Học Viện Đói Khát - Chương 41: Liều mạng nơi đường cùng (10)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:10:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Quý Tinh Hải – khiến lo lắng về sự “trong sạch” của – lúc nâng cấp xong s.ú.n.g săn, đạn và cả s.ú.n.g b.ắ.n đinh. Hắn ngáp một cái, dùng bộ bàn chải kem đ.á.n.h răng kèm khăn ướt trong khách sạn để vệ sinh răng miệng và mặt, đó điều chỉnh ghế , kéo tấm chăn tơ tằm mỏng gấp đôi đắp lên , nhắm mắt .

Trời tối, ngủ thôi.

[ Ồ, lúc ngủ trông như một thiên thần~ ]

[ Không đúng, Hải ca cứ thế mà ngủ luôn ? Không giăng bẫy gì ? ]

[ Xàm, Hải ca ở đây thì quái vật trong bán kính hai mươi dặm cũng chuyển nhà, đứa nào dám bước phạm vi? Hai con búp bê trong xe là ví dụ điển hình còn gì. ]

Chỉ ở phòng livestream , khán giả mới thể thoải mái trò chuyện pha trò như thế. Vì họ cần lo sẽ mối nguy nào bất ngờ ập đến ngay giây kế tiếp.

Thế nên, ngày càng nhiều xuất hiện – và .

điều đó cũng kéo theo một vấn đề: phòng livestream nay đủ cả rồng rắn, kiểu nào cũng .

[ Quái vật thứ năm tiêu diệt, nhưng học viên đó cũng c.ắ.n đứt cánh tay, e rằng lành ít dữ nhiều. Rõ ràng cố gắng , mà phó bản vẫn chỉ ưu ái kẻ mạnh. ]

[ Đùa gì , đây là môi trường sinh tồn chọn lọc chứ nơi làm từ thiện? Học viện Đói Khát mà phát cơm từ thiện cho kẻ yếu chắc? Mấy cái kiểu đạo đức giả như ông bạn ở tự điều thắt cổ c.h.ế.t cho ? Đừng tưởng vòng vo thì khác hiểu. ]

“Tra ngay ID là thằng ăn bã ch.ó nước nào.”

Quý Tinh Hải là tuyển thủ báu vật của Cửu Châu, là bảo bối duy nhất. Phòng livestream của lẽ nào theo dõi túc trực? Dám đăng phát ngôn kỳ quái như , ngu thì cũng là đồ . Mà dù là kiểu gì thì tội phát biểu ngôn luận bất lợi cho quốc gia cũng thoát, nghiêm trọng hơn thì đến cả nhà cũng liên lụy.

Loạn thế dùng luật nghiêm, tưởng vẫn còn là thời đại hòa bình ?

Bên ngoài trường thi ngấm ngầm cuộn sóng, còn trong trường thi, Quý Tinh Hải ngủ yên , mãi đến năm giờ sáng hôm mới thức dậy.

Hôm nay nóng hơn cả hôm qua, mặt trời còn khỏi mây mà trong xe như cái lồng hấp.

Trong rừng mà còn thế thì bên ngoài sẽ ? Nhiệt độ đổi thế đúng là gì đó bình thường.

Hắn mở cửa sổ để thông gió, đó mới mở đồng hồ nhiệm vụ. Sau một đêm hơn ba mươi rớt mạng, xem đêm qua sống “sôi động”.

Vệ sinh cá nhân, ăn uống xong xuôi, xe xem bản đồ.

Việc cần làm bây giờ là đến tiệm sửa xe, nâng cấp phương tiện vẫn là ưu tiên hàng đầu.

[ Đinh. ]

Đồng hồ rung nhẹ, theo phản xạ liếc giờ: đúng sáu giờ. Một thông báo mới bật lên: để tăng cường giao lưu hợp tác giữa các học viên, hiện mở mạng khu vực hỗ trợ trò chuyện và giao dịch tức thời. ID mặc định của học viên là tên thật, một phép đổi tên.

“…Biết chơi ghê.”

Các học viên đều phát hiện khu chức năng mới . Lần đầu tiếp xúc với “đồng loại”, ai nấy đều phấn khích. Quý Tinh Hải màn hình phát phía ngừng lóe lên tin nhắn, mỗi giây vài dòng.

Phích Lịch Hỏa: Có chuyện gì thế? Tối qua nhiều rớt quá, là sự cố gì ban đêm ?

Barbara: Không rõ nữa, ở trong nhà nghỉ dám ngoài.

Kẻ Ngụy Trang Bóng Đêm: Sự cố ? Cũng thể đấy, thì thử ngủ ngoài trời tối nay . À mà ai xăng dư ? Tôi thể đổi bằng thức ăn, ai hứng thú thì inbox.

Đại Vu: Nóng c.h.ế.t mất, ai vé nâng cấp ô tô sơ cấp ?

Khu 7: Vé trải nghiệm nhà nghỉ một ngày mà bữa sáng? Quá bất công, vé nào chẳng nên kèm bữa sáng chứ.

Các học viên đều hài lòng với tính năng mới , ai cũng như hàng đống điều giãi bày. một ai nhắc đến “truyền thuyết quái vật Liên Bang” xuất hiện ban đêm, một phần tư tấm vé Phương Chu. Rõ ràng hôm qua cũng ít thành công diệt quái.

Muốn hợp tác, nhưng cũng đề phòng – đó là trạng thái hiện tại của các học viên.

Quý Tinh Hải tự tay tắt màn hình phát, đồng thời mở radio. May mắn ghê, đang phát nhạc đồng quê dịu dàng, hợp với khung cảnh rừng rậm hai bên.

Hắn tựa cửa sổ một cách nhàn nhã, một tay chống cằm, tay xoay vô lăng, xe chạy về phía vùng đất .

Từ vùng cắm trại bỏ hoang đến con đường lớn ngoài rừng, nếu theo đường chính thì ít nhất mất ba, bốn tiếng, nhưng lúc xe thật sự lăn bánh, mới phát hiện con đường ngoằn ngoèo kéo thẳng.

Kẻ chiếm giữ khu rừng chắc ròng mà làm tăng ca suốt đêm, biến một đoạn đường mấy tiếng thành chỉ còn một tiếng.

Hắn gõ nhẹ lên vô lăng, mỉm . Nụ rõ là ý gì.

“Thì môi trường thể đổi theo nhu cầu . Vậy tính là phá vỡ công bằng trường thi …” Quý Tinh Hải như đang lẩm bẩm một , khán giả hiểu đang gì, trừ cái thứ đang “hiện diện” .

Rất nhanh đó, xe chạy khỏi rừng. Hắn một tay đặt lên vô lăng, đầu , khu rừng yên tĩnh một tiếng động. Thứ chi phối khu vực hề lộ diện, còn phía thì nóng hầm hập như lửa đốt.

Ra khỏi rừng, rẽ con đường lớn, chẳng bao lâu đến một thị trấn nhỏ. Hai bên con đường nhựa xám là những căn biệt thự quê cao thấp xen kẽ, qua nhưng chim chóc, mèo, ch.ó bất kỳ dấu vết động vật nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoc-vien-doi-khat/chuong-41-lieu-mang-noi-duong-cung-10.html.]

Nếu kỹ còn thấy hai NPC dùng chung một gương mặt tạo hình, chỉ khác kiểu tóc và râu – đúng kiểu làm việc hời hợt.

Hắn rẽ vài khúc theo chỉ dẫn bản đồ, tiến trung tâm thị trấn, nơi một tòa nhà cây lớn bao quanh – đó là nhà nghỉ ven đường. Biển hiệu của nó cũng biểu tượng dễ nhận.

Xe chậm , ánh mắt dừng nơi nhà nghỉ đó.

Nhà nghỉ hình dạng đầu xe , tường trắng loang lổ những vệt rỉ đỏ thẫm do nước mưa chảy lâu ngày, trông như tuổi đời dài. Trong cổng sắt họa tiết hoa lá của nhà nghỉ, đậu một chiếc xe học viên cũ kỹ. Rõ ràng chỉ mới đậu qua một đêm, mà bụi phủ đầy, trông còn tả tơi hơn cả , như thể bỏ rơi từ lâu.

Ánh mắt Quý Tinh Hải lướt chậm về phía nhà nghỉ.

Dưới ánh nắng sớm, nhà nghỉ tường trắng ngói cam, qua cánh cổng thể thấy nhân viên lễ tân quầy đang ngáp, và làm vườn đang tưới hoa bên bồn cây – chút gì là u ám.

khi ánh mắt từ từ ngước lên, dừng ở căn phòng góc ngoài cùng bên trái, thì thấy một cửa sổ kéo hé rèm. Một bóng đàn ông lờ mờ đó, khẽ vẫy tay về phía .

Sau bóng đó còn một bóng trắng mơ hồ hơn nữa, hai cái dính sát .

Hắn thu ánh mắt , đạp ga, lái xe lướt qua nhà nghỉ, tiếp tục hành trình.

Thực tiệm sửa xe cách nhà nghỉ đó xa. Hắn lướt qua nhà hàng ô tô hình burger ở giữa, lái xe tiệm sửa xe đang mở cửa.

lúc một chiếc xe học viên sửa xong chạy .

Xe đó sơn màu cam soda , xe và nội thất đều mới tinh, nắp bình xăng cũng yên chỗ cần .

xét về hình dáng và chi tiết, nó cũng chẳng khác mấy so với xe của Quý Tinh Hải – đều dáng vẻ cụt lủn như cắt mất nửa đuôi.

“Là hiệu quả khi dùng thẻ sửa xe ?” Hắn đoán.

“Hello! Cậu là học viên ? Dĩ nhiên , chắc chắn là .” Một cô gái da đen trẻ tuổi thò đầu khỏi cửa sổ xe, vẫy tay chào nhiệt tình. “Cậu là học viên thứ hai mà gặp, còn đến từ nước S, lúc thì vẫn . Hôm qua thấy , ở nhà nghỉ ?”

trông bất ngờ, còn lấy bản đồ xem : “Khu chỗ nào khác để ở ?”

Quý Tinh Hải hôm nay tâm trạng , ăn no uống đủ, dù dò hỏi cũng thấy phiền, mỉm đáp: “Tôi từ trong rừng đến, ở đó một điểm cắm trại bỏ hoang.”

“Cậu gặp chuyện gì ? À xin , ý là… bên ngoài yên bình lắm, hôm qua nhân viên nhà nghỉ còn toe “Quý cô thật may mắn, đêm nay thể ngủ ngon” nữa kìa, đoán là chuyện gì đó.” Cô nhái điệu bộ chuyện phóng đại của nhân viên , tay múa chân nhảy.

“Cũng chút bất ngờ, gấu g.i.ế.c , nhện nữa, nhưng quá rắc rối. Còn cô đêm qua ở nhà nghỉ thế nào? Có thể kể chút ?”

“Dĩ nhiên, .” Khi đến “gấu g.i.ế.c ” và “nhện”, mắt cô lóe sáng, mỉm kể trải nghiệm đêm qua ở nhà nghỉ.

Thật là quá trình nhận phòng bình thường, chỉ điều ở thì vé trải nghiệm một ngày ở nhà nghỉ hoặc trả 10 điểm tích lũy.

“Đùa ? Ai nỡ tiêu 10 điểm chỉ để ngủ một đêm? Lại còn là cái nhà nghỉ cũ kỹ xập xệ đến nhà vệ sinh riêng cũng nữa.” Cô nhịn mà phàn nàn.

Quý Tinh Hải – chỉ còn đúng 1 điểm – gật đầu đồng tình.

“Ban đêm thấy gì lạ ?”

Trên mặt cô gái lóe qua một tia mất tự nhiên, nhưng che giấu nhanh: “Không , tuy phòng mùi mốc nhưng vẫn khá yên tĩnh. Mà nơi ít ở thì ẩm mốc cũng bình thường mà.”

Hai chiếc xe – một cũ một mới – dừng ở tiệm sửa năm phút. Trao đổi thông tin xong, cả hai vẫy tay chào .

Cô gái lái chiếc xe cam sửa tiếp tục lên đường. Gương mặt còn rạng rỡ như lúc , miệng còn lẩm bẩm như đang suy tính điều gì: “…Không dấu hiệu dối, nhưng cũng loại trừ thông tin đ.á.n.h lạc hướng. Có vẻ mức độ nguy hiểm ở ngoài…”

Còn Quý Tinh Hải thì lái xe trong tiệm sửa. Lời cô xác thực vài suy đoán của – nhưng chỉ đến thế.

“Bảo dưỡng, nâng cấp bộ một . Thêm cả nâng gầm xe.”

Xe , một đàn ông mặc đồng phục xanh dương bước , Quý Tinh Hải lập tức đưa cho ba tấm thẻ.

Mắt đàn ông mở lớn, nở nụ niềm nở: “Khách yêu cầu gì về màu sơn, nội thất, nước hoa xe ạ?”

YACchan

“Không .”

“Vâng, mời khách nghỉ trong phòng chờ. Chúng sẽ thành trong mười phút.”

Hắn mang theo hai con búp bê xuống xe, ghế nhựa trắng mái che. Thậm chí còn mang nước tới, phục vụ vô cùng chu đáo.

Chiếc xe cũ kỹ lọc cọc của lái phía tấm bạt nhựa màu xám. Từ góc của Quý Tinh Hải, thể thấy khi bạt nhấc lên một góc thì bên trong tối om, chẳng cái máy móc nào.

“Xin , vì thiếu kinh phí…” Bên tai như vang lên lời ngụy biện quen thuộc của các hãng trò chơi.

Khi xe , tấm bạt phủ kín, bên trong vang lên đủ thứ âm thanh “bùm chát” như đang vận hành máy móc.

Quý Tinh Hải lặng lẽ uống nước, nghĩ xem đám hiệu ứng âm thanh đó chôm từ trò chơi nào.

Chưa bao lâu, một chiếc xe màu xanh hải quân chầm chậm từ phía bạt.

[ Woa! ] Mắt khán giả lập tức sáng rỡ.

Loading...