Học Viện Đói Khát - Chương 21: Cá nơi đầm cạn (21)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:32:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

[ Quý ca dịu dàng, dù là kẻ địch cũng cho chút an ủi cuối cùng. ]

[ , tuy ghét tên đó, nhưng vẫn mong trong mơ thể về quê nhà, cùng cày ruộng, cùng thưởng thức nấm rừng mùa thu. ]

Tâm trạng khán giả phức tạp. Tên đó đúng là đáng ghét mà cũng đáng thương, nếu sinh trong xã hội bình thường, lẽ dễ dàng sa ngã như .

[ Thấy ? Thấy ? Cái tên “Tướng quân” với “Đăng” đó, chính là tội phạm ngoài đời thực, m.á.u lạnh tàn nhẫn, chẳng còn chút nhân tính nào. Lỗ chân lông của chúng thôi cũng đều rỉ m.á.u và nước mắt từ những gia đình tan vỡ. ]

[ Phải cảnh giác, chỉ với sự tàn bạo của chúng, mà còn cảnh giác với sự ngu ngốc và ngây thơ của chính . ]

Phòng livestream đầy những tiếng cảm thán, Quý Tinh Hải xoay dứt khoát, phủi lá khô , ôm s.ú.n.g bước rừng sâu. Chơi tay, chơi xong thì cần nghĩ ngợi gì thêm.

Ánh sáng ban mai lặng lẽ rơi xuống, làn sương mỏng tan dần làm bóng trở nên mờ ảo.

Cái bóng ngày càng nhạt, như thể tan chiều gian khác.

Gần ba trăm học viên, vài đập đầu như chuột chũi ở chân núi, hơn trăm ẩn sâu trong núi, hơn trăm mai phục phía . Lấy hơn trăm chống năm trăm, dùng rìu đối đầu đạn dược. Khi tiếng s.ú.n.g núi dần lắng xuống, vô xác c.h.ế.t nơi đây.

Không ai đếm kỹ bao nhiêu học viên c.h.ế.t. Ba năm , từ hồi còn sợ hãi bối rối, đến giờ dần học cách chấp nhận trong nỗi sợ, khán giả rèn cho một trái tim bằng thép.

Quý Tinh Hải căn lều thợ săn trong sự im lặng . Cửa lều vẫn đóng, con ch.ó săn vô dụng trông thấy thì rụt rè, nhưng gần đó dấu vết mới.

Là học viên khác? Hay lính đ.á.n.h thuê lên núi?

Hắn điều tra kỹ. Chỗ giúp qua đêm , xem như thành sứ mệnh lịch sử.

Ban đầu định luôn, nhưng chợt nhớ còn hầm, bèn đuổi ch.ó , mở cửa ngầm .

Quả nhiên học viên bên trong tỉnh, hoặc là đói quá, đang bò đất gặm khoai sống. Gã trừng mắt Quý Tinh Hải, ánh mắt hung ác vẫn hiện rõ dù trong bóng tối, miệng thì c.h.ử.i ngừng.

“Tôi đây, chỗ khác phát hiện . Không c.h.ế.t thì đừng lên tiếng.” Nói xong, đóng cửa ngầm, lấy củi che kín.

Học viên bên trong vẫn hiểu, hoặc là hiểu, cứ mắng c.h.ử.i om sòm. Đến mức khán giả trong phòng livestream của chính gã cũng cạn lời.

Mối quan hệ giữa các học viên còn tàn khốc hơn cả giữa các quốc gia. Người tha cho một mạng, khi còn để lời nhắc, là nhân nghĩa tận cùng , chẳng lẽ còn quỳ xuống gọi ngài?

[ Cắn khoai cho yên , đồ ngu! Đừng làm liên lụy tụi tao! ]

[ Quý ca đáng lẽ nên đ.á.n.h ngất thêm nữa. ]

Rời khỏi lều thợ săn, lấy chiếc giỏ mây giấu một gốc cây to, đeo lên lưng.

Cung tên, s.ú.n.g máy và đạn thừa đều để trong đó, còn thức ăn, muối, d.a.o nhọn, cùng phủ bộ da thú của thợ săn. Hắn cầm theo một khẩu s.ú.n.g trường cải tiến, túi áo đầy ắp, cảm giác an dâng lên.

Địch ngu. Thấy c.h.ế.t nhiều, tất nhiên sẽ phản công dữ dội hơn. Xét theo các thủ đoạn tàn độc từng dùng trong quá khứ, Quý Tinh Hải loại trừ khả năng bọn chúng sẽ dùng lửa thiêu, khói độc và các biện pháp khác.

lui rừng sâu?

Không.

Lính đ.á.n.h thuê kéo hết lên núi, phía đang trống, đúng là cơ hội để đột nhập.

Hơn nữa, mấy đội cùng phe, chẳng quen , còn lục đục nội bộ — đúng là trời giúp.

Tình hình núi rõ, tiếp theo nếu chỉ trốn và phòng thủ thụ động thì gu của . Địch ở chân núi, đại bản doanh chắc chắn cũng ở đó. Cái gọi là cầu vinh hoa giữa hiểm nguy, thể thử?

Hắn thích giao đấu với lính đ.á.n.h thuê nhất.

G.i.ế.c cần kiêng nể, c.h.ế.t bao nhiêu cũng chẳng oan sai.

Không chỉ vì điểm cảm giác kích thích. Lúc , tâm thái của Quý Tinh Hải mơ hồ trùng khớp với một tiền bối: trận hôm nay đánh, ngày mai cũng đánh. Điểm nên lấy thì lấy, trận nên đ.á.n.h thì đánh, chẳng cần nhường cho ai.

Dưới chân núi, trong toà thổ lâu canh phòng nghiêm ngặt.

Nhiệm vụ thanh trừng thất bại khiến Đăng tức điên. Việc chắc như bắp xảy sự cố, dù “Tướng quân” gì, thì đám đối thủ cạnh tranh cũng sẽ bu chỉ trích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoc-vien-doi-khat/chuong-21-ca-noi-dam-can-21.html.]

Nghĩ tới mấy tên lính c.h.ế.t và thương, còn cả cái mặt đ.á.n.h sưng, chẳng nên báo cáo thế nào với “Tướng quân”, đến cả cầm điện thoại tay cũng run.

Bên , giọng “Tướng quân” sắc như dao, tiếng quát giận dữ vang dội trong ống , từ thể xác đến tinh thần của đều sỉ nhục một lượt.

Cuối cùng vẫn để một câu: thể điều của “Na” đến hỗ trợ.

“Na” là cháu trai khác của “Tướng quân”, thường phụ trách khu trồng trọt, cải tiến vài chiếc drone nông nghiệp để phun thuốc, thể chuyển sang mục đích quân sự khi cần.

Đăng và Na là đối thủ tranh quyền. Nếu thật sự nhờ đến drone của Na, thì coi như mất sạch thể diện, quyền thừa kế cũng xem như cắt đứt. Kết thúc cuộc gọi, Đăng lau mặt. Dù chỉ máy, vẫn cảm thấy phun nước bọt mặt.

Từ lúc khu núi đến nay, đây là đầu và thuộc hạ gặp thất bại.

Hắn dùng pháo b.ắ.n thẳng, dùng lửa thiêu rừng, dùng khói độc xông c.h.ế.t hết. Không tin lũ khốn đó còn trốn .

Nghĩ , tâm trạng dễ chịu hơn một chút. Hắn khỏi văn phòng tạm thời, lên hành lang tầng ba.

Dưới giếng trời tròn, lính đ.á.n.h thuê đang nhận thương binh khiêng xuống từ xe tải. Có sập bẫy cắm đầy chông tre, đá lăn đập trúng, ong độc đốt, hoảng loạn lăn từ núi xuống…

Bỗng nhiên, một tên lính đ.á.n.h thuê da trắng sạch sẽ lọt tầm mắt .

Tên đó tay chân đều băng bó, lưng gù xuống, nhưng vẫn cao hơn thường. Lúc đang cạnh trợ lý của — Gia Lâm.

“Trong lính đ.á.n.h thuê ?” Đăng nảy nghi, thì Gia Lâm và tới.

YACchan

Gia Lâm dẫn lên tầng ba.

“Chào Trưởng quan Ba Đăng!” Lính đ.á.n.h thuê trẻ tuổi căng thẳng, gọi thêm chữ “Ba” phía để thể hiện kính trọng với sĩ quan, Đăng hài lòng. Tuy là phỉ, nhưng thích khác gọi như trưởng quan.

“Đây là Đan, chính cứu .” Gia Lâm đầy ơn.

“Ồ? Cậu thuộc đội nào?”

Đan lập tức báo tên đội, là lính mới tới gần đây, do quân ít nên chú ý. Hắn nhập ngũ lâu, đó còn đang học.

“Ra .” Đăng hết nghi ngờ. Loại học sinh như bọn họ cũng chiêu mộ nhiều. Mặt non choẹt, đúng kiểu Gia Lâm thích.

“Tốt, nghỉ ngơi cho khỏe.”

“Rõ thưa trưởng quan!”

Đăng gật nhẹ rời , Gia Lâm vẫn nhiệt tình mời ân nhân cứu mạng Đan ăn cơm. Nếu lúc đó Đan cõng xuống núi uống t.h.u.ố.c giải nọc rắn, giờ c.h.ế.t .

Đan vẫn dè chừng, còn mang dáng vẻ ngây ngô của sinh viên trường quân sự. Gia Lâm cũng ép.

[ Bọn chơi cả gay ? ] Thái độ bất thường của Gia Lâm với Quý Tinh Hải khiến xem rợn tóc gáy.

[ Chúng cái gì cũng làm. ] đừng mong lâu bền, đồ dùng một .

[ Trả cho Hải ca! Buông bàn tay dơ bẩn của mày ! ]

[ Bình tĩnh nào, đây chính là lý do Hải ca chọn gã. Rõ ràng Gia Lâm thích kiểu thư sinh như Hải, sẽ tay ngay. ]

Gia Lâm là mà Quý Tinh Hải gặp ở đội thứ ba đường xuống nửa ngọn núi. Lúc đó bọn chúng chỉ còn năm , trong đó ba lính đ.á.n.h thuê bảo vệ Gia Lâm và một khác chạy trốn.

Hắn quan sát chốc lát, quyết đoán b.ắ.n tên độc, tiễn bốn mạng xuống suối vàng. Chỉ còn Gia Lâm chạy trối c.h.ế.t.

Chờ đúng thời điểm, Quý Tinh Hải bắt một con rắn độc ném lên , tự đ.â.m hai nhát đùi và tay, lảo đảo, đầy m.á.u mà bước .

Cả hai quen giữa hiểm nguy, hiệu ứng cầu treo cộng thêm cám dỗ mục đích, thuận lợi theo chân trợ lý cấp cao đại bản doanh.

Hắn hợp với đám thương binh chơi bài nghịch s.ú.n.g , nên định ở phòng nhỏ của nhóm y tế một lúc. Nhân viên y tế thấy gương mặt tuấn tú, nhớ đến lời dặn của Gia Lâm, nên càng thêm lễ độ.

Quý Tinh Hải tỏ bất an, chủ động đề nghị giúp băng bó cho thương binh, rằng từng học cách xử lý vết thương ngoài da ở trường.

“Vậy thì làm phiền Đan .” Nhân viên y tế .

“Vâng.” Hắn nở nụ , gương mặt bừng sáng rực rỡ như hoa nở giữa trời xuân.

Loading...