Hôm Nay Đức Lão Đại Đã Uống Sữa Chua Chưa - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-30 11:56:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Đức đại ca chuyển biến , Mễ Na Mễ vui mừng khôn xiết. niềm vui cũng đồng nghĩa với việc quá trình trị liệu sắp kết thúc, nên trong lòng còn đan xen nhiều cảm xúc khác.

Trước đây viện trưởng Phạm từng làm bài kiểm tra cho , kết quả chỉ thông minh của Mễ Na Mễ cực kỳ cao, tương đương với một đứa trẻ loài mười mấy tuổi.

thông minh càng cao, tình cảm càng phức tạp và dễ cô đơn.

Đôi lúc, Mễ Na Mễ ngưỡng mộ những chú ch.ó khác. Vui thì vui, buồn thì buồn, cảm xúc thật đơn thuần.

Mễ Na Mễ : "Ừm, theo dõi thêm một ngày nữa ."

"Yên tâm , một khi vực dậy tinh thần, sẽ bao giờ buông xuôi nữa . Sáng mai sẽ bắt đầu huấn luyện , tối nay ngủ sớm chút." Đức đại ca vươn vai nhảy lên giường: "Cậu cũng ngủ ."

Mễ Na Mễ kéo tấm t.h.ả.m lông cừu đến sát mép giường.

Khi màn đêm buông xuống, trong phòng bật đèn, chỉ ánh trăng nhàn nhạt hắt qua khung cửa sổ.

Dù khả năng trong bóng tối bằng loài mèo, nhưng chúng vẫn thể rõ mặt .

Đức đại ca sấp giường theo dáng vịt.

Tên La Hổ hôm nay một câu xạo, nhưng cũng một câu thật. Câu xạo là nhận làm Đại ca, còn câu thật là đôi mắt của Mễ Na Mễ quả thực .

Đã là loài ch.ó thì từ trong xương tủy, chúng đều thích những thứ màu xanh lam.

Đức đại ca dời tầm mắt khỏi đôi mắt màu lam quang : "Dưới cằm kê cái gì đấy?"

Nhả chiếc tai thỏ đang c.ắ.n trong miệng , Mễ Na Mễ giới thiệu: "Đây là một con thỏ, nó tên là Bunny."

Đức đại ca thò đầu xuống mép giường, nghiêng đầu : "Tôi thừa đó là con thỏ. Ý là... ôm con thỏ ngủ?"

Mễ Na Mễ đáp: "Từ lúc mở mắt chào đời, Bunny luôn ở bên cạnh . Đêm nào ngủ cũng ôm nó, riết thành thói quen. Viện trưởng Phạm... Viện trưởng Phạm là cha , ông bảo Bunny là Bối Bối của ."

Đức đại ca "ồ" một tiếng từ từ nhắm mắt .

Ba cái đồ bối bối, ối ối gì đó, ch.ó nghiệp vụ như mới thèm.

"Hoành Minh, nắm lấy chân , nắm lấy nó !" Đức đại ca gầm gừ về phía bóng tối tĩnh mịch.

Thế nhưng, bóng dáng màu cam mờ ảo cứ hết đến khác rơi xuống từ cao.

"Hoành Minh, đến đây!" Đức đại ca dốc sức chạy thật nhanh, nhưng ông trời dường như đang cố tình chống , càng chạy càng cách xa điểm sạt lở.

Những ông bà cụ tóc bạc phơ đang chơi bài, hai chị em T.ử Hiên và T.ử Trà đang ăn đùi gà trong bếp, những công nhân đang miệt mài làm việc trong nhà máy, cả Vương Hoành Minh, Đại Lưu, Công Chúa, Liliane... Những khối đá vụn liên tục rơi xuống, nuốt chửng và vùi lấp tất cả.

"Tôi đến cứu đây! Tôi đến , đến !!" Đức đại ca gầm lên, nhưng chạy mãi chạy mãi, bốn chân của bỗng dưng cánh mà bay.

"Chân của ..."

Như một quả bóng cao su rơi khỏi rổ, Đức đại ca lăn lông lốc trong đống gạch đá ngổn ngang...

Hai chân gác lên giường, Mễ Na Mễ đ.á.n.h thức, căng thẳng Đức đại ca môi đang run rẩy, bốn chân ngừng đạp loạn xạ.

Đây là... gặp ác mộng ?

Mễ Na Mễ khẽ húc đầu Đức đại ca, gọi tỉnh từ cơn ác mộng.

Đức đại ca càng run rẩy mạnh hơn, trong họng lúc thì gầm gừ, lúc rên rỉ ư ử.

Trước khi khu 11, Mễ Na Mễ từng gặp ác mộng. Giấc mơ của ngoài trời xanh thì chỉ mây trắng, đồng cỏ xanh mướt trải dài vô tận và những đàn cừu nhởn nhơ gặm cỏ.

từng bầu bạn với vô những chìm trong cơn ác mộng, và đó chính cũng từng nếm trải những nỗi đau và sự bi thương tột cùng trong giấc mơ.

Không dám dùng sức để đ.á.n.h thức Đức đại ca, Mễ Na Mễ đành cúi đầu, khẽ l.i.ế.m láp mõm và khóe mắt của .

"Đức Long, Đức Long... tỉnh ..."

"Tôi còn chân nữa , Hoành Minh, Đại Lưu... Ai đó đến cứu họ với."

Đức đại ca co thành một quả bóng, lăn xuống sườn dốc cùng với những viên đá khác. Không chỉ đá, mà còn cả một sàn đầy hạt dẻ...

Hạt dẻ...

Hạt dẻ nướng thơm lừng...

『 ... Chỉ cần dùng sức đ.á.n.h thể tỉnh từ cơn ác mộng. 』

Giữa cơn địa chấn kinh hoàng, giọng điềm tĩnh của Border Collie bỗng vang lên bên tai. Đức đại ca liều mạng hít hà.

Mùi hương hạt dẻ nướng vấn vít quanh chóp mũi, trong nháy mắt, trận mưa xối xả ngập trời bỗng ngọn lửa trại ấm áp dập tắt.

Khung cảnh đổ nát dần tan biến, Đức đại ca từ từ mở bừng mắt.

"Đức Long, tỉnh ?"

Nhìn thẳng đồng t.ử màu xanh lam tựa như Hành tinh Gâu Gâu giữa vũ trụ bao la, Đức đại ca thở hổn hển: "Tôi gặp ác mộng ... Xin , thể cứu họ."

Mễ Na Mễ khựng một nhịp, nhảy lên giường, xích gần Đức đại ca, nhẹ nhàng l.i.ế.m láp đôi tai đang cụp của .

"Đừng sợ, giấc mơ thường trái ngược với hiện thực mà."

"Tôi cứ tưởng sẽ bao giờ gặp ác mộng nữa chứ." Đức đại ca dám nhắm mắt .

Rõ ràng xốc tinh thần, ăn nhiều cơm, gặm cả xương cốt, thậm chí còn tích cực ngoài gặp gỡ các chiến hữu, vẫn còn gặp ác mộng cơ chứ.

Mễ Na Mễ giải thích: "Đây là một trong những triệu chứng của hội chứng rối loạn căng thẳng sang chấn (PTSD)."

Đức đại ca chút mờ mịt, thể tin nổi: "Ý mắc chứng PTSD ?"

Mễ Na Mễ: "Từ việc thường xuyên gặp ác mộng thì đúng là như ."

Đức đại ca: "..."

Hắn thường xuyên đến cái từ PTSD . Các chiến hữu của mỗi thực hiện xong nhiệm vụ trở về đều làm một đống bài kiểm tra và tư vấn tâm lý, chỉ sợ mắc căn bệnh . Trước đây từng một chiến hữu khi tham gia cứu hộ lũ lụt mắc chứng rối loạn căng thẳng sang chấn nghiêm trọng, những dám xuống nước mà đến cả việc tắm rửa cũng sợ hãi tột độ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hom-nay-duc-lao-dai-da-uong-sua-chua-chua/chuong-14.html.]

Đôi tai Đức đại ca càng cụp chặt phía hơn: "Bác sĩ, thể chữa khỏi ? Tôi căn bệnh ảnh hưởng đến việc thực hiện nhiệm vụ của ."

Đừng là ảnh hưởng đến nhiệm vụ, thậm chí thể vì căn bệnh mà vĩnh viễn thể thực hiện nhiệm vụ nữa.

Tiếng "Bác sĩ" thốt từ miệng Đức đại ca khiến lòng Mễ Na Mễ mềm nhũn, gật đầu, trả lời một cách vô cùng kiên định: "Chắc chắn chữa khỏi ! Lúc tỉnh táo, vô cùng mạnh mẽ, kiên cường, chẳng gì cản bước nổi, nên những ký ức tồi tệ đó chỉ dám lén lút xâm nhập giấc mơ để hạ gục sự tự tin của thôi. ác mộng cũng sẽ lúc tỉnh , hơn nữa còn ở bên cạnh bầu bạn với , nhất định thể chữa khỏi mà."

"Hãy tin , ngủ nào."

Không thể công nhận, bác sĩ tâm lý dù chỉ cần dùng lời cũng thể mang tác dụng xoa dịu thần kỳ. Huống hồ đối phương chỉ dùng lời mà còn dùng cả chiếc lưỡi mềm mại, ấm áp nữa.

Đôi tai l.i.ế.m láp dần dần vểnh lên, Đức đại ca nheo mắt : "Cảm ơn , Mễ Na Mễ."

Mễ Na Mễ: "Không ."

Cơn buồn ngủ kéo đến, Đức đại ca lầm bầm thêm một câu: "Còn nữa... nhớ giữ bí mật cho nhé."

Mãi cho đến khi Đức đại ca cất tiếng ngáy đều đều, Mễ Na Mễ vẫn nán giường.

Để các quân khuyển thể ngủ một cách thoải mái nhất, quân đội trang đồng loạt cho chúng những chiếc giường bạt gấp màu đen kích thước 90x120. Chất liệu vải lưới Textilene đan chéo dễ vệ sinh và khả năng chịu lực cao.

Chiếc giường , ngày đủ để Vương Hoành Minh và Đức đại ca cùng chung vun đắp tình cảm, thì nay dư sức chứa cả hai chú chó.

Tuy ngủ say nhưng Đức đại ca vẫn cuộn tròn . Mễ Na Mễ sấp phía , qua bóng lưng xuống gầm giường. Ánh trăng chiếu rọi lên chú thỏ tai dài đang xiêu vẹo tấm t.h.ả.m lông cừu, trông mềm mại mờ ảo.

Nhìn chằm chằm đôi mắt bé xíu như hạt đậu của Bunny nửa ngày trời, Mễ Na Mễ quyết định nhẹ nhàng ngậm lấy chiếc tai dày đầy đặn của chú ch.ó chăn cừu Đức đang ngay cạnh miệng .

Một phút khi tiếng kèn báo thức lúc 6 giờ sáng vang lên, Đức đại ca mở mắt.

Trên tấm t.h.ả.m lông cừu gầm giường thiếu vắng chú ch.ó đáng lẽ ngủ đó, chỉ còn trơ trọi mỗi chú thỏ màu xanh tên là Bunny.

Cảm nhận nhịp thở đều đều phía lưng, Đức đại ca đầu , vặn đối diện với gáy của Mễ Na Mễ.

"Sao ..."

Tò te... tò... tò te...

Âm thanh đinh tai nhức óc át sự kinh ngạc của Đức đại ca, đồng thời cũng đ.á.n.h thức Mễ Na Mễ.

Nhìn Mễ Na Mễ trong chớp mắt cong lên cảnh giác nhưng khuôn mặt vẫn còn ngơ ngác vì mới ngủ dậy, Đức đại ca cọ cọ đầu : "Đừng sợ, là tiếng kèn báo thức buổi sáng thôi."

Cho đến khi tiếng kèn dứt hẳn, Đức đại ca mới ngáp một cái dài.

"Cậu ngủ giường cả đêm qua đấy ?"

"Tôi... Ờ thì..." Mễ Na Mễ l.i.ế.m mũi, đang định giải thích thì Đức đại ca đưa chân lên vỗ vỗ vai : "Rất hiệu quả đấy, cảm ơn Mễ Na Mễ, nửa đêm về sáng còn gặp ác mộng nữa."

Mễ Na Mễ thở phào nhẹ nhõm: "Thế thì quá ."

Tôi cũng gặp ác mộng...

Không truy cứu lý do vì chung giường, cái đuôi Mễ Na Mễ bất giác nhịp nhịp xuống ván giường: "Mọi đều dậy sớm thế ?"

Mặt trời còn lên, ngoài cửa sổ trời vẫn còn tối đen như mực.

Thấy Mễ Na Mễ ngáp ngắn ngáp dài liên tục, Đức đại ca giũ lông, bước xuống giường: "Không còn sớm nữa , cứ ngủ thêm một lát , ngoài tập thể d.ụ.c buổi sáng đây."

"Tập thể d.ụ.c buổi sáng? ..." Tầm mắt Mễ Na Mễ dừng ở chân của Đức đại ca.

"Vết thương ngoài da của vẫn lành hẳn , đáng lẽ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thêm vài ngày nữa chứ."

Dù một chân vẫn đang lơ lửng , Đức đại ca vẫn cố gắng thực hiện tư thế vươn vai chào ngày mới của loài chó: "Chút thương tích còm sá gì, uể oải, suy sụp đủ lâu ."

Mễ Na Mễ nằng nặc: "Vậy cùng ."

Đức đại ca đầu đ.á.n.h giá Mễ Na Mễ. Để chống chọi với cái lạnh mùa đông, lớp lông kép của Mễ Na Mễ mọc dày và xù lên. Dù ục ịch như con Samoyed béo ú nhưng thoạt cũng chẳng thấy vẻ gì là linh hoạt cho lắm.

"Cậu chỉ thể ngoài sân chờ thôi, làm ảnh hưởng đến buổi tập của bọn đấy."

Mễ Na Mễ cũng vươn vai một cái: "Hồi lúc kiểm tra thể lực, vận tốc của đạt 53km/h đấy, chỉ là lâu chạy thôi."

Sân tập phía Trung tâm Trị liệu ch.ó mèo hề nhỏ hơn sân huấn luyện của quân khuyển là bao. Trước đây, ngày nào cũng chạy hơn chục vòng quanh sân, nhưng dạo gần đây thích ườn phát ngơ hơn.

"Cậu á? Vận tốc 53km/h cơ á?"

Đức đại ca nghiêng nghiêng tai, tỏ vẻ bán tín bán nghi.

Tốc độ cũng ngang ngửa với La Hổ còn gì...

Mễ Na Mễ tự hào: "Chó chăn cừu bẩm sinh giỏi chạy đường dài mà."

Điều thì đúng là sự thật. Đức đại ca hếch mõm: "Vận tốc của là 61km/h đấy."

Nói xong, bồi thêm một câu chạnh lòng: "Lúc chân còn cụt."

Nụ vẫn luôn thường trực môi Mễ Na Mễ vụt tắt. Cậu căng thẳng l.i.ế.m mũi: "Xin , cố ý nhắc đến chuyện ."

Đức đại ca nhấc nhấc chân, tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm: "Tôi yếu đuối đến thế. Bây giờ chân cẳng thế thì chạy đường dài nổi nữa, nhưng lát nữa hai đứa thể làm một đường đua 50 mét xem , dám ?"

Dáng vẻ tự tin, bao giờ chịu khuất phục của Đức Long trùng khớp với hình ảnh dũng mãnh của đấu trường quân khuyển năm nào.

bắt đầu chạy, nhưng m.á.u trong Mễ Na Mễ sôi sục, tim đập thình thịch.

"Chơi luôn!"

Hành lang bắt đầu vang lên những tiếng bước chân dồn dập, tiếp đó là tiếng mở cửa của các phòng ký túc xá.

Tiếng , tiếng ch.ó huyên náo.

Ông gà, bà vịt.

Đức đại ca và Mễ Na Mễ chờ sẵn ở cửa, nhưng chờ mãi cánh cửa vẫn mở ...

Chóp đuôi cụp xuống, Đức đại ca ngượng ngùng đầu Mễ Na Mễ.

"Tôi quên mất, vẫn huấn luyện mới."

Loading...