Từ lâu ngưởi xác định Tiểu Phi Tử là của , ngay từ đầu dùng tư thái mạnh mẽ thâm nhập cuộc sống của Tiểu Phi Tử.
Bây giờ hôn một cái thì . Hơn nữa Tiểu Phi Tử cũng thích .
Thế nên nụ hôn , Hoàng Hậu hôn mà chút gánh nặng nào.
Quả nhiên, Tiểu Phi Tử càng vui hơn, cơ thể cũng vô thức xích gần Hoàng Hậu.
Tuy Hoàng Hậu chút tiếc nuối vì Tiểu Phi Tử hôn một cái nhưng khi nghĩ đến tiến độ chậm chạp của Hoàng Thượng, cảm thấy thắng.
Bình thường Hoàng Thượng tủm tỉm nhưng thực chất chính là một con hồ ly. Thế nhưng cho dù là một con hồ ly thì khi gặp thích cũng sẽ giảm trí thông minh, mấy trò tiểu xảo cũng trở nên ngây thơ.
Hoàng Hậu đầu về hướng Hoàng Thượng và Tiểu Trạng Nguyên rời , trong lòng liền cảm thấy quyết định cùng đường với bọn họ quả thực là lựa chọn đúng đắn nhất.
Bởi vì trí thông minh giảm sút cũng thể lây lan!
Vương Gia kéo khỏi chăn ấm.
Vương Gia là của Hoàng Thượng nhưng khác với Hoàng Thượng luôn , Vương Gia như tiên giáng trần.
Ngài là đối tượng mà tất cả các cô nương xuất giá trong kinh thành đều gả nhất.
Nếu ngài quá mê ngủ nướng.
Hoàng Thượng kế vị thuận lợi, bất kỳ tỷ nào gây chuyện, bọn họ đều tìm Hoàng Thượng xin một mảnh đất, sống an nhàn sung sướng, chỉ Hoàng Thượng bỏ mà cảm thấy uất ức.
Vương Gia là duy nhất trong hoàng thất ở kinh thành.
Không vì lý do gì khác, chỉ vì chuyển nhà quá phiền phức, ngài thà an phận trong vương phủ của mà ngủ nghê, tắm nắng, trồng hoa.
Mặc dù lý do chút khiến dở dở nhưng Hoàng Thượng vẫn vui mừng, như ngài thể tùy ý bỏ trốn mà cần lo lắng.
Phần lớn thời gian Vương Gia đều ở trong trạng thái mơ màng vì ngủ, khi lôi khỏi chăn vẫn còn tỉnh táo.
Mãi đến khi triều đường, ngai rồng trống , Vương Gia lập tức còn buồn ngủ nữa.
Hoàng của bổn vương bỏ trốn !
Vương Gia mà mắng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hom-nay-xa-tac-cua-chung-ta-bi-diet-vong-roi-sao/chuong-3.html.]
Hình tượng tiên nhân suýt nữa sụp đổ.
Có lẽ ngài nên học theo các tỷ khác, là khi thành niên thì nhanh chóng chạy đến phong địa.
Khi đó bổn vương nghĩ thông, suốt ngày lười biếng chịu động đậy chứ?
Hoàng Thượng ở đây, ánh mắt các chư vị đại thần đồng loạt đổ dồn Vương Gia, chờ ngài lệnh.
Vương Gia cố gắng duy trì hình tượng, cố nén để ngáp.
Trên triều đường chìm sự im lặng quỷ dị.
"Hay là việc gì thì bãi triều ." Vương Gia đề nghị.
Bổn vương thật sự buồn ngủ, thật sự trở về ngủ tiếp đó!
Các chư vị đại thần một lúc, phát hiện gần đây thiên hạ thái bình, biên cương cũng yên , thiên tai, đại sự gì đáng báo cáo.
Hóa Hoàng Thượng bỏ trốn là lý do ?
Thế bọn họ kéo Vương Gia dậy là vì chuyện gì nhỉ?
Vương Gia phất tay áo một cái, chắp tay lưng lướt . Buồn ngủ đến nỗi ngài nhịn dùng khinh công về phủ.
Sau một giấc ngủ bù, Vương Gia mới chầm chậm phản ứng : "Hình như hôm nay đến triều vô nghĩa ?"
Ngài tự xót xa cho .
Đều tại lũ đại thần ngu ngốc đó: "Hôm nay là kẻ nào gọi dậy hả? Chuyện xong !"
Tiểu Tướng Quân đang luyện kiếm trong phủ rùng một cái, tay run lên, kiếm kịp thu mà bổ cây hoa y nuôi mất một năm thành hai mảnh.
Tiểu Tướng Quân đau lòng, đây là bông hoa y dùng để theo đuổi mà!
Cứ thế mà mất .
"Kẻ nào lưng ? Chuyện xong !" Tiểu Tướng Quân xổm đất xót xa cho bông hoa của , hề nhận kẻ đầu sỏ lặng lẽ đáp xuống lưng y.
Vương Gia vốn định tìm Tiểu Tướng Quân để hỏi tội, kết quả thấy bóng lưng cô đơn của y cùng với chậu hoa mà ngài đòi mãi, Tiểu Tướng Quân keo kiệt bủn xỉn cũng chịu cho, giờ biến thành hai mảnh.
Vương Gia cảm thấy lòng càng đau hơn.