Hồi Ức Của Kẻ Không Biết Rung Động - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-27 16:04:15
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối với một ma cà rồng như Viliam, khái niệm "ngủ" bao giờ đồng nghĩa với việc nghỉ ngơi hồi phục năng lượng.

nhắm mắt, giác quan của vẫn tỉnh táo đến lạ thường, nhạy bén với từng tiếng kim đồng hồ nhích tiếng thở đều đều của đứa trẻ giường.

Anh nhắm mắt, chẳng qua chỉ là một thói quen cũ kỹ để mặc cho dòng thời gian trôi , hoặc đơn giản là để tìm kiếm một sự tĩnh lặng tuyệt đối giữa đêm đen mà thôi.

Ryan đặt lên chăn ấm nệm êm, bé nhanh chóng chìm giấc ngủ do kiệt sức. 

Khi mặt trời mọc qua đỉnh đầu, vì cơn đói mà Ryan thức giấc, Viliam còn ở trong phòng, Ryan thẫn thờ giường một lúc lâu thì cửa mở.

Anh bước , cởi áo khoác ngoài cũng như giày , ngó Ryan.

"Có vẻ sức sống của mãnh liệt hơn nghĩ"

Viliam đến góc giường, quan sát Ryan, cúi gằm mặt tay vô thức siết tròn .

Anh để tâm lắm, cầm điện thoại phòng lên gọi cho phục vụ phòng, đặt vài món đồ ăn.

Bụng nhỏ của Ryan kêu lên vài tiếng rõ to, khiến hổ lấy chăn vùi mặt .

Sau một lặng dài, Viliam bất ngờ lên tiếng, giọng êm dịu như đang ngân một bản nhạc du dương.

"Đêm qua em sốt cao. Tôi chỉ chườm tạm vài khăn ướt để hạ nhiệt. Nếu cơn sốt lui, hẳn là sáng nay tốn công dọn dẹp một cái xác ."

Anh thản nhiên về cái c.h.ế.t con như thể đó là một chuyện vặt vãnh.

lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên một nhịp khô khốc báo hiệu bữa ăn chuẩn xong.

Viliam bước mở cửa, để nhân viên phục vụ đẩy khay thức ăn phòng, bày biện tươm tất lên bàn lặng lẽ lui .

Ryan khẽ rón rén ngay ngắn xuống bàn.

Cậu nhận đàn ông cứu vẻ ngoài hảo bao nhiêu thì lời "độc địa" bấy nhiêu.

Thế nhưng, lẽ vì cái nhan sắc thoát tục quá lấn át, nên những lời cay nghiệt chẳng hề khiến Ryan thấy tổn thương, ngược còn chút gì đó... đáng tin cậy.

"Con... con phép ăn ạ?"

Ryan lí nhí hỏi.

Nỗi ám ảnh từ những trận đòn roi của mụ kế vẫn hằn sâu trong tâm trí, khiến chẳng dám làm bất cứ việc gì nếu sự cho phép.

Thấy Viliam khẽ gật đầu, Ryan mới dám cầm nĩa lên.

bỏ đói nhiều ngày, trải qua một trận đòn roi cùng với việc sốt cao đêm qua, bắt đầu ăn ngấu nghiến như sợ thức ăn sẽ tan biến mất.

Tuy nhiên, khi Ryan kết thúc đĩa thịt thứ hai, Viliam lạnh lùng nhấc khay đồ ăn xa khỏi tầm tay .

"Không nên ăn quá no. Chút nữa sẽ đưa em bác sĩ kiểm tra ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoi-uc-cua-ke-khong-biet-rung-dong/3.html.]

Dù vẫn còn thòm thèm và đầy tiếc nuối, nhưng cái uy của Viliam, Ryan chỉ ngậm ngùi ngoan ngoãn yên cho thức ăn kịp xuôi.

Viliam nhắm nghiền mắt, dù thì sợ ánh nắng chứ sẽ thích. 

Viliam vỗn ưa sống về đêm nên ánh sáng ban ngày khiến thoải mái lắm, thường nhắm mắt để tránh ánh sáng gây khó chịu mắt.

Ryan cơ hội ngắm Viliam, ngắm khuôn mặt của .

Đôi bàn tay vân vê chiếc áo ngủ rộng thùng thình, lồng n.g.ự.c Viliam thở đều theo nhịp, mắt Ryan dính chặt khó mà rời, ngay cả khi ngủ Viliam vẫn toát vẻ sang trọng.

Nhìn đôi bàn tay chi chít vết thương của , Ryan chút buồn tủi.

Viliam quẳng Ryan cho bác sĩ ở phòng khám, ngoài, trở về cũng xua tay bảo bác sĩ cần tường thuật bệnh tình của Ryan.

Ngồi xuống cạnh giường bệnh của , nhóc đang băng bó một bên cánh tay và mắt cá chân trái, cổ tay gầy guộc  cắm kim truyền nước.

Trên tay là túi táo, khi cắt vài lát đặt đầu giường Ryan, Viliam bên cửa sổ ngắm đường phố.

Bác sĩ vẫn là ghé chỗ Ryan vài tiện thể nhắc khéo về những gì Ryan mắc cho Viliam như thể sợ bỏ mặc nhóc.

Viliam dư sức chữa trị nhưng động tay động chân đến mức dốc lòng làm luôn việc của bác sĩ thực thụ.

Vốn là định xong xuôi thì đưa Ryan đến viện mồ côi nào đấy gởi.

Ấy một nữa Ryan dày mặt năn nỉ van xin nhận nuôi bé, Ryan dường như Viliam sẽ làm gì nên bước xuống xe. 

Trước cổng cô nhi viện, Ryan bệt xuống đất trò cũ, túm lấy ống quần Viliam òa níu đừng bỏ rơi .

Do là ban ngày, ngay cô nhi viện, bắt đầu , vài với ánh mắt như thể làm gì đó ác ôn lắm bằng.

Và hiển nhiên việc chọt đúng điểm gây khó chịu cho Viliam.

Viliam xuống đỉnh đầu bù xù của Ryan, những ánh mắt phán xét xung quanh, khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực.

"Được , nín!"

Ngay chiều hôm đó, Viliam đưa Ryan đến trụ sở VAH.

Thay vì những phòng hồ sơ u ám, nơi đây hiện đại như một ngân hàng cao cấp.

Nhân viên VAH mỉm chuyên nghiệp, đẩy về phía Viliam một xấp giấy tờ dày cộp.

"Ngài Viliam Lorkham, đây là thủ tục nhận nuôi 'sinh vật thuộc quyền sở hữu'. Vì đối tượng là con , ngài sẽ chịu trách nhiệm về các khoản: y tế, dinh dưỡng và cả những rắc rối pháp lý mà gây ."

Viliam cầm cây bút máy, lướt qua các điều khoản "nhận nuôi thú cưng" phiên bản cao cấp .

Xoẹt.

Chữ ký mang họ Lorkham đặt xuống.

Kể từ khoảnh khắc đó, Ryan chính thức trở thành sự “bảo hộ” của .

VAH nhanh chóng tất pháp lí, còn Viliam thì chỉ xoa thái dương, thầm nghĩ về quyết định tự chuốc lấy phiền toái của bản .

Loading...