Học trưởng, em sẽ sinh con! - Chap 1
Cập nhật lúc: 2026-02-21 07:35:34
Lượt xem: 54
Tôi tên Hạng Bắc.
Nghe ông nội kể, cả thôn đều là hậu duệ của đại tướng quân Hạng Vũ. Biết trong xương tủy đến tận bây giờ vẫn còn chảy trôi dòng m.á.u của vị đại tướng , thế nhưng... chẳng tin chút nào! 100% tin!
Đầu tiên, việc Hạng Vũ đại đế con nối dõi vốn là chủ đề gây tranh cãi suốt ngàn năm nay. Có bảo ông chỉ mải mê chìm đắm trong lưới tình với Ngu Cơ, suốt đời con, là một "tín đồ" cực kỳ thời thượng của chủ nghĩa DINK.
Dĩ nhiên, cũng lời đồn rằng ngoài Ngu Cơ, Hạng Vũ vẫn thê . Đến lúc hùng mạt lộ, sợ vợ con kẻ thù sát hại nên bí mật đem họ ẩn cư. Thế là mới truyền thuyết về một "Thôn Hoa Đào" nơi thê t.ử ông sinh sống. Nếu thì hoa đào trong thôn đúng là nhiều thật, một nửa dân làng sống bằng nghề bán đào. Chưa kể, bất kể già trẻ lớn bé và cả... nữa, đều họ Hạng. À, ngoại trừ mấy cô vợ trẻ trai làng tán tỉnh rước về.
vẫn tin! →_→
Bởi vì bảo Hạng Vũ cao tám thước, hình vĩ đại, tướng mạo khôi ngô, khí thế nhổ núi ngăn sông. Nhìn xa cứ ngỡ đại hán râu quai nón, kỹ thấy da dẻ mịn màng, tuấn tú phi phàm, đúng chuẩn "siêu cấp nam tính". Đặt thời nay, chắc chắn ông là một khối hormone di động, đến cũng khiến hội chị em đổ rạp.
Nhìn xem, đến một mét sáu còn chẳng nổi, còn là "thiên tàn"*. Thế vẫn là gì, quan trọng là... mà, "chỗ đó" đặc biệt nhỏ.
* khuyết tật bẩm sinh
Tôi một bí mật. Một bí mật nhỏ chỉ cha , ngay cả ông nội cũng . Tóm , chẳng giống bất kỳ ai trong cái hội "già trẻ trai gái" cả, hức hức ~
Ngoài mấy chuyện đó , ưu điểm duy nhất của chắc là xinh trai. Thế nhưng... nhất thiết từ cấp hai đến cấp ba, suốt bốn năm liền đều phong làm "Hoa khôi của lớp" chứ! Tức phát QAQ.
Đặc biệt là dù thèm thả thính, vẫn cứ mấy gã con trai tìm cách tới kề vai sát cánh, lâu dần chuyện trở thành tâm bệnh của . Cảm giác cứ như đang chiếm tiện nghi , khó chịu c.h.ế.t .
Thế nhưng, cuối cùng cũng chuyển trường ! Tôi sắp lên thành phố lớn - nơi mà ai trong thôn cũng hằng ao ước.
Cũng giống như bao gia đình nông thôn khác, là một đứa trẻ bỏ quê nhà suốt nhiều năm. Tiểu học thì ở với ông nội, học trường hy vọng trong thôn.
Lên cấp hai, học ở ngôi trường duy nhất thị trấn, ngày thường trọ học, cuối tuần lạch bạch bộ mười mấy cây đường ruộng để về nhà.
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn cho đến tháng sáu năm nay, khi nghiệp lớp mười. Kỳ nghỉ chẳng hề yên ả, ngay ngày thứ hai khi nghỉ hè, thôn lũ lụt do mưa lớn kéo dài.
Tuy thương vong về nhưng đúng mùa thu hoạch đào, coi như công sức cả năm đổ sông đổ biển. Nhà còn trồng một mẫu dưa lê trắng nữa chứ!
Kế đó, bệnh đau chân của ông nội tái phát, suốt ngày đêm cứ "úi chao ôi" vì đau ngủ . Thêm chuyện thên tai mất mùa, ông nội gầy rộc trông thấy. Đến ngày thứ ba ông phát bệnh, bố đang làm thuê thành phố mới tất tả chạy về.
Lúc họ mới cho , thật hai mua nhà ở thành phố K từ hai năm , chỉ là tháng mới nhận nhà. Họ dự định hè sẽ sửa sang xong xuôi đón lên đó học.
Nghe tin , cả cứ như đang bay mây, bay thẳng một mạch thành phố. Sau đó, bố chỉ ở hai ngày để thăm hỏi họ hàng dọn dẹp căn nhà trống hoắc, mang theo mấy cái nồi niêu xoong chảo cũ cùng vài bộ quần áo của và ông nội, sang ngày thứ ba là cả nhà kéo .
Đây là đầu tiên trong đời, bước chân khỏi ngọn núi nhỏ nơi sinh và lớn lên. Lần đầu thành phố, đầu thấy đô thị phồn hoa, lòng đầy vẻ kính sợ. Tôi thầm nghĩ bố giỏi quá, thật tự hào về họ.
Thế nhưng, khi bước chân căn phòng hầm rộng vỏn vẹn mười mét vuông, niềm hứng khởi trong vụt tắt. Nơi nhỏ bí bách, chẳng thấy chút ánh mặt trời, khí thì nồng nặc mùi ẩm mốc, còn lắm muỗi và cả chuột nữa.
Thật tình, cái đứa nhà quê như cứ ngỡ thành phố thì làm gì chuột chứ. Nơi , trong tưởng tượng của , vốn dĩ đẽ như thiên đường cơ.
Có lẽ vì bố ý định đón và ông lên từ nên những tờ báo dán tường trông vẫn còn khá mới. Chẳng hiểu , thấy xót xa cho bố vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoc-truong-em-se-sinh-con/chap-1.html.]
như lời ông nội , thành phố lớn hào nhoáng chẳng dễ sống chút nào. Đằng ánh đèn neon rực rỡ là những giấc mơ dệt bằng mồ hôi và nước mắt.
Vì nhà mới còn đang sửa nên và ông ở tạm hầm. Mẹ thì ngủ nhờ nhà một bạn làm cùng công ty vệ sinh, còn bố thì ngủ luôn tại căn nhà mới đang xây dở. À, làm nhân viên vệ sinh cho một khách sạn năm , bảo cấp bậc cao nhưng việc định, lương cũng khá.
Còn , hằng ngày bắt đầu dìu ông nội quanh các quảng trường lớn để "hưởng ké" dầu xoa bóp miễn phí, thử ghế massage trị giá mấy chục triệu, còn ăn thử linh tinh nữa, hi hi.
Đột nhiên thấy thành phố lớn cũng tuyệt thật đấy! Vì chuyện mà bố còn đặc biệt lấy bộ quần áo nhất của cho ông mặc. Tôi cũng hai bộ đồ vỉa hè trông khá . Chí ít thì "ăn chực" cũng tươm tất một chút, đúng nào?
Cái công cuộc "mặt dày" diễn hơn hai mươi ngày, chân cẳng ông nội rõ ràng là đỡ hơn hẳn, tối đến còn rên hừ hừ nữa. Tranh thủ lúc ông đang ghế massage, lượn lờ tìm đồ ăn —— chính xác là ăn thử! Bình thường với đôi mắt tinh tường và sự nhanh nhẹn của , thể ăn thử đến no sáu phần, vận khí thì ngay cả nước uống cũng lo.
"Xin ..." đúng lúc ăn xong định chuồn lẹ thì một bà cô kéo giật : "Cậu trả tiền."
"Trả tiền?" Mặt đỏ bừng, lén khách bộ hành xung quanh, xoắn xuýt ngón tay lí nhí đáp: "Chẳng ... ở đây ghi là ăn thử miễn phí ?"
"Ở đây đúng là miễn phí ăn thử." Bà cô hơn bốn mươi tuổi nhướng mày: " thế nào là ăn thử ?"
Tôi trưng bộ mặt đáng thương: "..." Hức hức. Hiểu chứ, là ăn mà mất tiền, nhưng dám . Bà cô bắp tay còn to hơn cả đùi nữa.
"Ăn thử là mỗi chỉ thử một để vị thôi!" Bà cô chống nạnh tiếp: "Này cô bé, sáng giờ cô đến đây ba đúng ? Hai thèm chấp, nhưng cô ăn tận hai cái bánh macaron, tổng cộng là 24 tệ, làm ơn thanh toán cho."
"Ai... ai là cô bé chứ..."
"Cậu cái gì!"
Tôi mếu máo, thôi kệ, giới tính trọng điểm: "Sao mà đắt thế, cháu tiền... Hơn nữa..." Khó trách họ hào phóng thế, đưa hẳn cho hai cái, đúng là đồ thâm hiểm!
"Này cô bé, chẳng hề thách nhé, giá cả ghi rành rành bảng đây ."
" mà..." Tôi cúi gầm mặt, cảm nhận thấy đám đông bắt đầu vây quanh, sắp đến nơi , chỉ túm chặt gấu quần biện minh: "Lúc ăn ... là trả tiền."
"Chúng !" Bà cô gào lên: " trẻ lên ba mà hiểu ăn thử là gì, chữ nghĩa thì chứ, mỗi cái macaron 12 tệ, ghi rõ thế cơ mà!"
Tôi hoảng loạn lùi một bước. Tôi thật sự tiền, trong túi chỉ còn đúng hai mươi tệ tiền cơm trưa của hai ông cháu. Tôi nhất định đưa cho bà . Hừ! Đồ ! ╭(╯^╰)╮
"Cô bé , định ăn xong định chạy đấy !" Vốn dĩ định chạy , nhưng bà thế, trong đầu vụt sáng ngay ý định đó.
Thế là đột ngột lùi , va thẳng lòng một .
Cái "đệm thịt" ... cứng thì . ≥﹏≤
"Này!" Đột nhiên một giọng nữ sắc sảo vang lên phía : "Đi kiểu gì thế, đ.â.m sầm khác ! Ban ngày ban mặt định ăn vạ đấy !"
Tôi giật b.ắ.n , định lách thì một vòng tay cơ bắp, cao lớn giữ chặt: "Cẩn thận."
"!!!" Tôi kinh hoàng ngửa đầu , theo hướng trai phía cúi xuống: Trời đất ơi, ... thấy cái gì thế !
Một vị đại minh tinh với nhan sắc cực phẩm!!!