Học trưởng, em sẽ sinh con! - Chap 6

Cập nhật lúc: 2026-02-21 07:49:16
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi trân trân hành động của Tiếu Hàm mà lòng đầy kinh hãi, tim đập thình thịch, cảm giác da thịt đều nóng bừng lên như bỏng.

Chẳng lẽ thành phố lớn đều phóng khoáng như ?!

Rõ ràng lúc nãy ở bên ngoài, thái độ của với mấy cô gái cao ngạo và lạnh lùng mà. Chẳng lẽ vì quan niệm "nam nữ thụ thụ bất ", là con trai nên mới thoải mái như thế?

Trong khi lòng còn đang bồn chồn yên, Tiếu Hàm thản nhiên múc nốt nửa hộp Haagen-Dazs còn ăn tiếp. Anh dùng chính chiếc thìa mà ngậm trong miệng xong.

Tôi... chiếc thìa bao trọn trong khoang miệng, trái tim suýt chút nữa là nổ tung...

Rốt cuộc là do quá giỏi thả thính, là do tư tưởng của trong sáng đây? Nghĩ mà quá mất.

Tôi vội mặt chỗ khác, về phía chiếc giường trống ở cuối phòng: "Bạn... bạn cùng phòng của vẫn tới ?"

Tiếu Hàm ngẩng đầu l.i.ế.m môi, đột nhiên múc một thìa kem đưa tới sát miệng : "Làm ngụm nữa nào."

Tôi: ... Rõ ràng lúc nãy mới mắng ăn nhiều xong, thế mà giờ ...

Nhìn ngoan ngoãn há miệng ăn hết miếng kem, Tiếu Hàm mới mỉm giải thích: "Bạn cùng phòng cũ của năm ngoái nước ngoài , nên hiện tại chỉ ở phòng thôi. Bất quá, khi em tới thì sẽ còn cô đơn nữa."

"Không... , phí nội trú ở đây đắt lắm." Cố gắng nuốt miếng kem xong, liền thấy hối hận: "Ý em là... em cần , nhà em ở gần đây mà."

"Đứng lên, thôi." Tiếu Hàm cầm lấy điện thoại bàn dẫn khỏi ký túc xá: "Dù phòng cũng chỉ ở, để em ở cùng, nhà trường chẳng quản ."

" mà..."

"Anh dẫn em ăn cá hầm đá, ngon lắm." Tiếu Hàm ném vỏ hộp thùng rác, phủi phủi tay: "Ăn xong sẽ về nhà em gặp dì Diêu để thưa chuyện."

Sự việc phát triển tiếp theo ngoài dự đoán của .

Tiếu Hàm đưa mua một chiếc điện thoại dạng đồng hồ đeo tay, giá quá đắt, tầm hơn 300 tệ. Thế nhưng, khi thanh toán xong, kéo xuống sofa trong cửa hàng điện thoại, quỳ một chân xuống mặt để đeo đồng hồ tay cho . Khoảnh khắc , suýt thì bật .

Dẫu bố yêu thương , nhưng từ khi lớn lên, họ bao giờ gần đến thế, cũng từng nắm lấy tay dịu dàng như . Cả thở nóng hổi của phả lên mu bàn tay cũng mang theo ấm nồng nàn đến lạ.

"Học..." Tôi cuối cùng cũng kìm lòng , đôi môi mấp máy, giọng thốt mềm mại như đang làm nũng: "Học trưởng ~"

"Ơi." Tiếu Hàm vẫn buông tay , ngẩng đầu : "Thích ?"

"Thích, em thích lắm ạ." Đây là món quà đắt giá nhất mà từng nhận từ đến nay.

"Thích là ." Tiếu Hàm vịn tay thành sofa dậy, tự nhiên nắm lấy tay : "Đi thôi, đưa em ăn cơm."

Chỗ da thịt tiếp xúc với lòng bàn tay của Tiếu Hàm như truyền ấm khắp cơ thể .

Là một "song nhi", tuy bố ở bên cạnh nhiều nhưng mỗi gọi điện, luôn dặn dò đủ điều, bảo tự bảo vệ . Vì thế thường nhạy cảm và đa nghi hơn thường. Thế nhưng, chẳng mảy may nghi ngờ tấm chân tình của thanh niên bên cạnh , dù tính đến nay chúng mới tiếp xúc với đầy ba tiếng đồng hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoc-truong-em-se-sinh-con/chap-6.html.]

Tôi cũng giải thích . Có lẽ là bởi sự quan tâm Tiếu Hàm dành cho quá đỗi tự nhiên, tự nhiên đến mức cứ ngỡ chúng quen từ hàng chục năm .

Bữa trưa ăn ngon miệng. Để lãng phí đồ ăn, cố ăn đến mức căng cả bụng, lai rai đến tận hai giờ rưỡi chiều. Đến lúc xoa xoa cái bụng nhỏ dậy, mới nhận thật mất mặt.

Vừa khỏi quán cá hầm, Tiếu Hàm liền đề nghị cùng về nhà. Tôi giật b.ắ.n , suýt nữa thì phun hết đống cơm trong bụng ngoài. Đột nhiên cảm giác quen thuộc như kiểu bạn trai về nhà bạn gái để diện kiến vợ .

Thế nhưng, khi mang theo trái tim nhỏ đang đập loạn xạ cùng Tiếu Hàm về đến nhà, mới nhận : Hóa gặp vợ mới đúng.

Hôm nay vì chuyện học, đặc biệt đổi ca sáng, vốn dĩ bốn giờ chiều mới tan làm nhưng vì Tiếu Hàm gọi điện nên ba giờ mặt ở nhà.

Vừa tới nơi, Tiếu Hàm quanh phòng khách nhỏ của nhà một lượt lễ phép gọi một tiếng "Dì Diêu". Anh đôi dép lê đưa, xuống chiếc sofa đôi, trông dáng vẻ thì vẻ từng gặp đây . Cũng , phục vụ bà chủ suốt hai năm, gặp qua con trai bà cũng gì lạ.

Nghĩ , bỗng cảm thấy chẳng khác nào hầu của Tiếu Hàm. Khi vẫy tay bảo gần, chút rụt rè dời chiếc ghế đẩu nhỏ, cách tận hai mét. Tim đập thình thịch, cúi gầm mặt đôi chân dài đang gác tùy ý của Tiếu Hàm.

Thật nghi ngờ đây nhà nữa. (:з” ∠)

Tiếu Hàm nhướng mày, nhận lấy chén đưa, khách sáo đôi câu bắt đầu giải thích về chiếc đồng hồ tay . Mẹ thì hỉ hả hưởng ứng. Sau đó, Tiếu Hàm liếc cái dáng vẻ rụt rè của chiếc ghế đẩu, thản nhiên cũng đang ghế đẩu đối diện mà mở lời.

(Tôi bắt đầu nghi ngờ đây ruột nữa.) (:з” ∠)

Tiếu Hàm: "Dì ơi, dì định để Tiểu Bắc làm học sinh ngoại trú ạ?"

Mẹ ngẩn một chút, xoắn xuýt đôi bàn tay, đáy mắt thoáng qua một tia chua xót mỉm : " thế cháu ạ, nhà cũng xa lắm, dì với bố nó buổi tối phiên đón."

"Dì ," Tiếu Hàm mang vẻ mặt nghiêm túc: "Chương trình lớp 11 nặng, Tiểu Bắc 10 giờ đêm mới tan học, về về đến nhà cũng 11 giờ ."

"Dì... dì chứ." Mẹ vẻ mặt mất tự nhiên, nhưng nhanh đó giải thích với Tiếu Hàm: "Thôi thì lớp 11 chịu khó vất vả chút , đợi lên lớp 12 học hành căng thẳng hơn dì sẽ tính cách khác." Coi như thừa nhận cảnh gia đình eo hẹp.

Nói xong, chút ngại ngùng nên đổi chủ đề: " Tiếu Hàm, dì thường bà chủ khen cháu học giỏi lắm, là niềm tự hào của bà , lúc nào cũng nhất lớp ?"

Chẳng hiểu đến đây, lòng càng thêm căng thẳng.

"Vâng." Tiếu Hàm đáp một cách tùy ý, vòng vo nữa mà thẳng vấn đề: "Dì ơi, là cứ để Tiểu Bắc ở cùng phòng với cháu . Bạn cùng phòng của cháu năm nay lên Bắc Kinh học , giường để trống nên cứ để Tiểu Bắc ở, cần tốn tiền nội trú ạ."

Mẹ sững sờ: "Chuyện ..."

"Thời tiết thành phố K thất thường lắm, dự báo ngày mai bão đấy dì, mà bão kéo dài cả tuần cơ. Tiểu Bắc mảnh khảnh thế , đừng để vất vả về về. Hơn nữa cháu thuê dì giúp việc nấu cơm cho cháu, Tiểu Bắc ở cùng cũng sẽ ăn uống đầy đủ hơn." Giọng Tiếu Hàm tuy khách khí nhưng đầy vẻ cho phép từ chối: "Nếu chiều nay dì bận gì thì cứ thu xếp vài bộ quần áo với bộ chăn đệm, lát nữa cùng chúng cháu đến trường nhận phòng ký túc xá cho yên tâm ạ."

Nói xong, Tiếu Hàm bằng ánh mắt rực cháy, cứ như kiểu dì đồng ý cũng đồng ý . Tôi sợ hãi liếc ngọn lửa rực nóng trong mắt , lồng n.g.ự.c khỏi xao động.

Người đàn ông hôm nay đút ăn, tặng điện thoại cho , lúc trưa ăn cá còn tự tay gỡ xương đút cho , giờ mà đến tận nhà thuyết phục ...

Chẳng lẽ tất cả chỉ vì lời dặn dò của thôi ?

Sao cứ ảo giác Tiếu Hàm đang đến "dạm ngõ" cưới , mà thì phân vân nên đang ép gả .

Ngượng c.h.ế.t ~

Loading...