Về đến căn phòng hạng sang mà chọn đại để nghỉ chân, Viliam đặt đứa trẻ xuống chiếc ghế sofa da đắt tiền ngay giữa phòng khách.
Khi ánh đèn chùm rực rỡ bật sáng, từ tốn gỡ lớp áo khoác .
Dù ban nãy trong bóng tối, khứu giác nhạy bén giúp ngửi thấy mùi m.á.u xộc lên nồng nặc, nhưng khi tận mắt rõ, Viliam vẫn khỏi nhướn mày.
Khắp đứa trẻ chẳng còn chỗ nào vẹn .
Những vết bầm tím loang lổ chạy dài từ khuôn mặt sưng húp xuống đến cổ, chân tay chi chít những vết bỏng tròn do đầu t.h.u.ố.c lá dí , ngay cả khóe miệng cũng rách toác, m.á.u khô thành những mảng vảy sẫm màu.
'Sức sống dai như đỉa'
Đó là nhận xét đầu tiên của về nó.
Tuy đây đầu trong suốt hơn 500 năm Viliam chứng kiến sự tàn nhẫn của con .
một đứa trẻ chịu đựng những đau đớn cùng cực mà vẫn còn đủ sức để lóc và bám chặt lấy buông, thực sự để trong lòng một chút ấn tượng hiếm hoi.
"Còn ?"
Viliam nhẹ nhàng hỏi, đứa trẻ gật đầu lắc.
"Miệng?"
Anh ghét kẻ mở miệng đáp lời, mày đanh hơn.
"Dạ.. ....."
Đứa trẻ há miệng thều thào trả lời.
Viliam cảm thấy đứa nhóc khi nãy còn gào khủng khiếp mà giờ như thể ngoan ngoãn lạ thường.
Bế như xách mèo đứa bé lên.
"Tên gì?"
Câu hỏi tiếp theo đứa nhỏ đáp nhanh hơn.
"Tên Ryan ... Ryan Wood ạ..."
Viliam lật qua nhóc vài đưa Ryan nhà tắm, động tác dứt khoát nhưng hề thô bạo.
Anh đặt tạm bệ rửa tay bằng đá cẩm thạch xa hoa, mới lững thững sang xả nước bồn.
Đôi bàn tay trắng muốt tỉ mỉ canh chỉnh nhiệt độ, chờ cho đến khi làn ấm sực bốc lên mới thôi.
Với kinh nghiệm của một cá thể sống qua năm thế kỷ, việc chăm sóc một đứa trẻ đối với Viliam chẳng khó gì hơn việc thưởng thức một tách , dễ dàng như trở bàn tay.
Thế nhưng, khi những vết bầm tím cùng làn da trầy xước rướm m.á.u Ryan, Viliam bất giác nheo mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoi-uc-cua-ke-khong-biet-rung-dong/2.html.]
Anh khẽ thở dài, đôi bàn tay vốn thể bẻ gãy xương cốt của một dũng sĩ cao to trong chớp mắt, giờ đây cố gắng tiết chế sức mạnh.
Trở nên hết sức nhẹ nhàng để làm đau con nhỏ bé mong manh đang run rẩy mặt .
Cởi chiếc áo mỏng te của Ryan , Viliam quá bất ngờ khi lớp áo cũng đầy vết đ.á.n.h những vết hằn từ bàn tay đến những thứ giống như đai quần.
"Chịu đau chút nhé! Không thể dùng thuốc sát trùng lên vết thương bẩn ."
Viliam đặt bé xuống bồn nước, nhẹ nhàng cọ rửa, Ryan vì những vết thương hở gặp nước, dù xót và đau đến mức mắt ứa nước nhưng vẫn c.ắ.n chặt răng gào .
Anh cũng vì hành động đấy của Ryan mà bớt khó chịu khi đứa trẻ hiểu chuyện hơn nghĩ.
Sau màn gột rửa tỉ mỉ, Viliam cũng thêm vài thông tin về của Ryan.
Đứa trẻ bước qua tuổi 12 cách đây bốn ngày, nhưng bi kịch kịp bủa vây lấy nó từ lâu.
Mẹ mất vì bạo bệnh năm ngoái, cha vội vàng bước nữa cũng bỏ mạng trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe chỉ hai tháng .
Toàn bộ tiền bồi thường và trợ cấp nuôi dưỡng Ryan đều rơi tay mụ kế, nhưng đổi , chỉ nhận về những trận đòn roi xối xả và những đem làm bao cát trút giận.
Cái tình cảnh khốn cùng , Viliam kinh qua mấy vụ kiểu đến mức lờn cả cảm xúc trong suốt 500 năm qua.
Đêm nay, chỉ vì con riêng của kế vu oan ăn cắp tiền, Ryan đ.á.n.h đập dã man vứt bỏ giữa rừng già tối mịt.
Trong cơn tuyệt vọng, dùng chút tàn lực cuối cùng để bò đường lớn, và va Viliam.
Nhìn đứa trẻ nhỏ thó mặt, Viliam thầm nhận xét rằng đây là một con cực kỳ xui xẻo, ngay cả ngoại hình cũng chẳng gì nổi bật ngoài cái sự t.h.ả.m hại.
Ryan khi Viliam bế khỏi bồn tắm và sấy khô đang bận rộn với một luồng suy nghĩ cảm thán.
Ở cách gần như thế, hút hồn bởi vẻ sắc sảo, lạnh lùng của ân nhân .
Với Ryan, đây chính là đàn ông nhất mà từng thấy trong đời, một vẻ huyền ảo đến rùng .
Bị một đứa trẻ chằm bằng ánh mắt đăm đăm, Viliam vẫn chẳng mảy may biến sắc.
Anh thản nhiên cất máy sấy, đôi mắt đen sắc sảo của Viliam khẽ liếc qua buông một câu hỏi tỉnh bơ.
"Ngắm đủ ?"
Ryan giật , lúc mới nhận đang ngẩn tò te đến thất thần.
May mắn , trong tủ t.h.u.ố.c của phòng khách sạn hạng sang sẵn đầy đủ băng gạc và t.h.u.ố.c sát trùng cơ bản.
Viliam bình thản lựa những thứ dùng bắt đầu xử lý vết thương cho Ryan.
Khi những dải băng cuối cùng buộc gọn gàng thì đồng hồ cũng điểm gần bốn giờ sáng.
Anh đặt Ryan xuống lớp đệm êm ái, còn bản thì chọn tựa chiếc ghế bành lớn, khẽ nhắm mắt để mặc cơ thể nghỉ ngơi một chuỗi công việc chăm sóc tiêu tốn phần lớn sự kiên nhẫn.