Tôi tựa đầu giường, vờ như đang xem cuốn sách lịch sử mới nhận, nhưng tim thì cứ đập loạn xạ như đ.á.n.h trống. Bình thường thích lịch sử nhất, mà lúc chẳng một chữ nào lọt đầu nổi.
Chẳng mấy chốc, Tiếu Hàm bước . Anh chỉ mặc duy nhất một chiếc quần đùi, nửa để trần, lộ vóc dáng cao lớn với những múi cơ mỏng mắt, đường nhân ngư quyến rũ kéo dài ẩn hiện lọn vải...
Tôi định chào một tiếng nhưng cổ họng khô khốc chẳng phát âm thanh nào. Tiếu Hàm liếc , cầm máy sấy tóc thổi qua loa vài cái bước tới nhấc chăn lên giường.
Giường ký túc xá cũng nhỏ, rộng chừng 1m6, 1m7 gì đó. Tôi hoảng loạn lùi sát góc tường, cố gắng co cụm dán chặt mảng tường lạnh lẽo. Tim lúc như nhảy vọt khỏi lồng ngực, thể trực tiếp tóm lấy mà c.ắ.n một miếng luôn.
"Được , đừng xem nữa." Tiếu Hàm rút cuốn sách khỏi tay đặt lên bàn. Anh tiện tay bật điều hòa, mở đèn bàn nhỏ tắt đèn trần: "Ngủ sớm , mai dậy sớm chút đưa em tham quan trường."
"Vâng..."
"Em tưởng là thằn lằn mà dán chặt tường thế?" Tiếu Hàm bật , đưa tay ôm lấy eo kéo gần, cứ thế ôm trọn lòng như ôm một con búp bê sứ: "Nhỏ bé thật đấy."
"Học... học trưởng..." Tôi cứng đờ dám động đậy, "bí mật nhỏ" thì cứ run rẩy thôi: "Cảm ơn ... đối với em như ."
Tiếu Hàm đưa tay tắt đèn bàn, hai tay vòng qua ôm chặt eo , nhắm mắt lười biếng đáp một tiếng: "Ừ."
"Học trưởng," Tôi rốt cuộc nhịn mà hỏi câu hỏi kìm nén suốt cả ngày: "Tại ... với em như thế?"
"Bởi vì..." Trong bóng tối tĩnh mịch, dường như thấy Tiếu Hàm vẫn nhắm nghiền mắt nhưng khóe môi khẽ cong lên một độ cong tuyệt : "Vì em giống như một chú mèo con ."
Tôi suy nghĩ một chút, ngượng ngùng thốt lên một tiếng: "Meo ~"
"Hù..." Tiếu Hàm đột nhiên mở bừng mắt, tay siết chặt eo hơn, thở nóng hổi phả thẳng mặt : "... Ngủ !"
Nhìn học trưởng vẻ cáu kỉnh, sợ hãi run lên một cái. Chẳng lẽ kêu giống mèo ? Vậy học mới . Để xem loài mèo bao nhiêu kiểu kêu, sẽ học hết cho .
Ngày hôm , mới danh tiếng của Tiếu Hàm ở trường cao đến nhường nào. Đi đến cũng là tâm điểm chú ý, từ giáo viên đến học sinh gần như ai cũng mặt. Anh chỉ là nam thần trong mắt hội chị em, mà còn là một học bá chính hiệu! Hơn nữa, cái danh "Hạng Nhất" của là nhất lớp, mà là nhất khối 12.
Nghe đồn giữ vững ngôi vương từ tận năm lớp 6 cho đến tận bây giờ. Điều khiến thể tưởng tượng nổi, dù trông đúng là kiểu "con nhà " thật...
Kể từ ngày đầu ở chung, cảm nhận rõ sự quan tâm của Tiếu Hàm. Sau ngày thứ hai, trời bắt đầu mưa dầm dề, lẽ do thời tiết chuyển mùa đột ngột từ nóng sang lạnh nên Tiếu Hàm cứ than lạnh suốt. Anh bảo tối đến ôm ngủ mới thấy ấm. Anh còn cách duy nhất để báo đáp chính là "ủ ấm chăn" cho . /ω╲
Và thế là ngày thứ hai, thứ ba... chiếc giường trống trong phòng vẫn cứ để như thế, chẳng thèm trải ga đệm gì cả. Ban đầu khi ôm ngủ, cứ sợ hãi, tim đập thình thịch đến mức mất ngủ. một khi là ngủ sâu, mộng mị, sáng tinh thần cực kỳ sảng khoái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoc-truong-em-se-sinh-con/chap-9.html.]
Tiếu Hàm thói quen ngủ trưa, và dĩ nhiên cũng hộ tống. Anh ngủ ngoan, buổi tối mặc bộ đồ ngủ bằng cotton mỏng, cũng làm gì quá đáng, chỉ đặt tay lên eo ôm ngủ thôi. Sau ba ngày, hết căng thẳng, cứ rúc lòng chừng hai ba phút là chìm giấc ngủ.
Lịch học của học sinh cấp ba nặng, 10 giờ đêm tan học mà 6 giờ sáng tập trung ở sân vận động.
Đến cuối tuần khi về nhà, một chiếm cứ cả chiếc giường lớn, thế mà... mất ngủ!!!
Thế nên lúc trường, mang theo bộ chăn ga mới tinh mua, ngập ngừng hỏi cần trải giường . Tiếu Hàm mở miệng từ chối là lập tức ngoan ngoãn đem đống đồ đó nhét xó xỉnh nhất của chiếc giường trống, thậm chí còn ghét bỏ đẩy mạnh trong góc. Thật từ hôm qua trời hửng nắng, ôm ngủ chắc chắn sẽ nóng lắm, nhưng mặc kệ.
Thấy ngoan ngoãn, Tiếu Hàm vui vẻ kéo bàn học, mở đủ loại quà vặt mang tới, đút cho một chiếc bánh su kem như để khen thưởng: "Ngoan lắm, ngon ?"
Tôi bĩu môi c.ắ.n miếng bánh mềm mại.
Tiếu Hàm: "Ăn đồ của thì ngoan ngoãn ủ ấm giường cho , rõ ?"
Tôi thẹn thùng cúi đầu: "... Ngon thật ạ." (Vẫn ăn nữa) /ω╲
Những ngày bên cạnh Tiếu Hàm trôi qua êm đềm như nước chảy. Anh đối xử với thiết hơn hẳn khác, thể trong trường chẳng với ai bằng , kể cả họ Vương T.ử Trác. Tôi luôn thấy khí giữa Vương T.ử Trác và Tô Thành gì đó đúng, nhưng đời học sinh bận rộn, trừ lúc ăn cơm cùng thì chúng ít khi chạm mặt.
Tiếu Hàm là nhất với . Anh đưa học, tan học đợi ở sảnh. Tôi cứ rụt rè bên cạnh , tự ti nhưng cũng thầm hạnh phúc. Vì dành quá nhiều thời gian cho nên chẳng kết bạn với ai khác, nhưng thấy thế là đủ .
Tôi tận hưởng sự sủng ái của , lén đặt một góc trân quý trong tim. Thậm chí những đêm thức giấc, lấy hết can đảm lén hôn lên môi , và "một sa chân, cả đời dứt".
chuỗi ngày ngọt ngào chỉ kéo dài một tháng cho đến kỳ thi khảo sát đầu tiên của lớp 11. Tôi xếp thứ 56 khối, thứ 4 từ lên của lớp.
Tiếu Hàm đột ngột đổi thái độ, từ "bạn trai ấm áp" biến thành "thầy giáo nghiêm khắc". Tình trạng kéo dài một tháng ... hu hu hu... tối nào cũng làm bài tập đến mức chẳng còn sức mà lén hôn nữa.
Hồi đầu còn đỡ, nếu thành bài tập, chỉ cần bắt chước tiếng mèo kêu là sẽ mủi lòng cho ngủ lúc 11 giờ. đến kỳ thi thứ hai, tụt xuống hạng 5 từ lên của lớp. Sau khi Tô Thành nhạo một trận, Tiếu Hàm càng trở nên khắc nghiệt hơn.
Tối nào tan học xong cũng bắt làm bài thêm, hôm 12 giờ đêm mới bò lên giường. Hôm nay kết quả thi , dù khối công bố nhưng hạng 9 từ lên của lớp.
Trời mưa dầm dề làm tâm trạng càng thêm nặng nề, chẳng dám đối mặt với Tiếu Hàm. Tan học, run rẩy ôm tờ bài thi bước khỏi lớp. Tiếu Hàm vẫn chờ ở sảnh như khi.
Tôi cảm thấy thật với Tiếu Hàm. Anh tốn bao công sức bổ túc cho , mà... đúng là đồ ngốc, chẳng làm nên trò trống gì! Còn vọng tưởng trèo cao tới hảo như , đúng là mơ giữa ban ngày. Muốn quá! QAQ
Tiếu Hàm thấy lủi thủi tới thì hỏi han gì, lẳng lặng bung chiếc ô đen lớn chờ bước . Anh choàng tay ôm lấy vai , dẫn trong màn mưa tầm tã. Gió lạnh mang theo nước tạt làm rụt cổ . Tiếu Hàm liếc , siết chặt vòng tay hơn, nghiêng hẳn để chắn gió cho .
Vòng tay ấm áp quá, làm càng . Chắc chắn kết quả thi của nên mới im lặng như thế...