Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Viliam Ryan già theo từng mùa tuyết rơi ở New York, nhưng sự kiên trì trong đôi mắt thì chẳng bao giờ thôi theo .
Anh mười khuyên Ryan tìm một đồng loại của và xây dựng một gia đình ấm thật sự, nhưng đáp chỉ là cái lắc đầu bướng bỉnh và ánh mắt hậm hực mỗi khi thấy xã giao với khác.
Viliam sự ghen tuông với một thái độ dửng dưng đến lạ lùng, thấy phiền, cũng chẳng thấy rung động, chỉ đơn giản là ‘ cũng ’.
Anh vẫn cho phép Ryan ở cùng , vẫn cho phép Ryan hiện diện trong cuộc đời , nhưng tuyệt đối bước qua lằn ranh thể xác trao một tia hy vọng nào về tình yêu.
Với Viliam, Ryan là một biến vô thưởng vô phạt, thoáng ghé qua đời , cũng như mãi mãi bao giờ thể trở thành quan trọng lòng Viliam.
Anh thản nhiên ngoài cơn bão lòng của Ryan, để mặc tự thiêu rụi cả cuộc đời trong một mối tình đơn phương vô vọng, còn mãi mãi từ chối tấm lòng .
(Năm Ryan 73 tuổi)
Gió ở nghĩa trang Brooklyn thổi qua vạt áo đen của Viliam.
Anh đó, nấm mộ mới khang trang sạch sẽ của Ryan, thọ 73 tuổi, mà từng nhặt khi còn là một đứa trẻ nhem nhuốc chung sống đến với đến khi già , đến khi hòa dòng chảy thời gian.
Viliam đặt bó hồng trắng xuống, chỉnh găng tay cho ngay ngắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoi-uc-cua-ke-khong-biet-rung-dong/8.html.]
Ngày hôm khi xong xuôi việc an táng cho Ryan, Viliam lò sưởi, thản nhiên ném từng món đồ của lửa.
Anh ngọn lửa phừng phừng nuốt chửng dần những kỉ vật của Ryan với ánh mắt bình thản như đang rác thải sinh hoạt tiêu hủy.
Khi căn phòng trống trơn, còn một nào sót , Viliam phủi bụi tay, đóng cửa phòng khách lẩm bẩm
"Cuối cùng cũng dọn dẹp xong."
Ly cà phê nóng bốc thơm lừng cả căn phòng, đúng cái ghế bành đó, tờ báo đó.
Ryan biến mất khỏi thế giới và cũng biến mất khỏi lịch trình hằng ngày của Viliam nhanh như một ứng dụng gỡ cài đặt.
Một tháng , khi căn phòng khách trống trải, Viliam tự hỏi với bản .
"Hình như dạo ở đây nuôi một con mèo thì ?"
Rồi nhún vai, tiếp tục cuộc sống dài đằng đẳng của một con ma cà rồng.
Hết.