đến cuối đều là khác thường. Nhưng tôi một câu dư thừa cũng không nói, một vấn đề dư thừa cũng không hỏi. Bởi vì tôi biết, anh ta muốn đi đâu và muốn gặp ai.

 

2

 

Lúc đầu tôi không biết tên người phụ nữ đó. Tôi chỉ biết cô ta họ Hứa, Thẩm Ngật gọi cô ta là Bà chủ Hứa.

 

Lần đầu tiên tôi gặp cô ta là một năm trước khi tôi mang thai. Tôi đợi Thẩm Ngật ở một quán cà phê mới mở dưới lầu công ty anh ta. Tôi không báo trước cho Thẩm Ngật, nghĩ đến trưa sẽ gọi điện thoại cho anh ta.

 

Nhưng Thẩm Ngật lại đột nhiên đi vào.

 

Người phụ nữ vốn uể oải ở quầy lễ tân đứng thẳng dậy.

 

Thẩm Ngật gật đầu với cô ta. Cô ta cười nói OK. Đó là một loại ăn ý không tiếng động.

 

Tôi vẫn cảm thấy sự ăn ý giữa nam nữ là một thứ rất đáng sợ. Nó sẽ khiến cả hai bên nhầm lẫn rằng họ sinh ra là để ở bên nhau.

 

Nhưng khi đó cảm giác kỳ quái chỉ lóe lên trong đầu, tôi cũng không suy nghĩ nhiều.

 

Sau đó Thẩm Ngật nhìn thấy tôi, rất kinh ngạc. Anh ta hỏi tôi sao lại ở đây. Tôi nói: “Chờ anh cùng ăn cơm trưa.”

 

“Sao không gọi điện thoại cho anh?”

 

“Sợ quấy rầy công việc của anh mà!”.

 

Tôi hỏi anh ta: “Sao anh lại xuống đây?”

 

Anh ta nhíu mày, bất đắc dĩ nói: “Chuyện công việc, rất phiền, xuống đây đi dạo một chút, thuận tiện uống ly cà phê. Bánh bích quy nướng ở đây không tệ, em có thể nếm thử.”

 

Nói xong anh ta giơ tay lên: “Bà chủ Hứa, cho một phần bánh bích quy nhỏ!”

 

Đón ánh mắt nghi hoặc của người phụ nữ kia, anh ta cười giới thiệu: “Vợ tôi!”

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

 

Ngày đó bọn họ đều rất thản nhiên. Thẩm Ngật thản nhiên giới thiệu. Hứa Nguyện thản nhiên chào hỏi tôi, thậm chí còn miễn phí của chúng tôi.

 

Thẩm Ngật nói quán cà phê này rất đúng vị, anh ta đã nếm thử một lần và thấy khá ngon nên công ty anh ta quyết định đặt trà chiều ở đây. Thường xuyên qua lại liền quen thuộc.

 

Lúc đó tôi nghĩ họ chỉ là chủ cửa hàng và khách hàng bình thường. Tôi không biết thật ra thì cái bánh bích quy nhỏ mùi vị vô cùng ngon kia không được bán trong cửa hàng của họ.

 

Tôi cũng không biết Hứa Nguyện sẽ gửi tin nhắn cho Thẩm Ngật, hỏi anh ta: “Nếu người anh gặp trước là em, anh có cưới em không?”

 

3

 

Lúc mười giờ tối Thẩm Ngật gửi tin nhắn cho tôi, nói rằng anh ta vừa mới xong việc và đến khách sạn, nói rằng quá mệt, hôm nay sẽ không call video với tôi nữa, bảo tôi tự chăm sóc bản thân và gọi cho anh ta nếu có bất cứ điều gì xảy ra.

 

Tôi trả lời từng câu một, bảo anh ta đừng lo lắng và tôi vẫn ổn.

 

Tôi hỏi nhân viên phục vụ quán cà phê: “Bà chủ Hứa đâu? Sao không có ở đây?”

 

Cô gái nhỏ không suy nghĩ nhiều, thấy giọng điệu quen thuộc của tôi, mỉm cười nói: “Đi ra ngoài rồi ạ! Hôm nay là sinh nhật của bà chủ, hẳn là cùng bạn trai hẹn hò đi, ôm một bó hoa hồng lớn, thật lãng mạn!”

 

Tôi gật đầu, cầm một tách cà phê rồi đi.

 

 

Loading...