Học trưởng, em sẽ sinh con! - Chap 3

Cập nhật lúc: 2026-02-21 07:42:23
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi xách túi bánh cao cấp về tìm ông nội, ông đang sốt ruột dậm chân ở khu massage chờ . Tôi đành dối ông rằng xếp hàng bốc thăm trúng thưởng, túi bánh là phần quà dành cho giải Nhất. Đây là đầu tiên trong đời dối ông nội.

Mấy ngày đó, tối nào khi ngủ ông cũng lôi mấy chiếc Macaron rực rỡ sắc màu ngắm nghía. Ông bẻ một mẩu nhỏ thôi, hít hà mùi thơm ngọt móm mém , phần lớn còn đều nhường cho . Đêm mơ, khóe miệng ông vẫn còn vương nụ hạnh phúc.

Tôi thầm nghĩ, lẽ cả đời ông bao giờ gặp chuyện "từ trời rơi xuống" đến thế.

Chính sách của Nhà nước ngày càng , cấp quan tâm đến đời sống dân. Dù vụ mùa thất thu là do thiên tai, nhưng chính quyền địa phương vẫn dựa diện tích đất của từng hộ để hỗ trợ tiền bù lỗ. Nhà hơn hai mẫu vườn đào và dưa lê, cộng thêm mười mấy cây hạnh còi cọc quanh căn nhà ngói cũ, tổng cộng hỗ trợ 15.860 tệ. Số tiền gần bằng với tiền bán nông sản một vụ mùa thuận lợi.

Hình tượng quốc gia trong lòng bỗng chốc cao lớn vợi vợi! Cả nhà mừng quýnh lên, cảm giác hệt như lúc nhận túi bánh Macaron , cứ như là lộc trời ban.

Có tiền , tiến độ sửa sang nhà mới nhanh hơn hẳn. Năm ngày khi khai giảng, cả nhà chính thức dọn về tổ ấm mới. Nhà mới gần khu Nam Giao cũ của thành phố K, tuy xa trung tâm hơn căn hầm một chút nhưng vẫn sầm uất.

Trên đường tàu điện ngầm, hớn hở kể với rằng lúc mua căn hộ đắn đo nhiều, còn bao nhiêu . Ban đầu bố đồng ý mua ngay, nhưng nhờ kiên trì thuyết phục, vay mượn khắp nơi mới đủ 20 vạn tệ tiền đặt cọc.

Ai ngờ cuối năm mua xong thì đầu năm ngoái phía khu chung cư bắt đầu đào móng xây trạm tàu điện ngầm. Giá nhà lập tức tăng vọt, nhất là từ khi thông tàu tháng , giá từ 12.000 tệ/m2 nhảy vọt lên 23.000 tệ.

Thật là đáng sợ quá mà!

Mẹ cứ lải nhải mãi, bảo thế hồi đó mua căn 73 mét vuông, dù vay nặng lãi một chút cũng đáng. Bố chê là thiếu tầm , tự khen lườm nguýt bố thì mặt mày khó chịu, khoanh tay n.g.ự.c dỗi hờn. ≥ ≤

Tôi thấy liền kéo tay bố, mỉm với ông một cái, lúc đó bố mới hắng giọng một tiếng lộ nụ hiền từ.

Cuối cùng, gia đình bốn chúng cũng bước căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách rộng 58 mét vuông. Nhà ở tận tầng 14, cũng may ông nội bệnh tim. Vừa cửa, thấy thành phố thật quá siêu, chỉ 58 mét vuông mà cũng ngăn thành hai phòng ngủ một phòng khách.

Thế nhưng đừng khinh nhà nhỏ nhé, nhà là hộ đầu tiên trong thôn mua nhà thành phố đấy, oai nhất làng luôn, ai nhắc đến cũng ngưỡng mộ ghen tị. Ngay cả mấy đứa bạn nối khố nghịch bùn với hồi nhỏ, giờ gặp cũng bằng ánh mắt đầy sùng bái. Oách cực kỳ!

Phòng tuy nhỏ nhưng trang trí , gian linh hoạt nên hề thấy bí bách. Có lẽ vì từ căn nhà ngói 100 mét vuông cộng thêm cái sân đại 300 mét vuông ở quê bỗng chốc chui xuống hầm, giờ lên tầng 14 sáng sủa thế nên thích nghi ngay lập tức. Chỉ điều cao, chẳng dám gần cửa sổ xuống .

Vì vội dọn ở nên tường đều dán giấy. Tôi và ông nội ở phòng ngủ chính hướng Đông Nam, to và sáng hơn phòng phụ của bố một chút. Giấy dán tường in hình rừng rậm tạo cảm giác tĩnh lặng, sâu thẳm. Giường là loại giường tầng bằng gỗ đặc chắc chắn. Tôi tầng , ông tầng .

Từ khi ở nhà mới, tâm hồn cứ lơ lửng như độ cao của tầng lầu . Ngày nào cũng cửa sổ sát đất ở phòng khách, tay ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, sang bức tường của tòa nhà đối diện cách đó 60 mét. Không khí ở đây trong lành bằng quê, nhưng thứ khác đều tuyệt vời.

Duy chỉ một điều, ông nội xót tiền điện nên nỡ bật quạt thường xuyên, đêm nào cũng nóng đến tỉnh giấc vài . ngoài chuyện đó , tất cả đều . À, nếu thể gặp soái ca hiệp nghĩa thì đúng là hảo. Cứ nghĩ đến câu "Thật bắt em sinh con cho " của là cả nóng bừng lên, tim đập loạn nhịp, và "bí mật nhỏ" cũng rục rịch đòi hiện diện.

Chính nhờ mộng tưởng đó mà hòa nhập với cuộc sống mới ở thành phố nhanh hơn hẳn so với tưởng tượng của bố .

Bất ngờ bố dành cho dừng ở đó. Ngày thứ ba khi chuyển nhà, làm ca sáng về, bốn giờ chiều bảo rằng thủ tục nhập học xong xuôi, hôm nay đưa xem trường vì hai ngày nữa là khai giảng.

Trường gần nhà lắm, nhưng phía khu nhà trạm tàu điện ngầm thẳng tới đó. Tính cả thời gian lề mề đường, chúng cũng chỉ mất nửa tiếng. Tốc độ tàu điện ngầm nhanh, chỉ cần mười phút là đến cổng trường.

Khi dắt tay cổng trường rộng thênh thang, tim như nhảy khỏi lồng ngực. Đây trường học, đây là thiên đường hạ giới thì !

Để chào đón tân sinh viên, những bồn hoa ở cổng trường đua khoe sắc, hai bên còn hai giàn hoa khổng lồ cao 5 mét uốn thành chữ "Hoan nghênh". Mẹ lấy giấy thông báo nhập học cho bác bảo vệ xem, giải thích một hồi bác mới cho và dặn chúng ồn ào vì các chị lớp 12 đang học.

Tôi mang theo trái tim thấp thỏm và phấn khích theo khuôn viên trường. Đón chào chúng là hai cây cổ thụ cao vút, đến dãy nhà học hùng vĩ với màu sắc rực rỡ. Mẹ thấy dừng bước liền nắm lấy cổ tay , kéo nhanh trong. Từ lúc bước qua cổng, mặt lúc nào cũng rạng rỡ nụ , trông vẻ khá tự hào.

Tôi , để học ở đây, chắc chắn nỗ lực nhiều. Chẳng học phí đắt nhỉ? Nghĩ mà xót tiền quá...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoc-truong-em-se-sinh-con/chap-3.html.]

Mẹ dắt xuyên qua những t.h.ả.m hoa rực rỡ, qua những dãy nhà uy nghiêm, hít hà mùi cỏ xanh thơm ngát và tiếng chim hót líu lo. Chúng bước qua cây cầu đá nhỏ chạm trổ tinh xảo, hàng nghìn con cá chép đỏ bơi lội chân. Đi tiếp nữa là một ngọn núi nhỏ xanh mướt với những rừng trúc rậm rạp và những con đường lát đá quanh co, hai bên là đèn gỗ kiểu cổ. Ngôi trường khác xa với trường cấp hai ở quê , nơi thậm chí còn chẳng nổi cái sân vận động hồn.

Cuối cùng, dắt xuống một tảng đá lớn bên hồ nhân tạo. Nhìn những tán lá phong đỏ thắm, bắt đầu kể cho hành trình xin cho đây học, dặn dò nỗ lực hết , phụ lòng cha .

Lúc mới hiểu. Dù chỉ là nhân viên vệ sinh, nhưng làm việc bền bỉ suốt 10 năm tại khách sạn 5 Tung Hoành. Mẹ tuy học cao nhưng khôn ngoan. Từ khi mua nhà ở thành phố , bắt đầu tính toán chuyện học hành của . Dù căn hộ tên , nhưng quanh khu đó trường cấp ba, còn các trường công lập cấp thành phố thì khó xin .

Cũng may, vợ sếp của là một chức quyền. Bà chủ sắp về hưu nên nhàn rỗi, thường đặt phòng ở khách sạn để tụ tập bạn bè đ.á.n.h bài. Bà nổi tiếng là keo kiệt và khó tính, thắng thì thưởng, thua thì cáu bẳn, lâu dần chẳng ai hầu hạ bà ngoài . Mẹ vốn chịu khó, làm nhiều ít, bưng rót nước chu đáo nên bà tin tưởng. Suốt hai năm nay, mỗi đ.á.n.h bài bà đều gọi theo phục vụ.

Tuy bà chủ chi li về tiền bạc, nhưng nhờ vả việc gì thì bà làm tới nơi tới chốn. Đầu năm nay, chỉ cần bà một câu, từ nhân viên vệ sinh bằng cấp lên làm tổ trưởng, lương tăng thêm 800 tệ. Vài tháng , bố hết công trình nên thất nghiệp, bà thấy liền thu xếp cho bố công ty quen làm kỹ thuật viên đo đạc. Tháng bố nhận chính thức, lương bốn năm nghìn tệ, còn cả bảo hiểm và lương hưu.

Và ngôi trường bán công nhất thành phố K cũng là do bà chủ sắp xếp. Theo quy định của Nhà nước, học phí ở đây đắt quá gấp đôi trường công, bố vẫn lo . Chỉ điều tiền đồng phục, tiền ký túc xá và tiền ăn hằng ngày là cực kỳ đắt đỏ. Mẹ ngóng thấy từ nhà đến trường tàu điện ngầm thẳng nên c.ắ.n răng quyết định cho học ở đây. Thành phố lớn bao giờ ngủ, quyết định cho làm học sinh ngoại trú, hằng ngày bố sẽ phiên đưa đón.

Hơn nữa, trong còn mang một "bí mật nhỏ". Theo tuổi tác, bí mật cũng đang dần đổi. Thành phố lớn với vẫn còn xa lạ, nếu để ở ký túc xá cùng các bạn nam khác, thực sự yên tâm. Không ở nội trú cũng là cách nhất để bảo vệ bí mật của . Như , mỗi ngày chỉ mất 6 tệ tiền tàu điện ngầm, sáng tối ăn ở nhà, trưa thì ăn một bữa "sang chảnh" ở trường. Mẹ còn bảo chờ lên lớp 12, công việc bố định hơn sẽ mua một chiếc xe cũ để tiện đưa đón hằng ngày. Vì thế, bố bắt đầu học lái xe .

Nghe xong, chỉ . Tôi là mang bí mật, và cũng ngày nay những như hề ít. Ở quê, thường kể về những đứa trẻ "song nhi" gia đình bắt nghỉ học làm thuê, gả cho ông già để lấy tiền sính lễ... Thế nhưng bố yêu thương đến .

Mẹ nhiều sách về vấn đề để an ủi . Mẹ bảo thế giới "song nhi" ngày càng nhiều. Những gia đình điều kiện thường đưa con nước ngoài phẫu thuật định giới từ bé. phẫu thuật trong nước sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ nên hồi đó bố từ bỏ. Vì lẽ đó mà bố luôn cảm thấy với . Họ chọn sinh thêm đứa thứ hai như bao cặp vợ chồng khác mà dành cả thanh xuân bươn chải để cho một cuộc sống nhất, để khi trưởng thành sẽ một vốn nhất định để tự chọn cuộc đời .

Ở thành phố, cởi mở hơn, nhiều ánh mắt định kiến khắt khe với "song nhi", nơi thực sự phù hợp với hơn. Mẹ 18 tuổi , cần chuyện thẳng thắn với . Mong ước lớn nhất của bố học hành thành tài, tương lai một công việc t.ử tế ở thành phố . Còn những chuyện khác, chỉ cần hạnh phúc là . Tôi cái "chuyện khác" về yêu đương và lập gia đình.

Tôi và ở nơi thơ mộng lâu. Lúc rời khỏi trường, đầu óc vẫn còn lâng lâng. Vốn dĩ lo tâm lý nên luôn dạy những tư tưởng tích cực, và những lời hôm nay tiếp thêm cho dũng khí để nỗ lực sống. Tuy sinh trong nghèo khó nhưng thật sự may mắn vì bố yêu thương .

Sau đó, đưa chợ đêm chọn ba bộ quần áo mới. Toàn là đồ thương hiệu tồn kho thanh lý nên giá rẻ mà vải vóc thoải mái. Mẹ còn "đào" cho ba đôi giày thể thao ở hàng vỉa hè, mua cặp sách mới và mua đồ cho ông nội nữa. Có cả mấy chiếc quần nhỏ in hình dâu tây nữa cơ... /ω╲

Ngày thứ ba, chính thức đến trường báo danh. Dù sinh ở nông thôn nhưng vì bố làm xa từ sớm, nhà chỉ trồng đào và dưa chứ làm ruộng nên ít khi ngoài nắng, làn da vẫn khá trắng trẻo. Sáng nay dậy thật sớm, đ.á.n.h răng rửa mặt chải đầu tươm tất, mặc quần áo mới mua. Đến cả ông nội cũng khen trông chẳng khác gì trai thành phố, vả gần đây luyện phát âm tiếng phổ thông cũng khá chuẩn .

Bố đưa đến cổng trường mới làm. Lúc đến nơi vẫn tới tám giờ. Hôm nay là ngày 20 tháng 8, thứ Bảy, khối 12 nghỉ, khối 11 thì đến báo danh, trong trường dập dìu bóng dáng các bạn học sinh. Khối 10 thì một tuần nữa mới khai giảng.

Nhìn những " ấm cô chiêu" thành phố rạng rỡ, tự tin, sợ hãi siết chặt tờ thông báo nộp phí trong tay. Học phí đóng , đây là các khoản phí lặt vặt khác. Đi trong một hồi mới nhận chẳng nộp tiền ở , nhận đồng phục và thẻ ăn, thẻ ở chỗ nào. Nhìn các bạn thành từng nhóm, dám mở lời hỏi. Tôi sợ tiếng phổ thông còn sõi.

"Reng reng reng... Reng reng reng..."

Tôi giật b.ắ.n . Dưới cái tò mò của một bạn học, luống cuống lôi chiếc điện thoại Nokia đời tống của ông nội .

"Tiểu Bắc," là giọng của , đầy vẻ vui mừng: "Con nhận đồng phục ?"

"..." Tôi bạn học đang chiếc Nokia cũ kỹ áp sát tai bằng ánh mắt quái dị, mặt đỏ bừng lên. Tôi vội vàng nắm chặt điện thoại, bước nhanh về phía tòa nhà màu đỏ đối diện cổng chính: "Vẫn ạ... Con... con đang tìm."

"Tiểu Bắc, con trai bà chủ cũng học ở trường con đấy. Vừa nãy bà bảo dặn con trai , lát nữa sẽ dẫn con nhận đồ."

"Dạ thôi... cần phiền phức thế ạ." Tôi cúi đầu bước lên bậc thềm tòa nhà: "Con hỏi bạn là mà."

"Cái thằng , ngại gì chứ." Mẹ sảng khoái: "Không , con mới đến trường, dẫn vẫn hơn. , bà chủ bảo con trai bà chờ con ở đại sảnh tòa nhà chính ngay cổng ..."

"Đại sảnh tòa nhà chính ạ?" Tôi sững , lúc mới sực tỉnh là bước trong đại sảnh .

Tôi ngẩng đầu lên, bất chợt va ánh mắt sâu thẳm như dải ngân hà của Tiếu Hàm.

Loading...