Hối Hận Cũng Đã Muộn - 8
Cập nhật lúc: 2025-03-26 13:04:44
Lượt xem: 194
Nghe con trai nói vậy, tôi lại thấy bất bình cho chính mình. Năm xưa, sao tôi lại ngu ngốc đến mức đó nhỉ?
Sau khi biết tôi ly hôn, đồng nghiệp nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho tôi. Tôi có nhà, có xe, có tiền tiết kiệm, có đàn ông hay không cũng chẳng quan trọng nữa.
Nhưng văn phòng có quy tắc của văn phòng, không thể cứ từ chối mãi, nên tôi cũng đồng ý đi gặp mặt người được giới thiệu.
Lần đầu gặp Trần Thành, anh ấy mặc một bộ vest, ngồi ngay ngắn ở đó. Nhìn thấy bông hướng dương trên bàn anh ấy, tôi bước tới ngồi xuống.
Trần Thành thấy tôi đến, ánh mắt sáng lên, đưa tay ra và tự giới thiệu: "Tôi tên Trần Thành."
"Bạch Nhiễm." Chúng tôi bắt tay qua bàn. Bàn tay người đàn ông này ấm nóng và hơi ẩm, hoàn toàn khác với Hạ Văn Viễn.
Anh ấy đưa thực đơn cho tôi: "Tôi mời, muốn ăn gì thì cứ chọn."
Tôi chọn hai món có giá cả vừa phải, anh ấy cầm thực đơn rồi gọi thêm hai món nữa. Tôi có hơi bất ngờ, hai món anh ấy gọi đều là những món tôi thích.
Sau khi món ăn được mang lên, Trần Thành gắp thức ăn cho tôi rồi nói: "Tôi năm nay 45 tuổi, là quản lý tại một công ty tư nhân. Tôi có vài căn nhà, vài chiếc xe và một ít tiền tiết kiệm. Vợ tôi qua đời khi con gái tôi 10 tuổi, bây giờ con bé đang học đại học."
Người đàn ông này hoàn thành phần mở đầu của buổi xem mắt, tự giới thiệu về bản thân.
Tôi cũng giới thiệu theo: "Tôi năm nay 42 tuổi, làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước. Tôi có xe, có nhà, tiền tiết kiệm cũng đủ dùng. Ly hôn đã một năm, con trai tôi đang học đại học."
"Em tốt như vậy, sao chồng em nỡ ly hôn?"
Nghe câu nói này, tôi không nhịn được mà bật cười: "Cảm ơn anh đã khen, mỗi người có một quan điểm khác nhau thôi."
Nhìn anh ấy ngồi nghiêm túc như vậy, tôi cảm thấy mệt mỏi thay anh ấy: "Anh không cần phải giữ khuôn phép như thế, cứ thoải mái đi."
"Tôi từng là bộ đội, quen rồi."
Tôi sững người một chút, không trách được Trần Thành có một khí chất nghiêm nghị như vậy.
"Vợ anh đã mất lâu rồi, sao bây giờ mới nghĩ đến chuyện tìm bạn đời?"
"Vì tôi chưa gặp được người phù hợp, nên cũng không tìm."
"Chắc là vì anh kén chọn quá."
Trần Thành liếc nhìn tôi: "Đúng vậy, tôi rất kén. Tôi còn nghĩ rằng có lẽ cả đời này sẽ không gặp được ai phù hợp nữa."
"Không đâu, điều kiện của anh tốt như vậy, chắc chắn sẽ tìm được người thích hợp." Tôi cười nói, dù không có ý định hẹn hò với anh ấy, nhưng cảm giác người đàn ông này không tệ, nên cũng không ngại cổ vũ anh ấy đôi câu.
"Nếu em thấy tôi tốt như vậy, vậy em có muốn thử hẹn hò với tôi không?"
Nghe câu nói này, tôi ngây người, không hiểu sao mặt lại nóng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hoi-han-cung-da-muon/8.html.]
Thấy tôi không thoải mái, Trần Thành đổi chủ đề: "Em muốn tìm một người như thế nào?"
Tôi không biết trả lời sao, vì thực ra tôi không có ý định tìm kiếm ai cả, chỉ là nể mặt đồng nghiệp nên mới đi gặp mặt.
"Tôi cũng không biết."
"Vậy em thấy tôi thế nào?"
Tôi có hơi ngạc nhiên, người đàn ông này thực sự để ý đến tôi sao?
"Anh mới 45 tuổi, có nhà, có xe, có sự nghiệp, hoàn toàn có thể tìm một cô gái trẻ hơn. Tôi đã 42 rồi, không còn trẻ nữa."
"Nếu theo lời em nói, thì tôi 45 tuổi, vậy chẳng phải còn già hơn sao?" Trần Thành trêu đùa.
"Phụ nữ và đàn ông không thể so sánh với nhau. Phụ nữ giống như một bông hoa, tàn úa rất nhanh."
Nghe vậy, Trần Thành không đồng tình: "Phụ nữ là hoa, nhưng chỉ cần tìm đúng bãi phân bò, thì sẽ mãi mãi không héo tàn."
Câu nói của anh ấy thô tục, nhưng tôi lại không hề thấy khó chịu.
Ở tuổi hơn 40, lại đã ly hôn, nói thật là tôi có phần tự ti, không tin rằng một người đàn ông sẽ thực sự thích mình.
Nhưng tôi vẫn đồng ý thử hẹn hò với Trần Thành, có lẽ chỉ vì câu nói đó của anh ấy. Tôi muốn xem anh ấy có phải là "bãi phân bò phù hợp" với mình không.
Sau khi bắt đầu hẹn hò, tôi không ngờ Trần Thành lại chăm sóc tôi như một chàng trai trẻ: sáng sớm mang bữa sáng đến cho tôi, buổi tối đến nhà tôi nấu cơm, mỗi dịp lễ đều tặng quà cho tôi. Một người phụ nữ ngoài 40 như tôi lại được anh ấy cưng chiều như một cô gái nhỏ.
Sự tự ti của tôi dần biến mất từ lúc nào không hay. Tôi nghĩ, có lẽ Trần Thành thực sự là "bãi phân bò" dành cho mình.
Nửa năm sau, một ngày nọ, khi tôi đang nghỉ trưa thì cô nhân viên lễ tân báo rằng có người tìm tôi dưới lầu. Tôi đoán có thể là Trần Thành, nên vui vẻ chạy xuống.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, tôi đã thấy Hạ Văn Viễn đứng đó. Tôi không hiểu chuyện gì, bèn hỏi: "Anh tìm tôi?"
Hạ Văn Viễn gật đầu: "Em ăn trưa chưa? Anh mời em ăn."
"Ăn rồi, có chuyện gì thì nói nhanh đi, tôi còn phải làm việc."
"Bạch Nhiễm, anh nhớ em."
Nghe lời của người đàn ông đó, suýt nữa tôi ói hết bữa trưa vừa ăn.
"Có bệnh thì đi khám, đừng đến đây làm phiền người khác."
"Tiểu Nhiễm, dù đã ly hôn nhưng anh vẫn luôn coi em là người thân thiết nhất."