Hội Chứng Cai Nghiện - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 06:38:05
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chính là phụ nữ gặp khi ngất ?

trông thật xinh , cũng thật dịu dàng.

Tôi chán chường nghĩ: Họ quả thực xứng đôi.

hiểu .

Hễ nghĩ đến việc Tịch Thành sẽ kết hôn với cô , thấy khắp bắt đầu đau âm ỉ.

Cứ như thể một món đồ vô cùng quý giá cướp mất ...

Tôi đau đớn nghĩ: Tại Tịch Thành thể mãi mãi ở bên cạnh ?

Tại Tịch Thành thể chỉ thuộc về một ?

Sau cũng sẽ ủ ấm chân cho phụ nữ đó, ôm cô giấc ngủ ?

...

Tôi suy nghĩ lâu.

Đem tương lai trong tưởng tượng, trong mong đợi của đổi thành Tịch Thành và một khác.

Cuối cùng nhận bản căn bản thể chấp nhận nổi.

Tôi thể rời xa Tịch Thành.

Quan hệ " em" căn bản là đủ!

Tôi thỏa mãn, cam tâm!

Tôi tìm Tịch Thành, với rằng làm em trai nữa.

Muốn chỉ yêu một thôi!

Những suy nghĩ đó ngày càng rõ rệt, ngừng gào thét trong lòng .

Thế là rút cây kim truyền tay , bất chấp tất cả chạy khỏi phòng bệnh.

09

Màn hình bên cạnh thang máy hiển thị thang đang lên.

Tôi sợ là đang đến, liền bước nhanh về phía lối thoát hiểm cầu thang bộ.

Đam Mỹ TV

Ngay khoảnh khắc đẩy cánh cửa gỗ , đột nhiên thấy giọng quen thuộc bên trong.

"Tôi nhanh chóng rời khỏi Hải Thị."

Qua lớp kính cửa, thấy Tịch Thành.

Lưng tựa bức tường trắng muốt của lối cầu thang.

Anh khẽ cúi đầu, với đầu dây bên : "Đi thường trú ở Bắc Mỹ, chuyến bay trong vòng hai ngày tới."

Tịch Thành... định Bắc Mỹ ?

công tác?

Hay là—

"Phải khi Kiều Tinh Dật xuất viện."

Đứng sững giữa bầu khí gần như ngưng trệ, thấy Tịch Thành : "Đợi đến nơi mới cho em thì hơn."

"Đến lúc đó cho dù em quậy phá, cũng thể quậy mặt nữa."

Hóa , là để trốn tránh ...

cứ bám dính lấy , nên chán ghét , mới bỏ ?

Linh hồn như thể rút khỏi thể xác trong nháy mắt.

Đứng một bên, chính – một kẻ hèn mọn, tự lượng sức.

Rồi từ góc độ của một xem mà với chính : Tịch Thành vì trốn chạy trốn đến tận Bắc Mỹ xa xôi đấy!

Trái tim còn đập dữ dội nữa.

Có lẽ là vì còn kịp tỏ tình.

Đã từ chối mất .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoi-chung-cai-nghien/chuong-5.html.]

Thực thế cũng ...

Tôi đờ đẫn nghĩ: Ít nhất là từ chối trực diện.

Tôi nghĩ nên rời khỏi cửa phòng cầu thang càng nhanh càng .

Trở phòng bệnh.

Rồi đó giống như những gì Tịch Thành mong , giữ cách với .

Nếu làm , liệu chạy Bắc Mỹ nữa ?

tay chân cứng đờ, phát hiện thể nhúc nhích nổi một phân.

Một nhân viên y tế tới, thấy : "Sao đây một ? Người nhà ?"

Tiếp đó, cánh cửa bên cạnh mở .

Không kịp đề phòng, đối diện với ánh mắt của Tịch Thành.

Anh rõ ràng sững một chút, nhíu mày : "Tiểu Dật?"

"Anh, đến ."

Tôi hoảng loạn dời ánh mắt , năng lộn xộn: "Em... em chỉ ngoài dạo thôi, bây giờ em về ngay đây."

Tôi mỉm .

Muốn giống như đây, hễ thấy Tịch Thành là khóe môi tự chủ mà cong lên.

Để phát hiện điều gì bất thường.

nỗ lực để , mà vẫn kìm nước mắt.

Tôi lưng .

Dùng ống tay áo rộng thênh thang của bộ đồ bệnh nhân lau mắt.

Ngẩng lên một khuôn mặt tươi gượng gạo, hề đẽ chút nào, với Tịch Thành: "Nếu công ty việc, cứ làm !"

Tôi né tránh ánh mắt của Tịch Thành, hy vọng thể nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.

Bởi vì hốc mắt sắp chứa nổi nước mắt nữa .

lúc , thang máy phát một tiếng "ting".

Cửa mở, bước khỏi thang máy.

"Tiểu Dật, con—"

Bà thấy , thấy Tịch Thành đang bên cạnh: "A Thành?"

Thần sắc của Tịch Thành đổi một cách tinh vi, giải thích với bà: "Một cổ đông của hội đồng quản trị bệnh, cũng viện . Con thăm xong... tiện đường qua xem Tiểu Dật thế nào."

Giọng điệu của hề cứng nhắc.

Lịch sự, nhưng thấp thoáng một sự xa cách vô hình.

Mẹ mỉm gật đầu, dịu dàng : "Cảm ơn con quan tâm đến Tiểu Dật."

"Con phòng bệnh của nó một chút ?"

Tịch Thành : "Thôi ạ, công ty con còn việc."

Nói xong liền rời .

Mẹ đầu , đưa tay vuốt ve mặt .

"Anh con dạo bận rộn với vụ thâu tóm bên Bắc Mỹ, còn bận yêu đương, kết hôn nữa."

"Sau con bám lấy nó như nữa, ?"

"Vâng," thẫn thờ gật đầu, nhỏ giọng đáp: "Con ."

10

Những ngày đó.

Mỗi ngày đều nhớ Tịch Thành nhiều .

Trước đây hễ nhớ là sẽ tìm . Bám lấy , ép thừa nhận rằng cũng nhớ .

bây giờ mỗi khi nhớ đến , bên tai vang lên lời tự nhủ ở cửa phòng cầu thang hôm : Tịch Thành vì trốn chạy đến Bắc Mỹ xa xôi . Nếu đến đó, chắc sẽ gặp nữa nhỉ...

 

Loading...