Học Sinh Lưu Ban Quốc Tử Giám - Chương 59: Hội hoa đăng
Cập nhật lúc: 2026-02-08 12:23:08
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Du Tiệm Ly đột nhiên lúng túng.
Hắn bắt đầu phân vân, liệu nên tiếp tục yên tại chỗ đợi, tranh thủ liếc trộm vài cái là mau chóng lấy áo choàng tắm cho Kỷ Nghiễn Bạch?
Nhận mặt nóng bừng, quyết định mau chóng lấy áo choàng tắm cho y.
Hắn chắc chắn rằng mặt đỏ bừng, nhất đừng để phát hiện.
Kỷ Nghiễn Bạch đưa tay nhận lấy áo choàng tắm và mặc , hỏi: "Có là cái lớn nhất ?"
Du Tiệm Ly ngẩng đầu , nhận áo choàng mặc căng chật, tay áo quá ngắn và chiều dài chỉ đến đầu gối.
Thật sự chút nào.
Kỷ Nghiễn Bạch dứt khoát cởi áo choàng , tiện tay đặt sang một bên lấy một chiếc khăn tắm quấn quanh eo.
Với nửa để trần, cơ bắp rõ ràng vai và n.g.ự.c của khiến Du Tiệm Ly cảm thấy rằng cơ n.g.ự.c và cơ bụng còn là gì nữa.
Quả nhiên, đàn ông hình thì cần che đậy quá nhiều.
Kỷ Nghiễn Bạch sẵn lòng quấn khăn tắm là để tôn trọng khác, để họ tự ti.
Kỷ Nghiễn Bạch dường như suy nghĩ gì nhiều, tất cả các động tác đều tự nhiên. Sau khi quấn khăn xong, mở cửa và bước ngoài.
Có lẽ Kỷ Nghiễn Bạch bao giờ nghĩ rằng, hành động của trong mắt tác giả tiểu thuyết là một kiểu quyến rũ.
Du Tiệm Ly theo , vóc dáng cao lớn của Kỷ Nghiễn Bạch thể che khuất .
Vừa ngoài, thấy giọng khoa trương của Lục Hoài Cảnh: "Kỷ Nghiễn Bạch, vóc dáng của ngươi gần bằng hai Du Tiệm Ly gộp !"
"Ngươi thì hơn Du Tiệm Ly bao nhiêu?" Kỷ Nghiễn Bạch khinh bỉ liếc Lục Hoài Cảnh.
Lục Hoài Cảnh vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui chiến thắng: "Ta thắng trận bóng ngựa!"
"Hắn thông minh hơn."
"..." Lục Hoài Cảnh thể phản bác .
Minh Tri Ngôn lười để ý đến hai đang cãi , đến bên cạnh Du Tiệm Ly : "Đừng để ý đến họ, chúng thôi."
"Được."
Du Tiệm Ly bước phòng tắm, ngâm trong bể nước, đặt khăn lên trán, ngửa đầu nghỉ ngơi trong chốc lát.
Ngâm như thế , mặt đỏ cũng ai để ý.
Đáng tiếc là Lục Hoài Cảnh thật sự ồn ào: "Ở đây cánh hoa?!"
Một lát , cãi với ai: "Ngươi còn dám so chân dài với ? Ta cao nhưng chân dài!"
Du Tiệm Ly thở dài, quan tâm.
Hắn thấy tiếng nước ở bên cạnh, mở mắt thấy Kỷ Nghiễn Bạch cũng xuống bên cạnh , động tác của y làm cho mặt nước gợn sóng.
Hắn bất ngờ, gần đây Kỷ Nghiễn Bạch còn giả vờ như quen nữa ?
Bên của là Minh Tri Ngôn, bên trái là Kỷ Nghiễn Bạch, kẹt ở giữa, làm thế nào.
Hắn nên chủ động hỏi họ cần giúp chà lưng ?
Thôi, nhất là giữ im lặng.
Ba ngâm một lúc, Lục Hoài Cảnh bắt đầu la hét: "Thắng bại do vài đường chuyền của ? Nếu tin thì hỏi Minh Tri Ngôn, dám cướp công lao của ?"
Ngay đó: "Minh Tri Ngôn! Minh Tri Ngôn!"
Ba cạnh đồng thanh : "Haiz..."
May mắn , Lục Hoài Cảnh mau chóng phân tâm, chạy đến quấy rầy họ.
Ba tiếp tục bên cạnh , nước ấm khiến Du Tiệm Ly buồn ngủ.
Khi lắc lư, mất kiểm soát và dựa đầu vai Kỷ Nghiễn Bạch, ý thức của vẫn còn đấu tranh, cảm thấy như nhưng thể điều khiển cơ thể.
Ngay đó, cảm thấy Kỷ Nghiễn Bạch nâng tay lên mũi thử xem hô hấp .
Hắn giật tỉnh dậy, Kỷ Nghiễn Bạch.
Kỷ Nghiễn Bạch dường như thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ tắm mà ngủ quên và c.h.ế.t đuối. Thấy vẫn còn sống, y mới nhẹ nhõm.
Du Tiệm Ly , vẫn còn chút buồn ngủ.
Hắn nhắm mắt, đầu nghiêng, bèn Kỷ Nghiễn Bạch giữ cằm. Vì nước, còn phát tiếng "bộp" một tiếng.
Hắn giật tỉnh dậy.
Hắn thở một , thở lướt qua má Kỷ Nghiễn Bạch tan .
Khi hai , bầu khí kỳ lạ. Lục Hoài Cảnh bất ngờ bước đến phía họ, xổm xuống bên bờ hồ, cúi đầu họ và hỏi với giọng lạnh lùng: "Hai đang làm gì ?"
Hai ngay lập tức tách .
Minh Tri Ngôn, cũng đang chợp mắt ngay lập tức mở mắt. Rõ ràng là quá mệt mỏi, ngay cả trong môi trường ồn ào cũng thể ngủ.
Minh Tri Ngôn và Lục Hoài Cảnh đồng thời về phía Du Tiệm Ly và Kỷ Nghiễn Bạch, cảnh tượng trở nên khó xử và bối rối.
Cảm giác như bắt quả tang, nhưng thật họ chẳng hề làm điều gì sai trái cả. Dẫu , trong lòng vẫn chột , cảm giác thật khó hiểu.
"Ta... suýt nữa thì ngủ quên mất, may đỡ ." Du Tiệm Ly đáp nhỏ nhẹ.
"Ngươi đừng để ngộp nước nhé. Ngươi xem kìa, đỏ đến cả vai thế?" Lục Hoài Cảnh nghiêm túc chăm chú Du Tiệm Ly.
Lúc , Du Tiệm Ly mới nhận áo choàng trong phòng tắm mỏng, khi ngâm nước thì thể xuyên qua, mờ mờ ảo ảo thấy cả màu hồng ửng lên vai .
Hắn bấy giờ mới ý thức rằng khi ngượng ngùng, thể đỏ mặt đến cả vai.
"Ta ngoài đây." Du Tiệm Ly dậy, mau chóng rời khỏi.
Ai ngờ dậy quá nhanh, mắt tối sầm , vững . Khi lấy bình tĩnh, thấy Minh Tri Ngôn đỡ một bên, còn Kỷ Nghiễn Bạch đỡ một bên, giúp vững.
mặt càng đỏ hơn.
Thật là mất mặt!
Một là kẻ đang dòm ngó , một là kẻ để mắt tới, mà hai cùng lúc đỡ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoc-sinh-luu-ban-quoc-tu-giam/chuong-59-hoi-hoa-dang.html.]
Còn thể thống gì nữa!
"Ta... ... , đây." Du Tiệm Ly vội vàng rời khỏi hai , về phía phòng đồ.
Ra ngoài, khí mát mẻ hơn hẳn khiến cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Khi ai khác, mau chóng lau khô, quần áo một ghế lau tóc.
Chưa đầy một khắc, những khác cũng lượt ngoài, chuẩn ăn tối xong sẽ cùng xem đèn hoa mà Du Tiệm Ly làm.
"Ta nhờ đặt ở chỗ dễ thấy nhất, cũng xem qua đèn , hảo, chắc chắn sẽ ưa thích!" Lục Hoài Cảnh : "Trên khung đèn tên và Du Tiệm Ly, chỉ riêng cái tên thôi cũng đủ gây náo động !"
"Cái đèn hoa đó trông thế nào?" Có hỏi.
"Là một chiếc đèn siêu và thần kỳ." Lục Hoài Cảnh vẫn giữ vẻ bí ẩn như thường lệ.
Khi xuống, Lục Hoài Cảnh than phiền: "Du Tiệm Ly, giúp lau khô tóc ."
Minh Tri Ngôn trả lời cả Du Tiệm Ly: "Ngươi coi là hầu của ngươi ?"
"Ta mang hầu đây, tự làm ."
"Ngay cả tóc cũng lau ?" Minh Tri Ngôn ném cho Lục Hoài Cảnh một chiếc khăn sạch: "Tự mà lau ."
"Ngươi xem kìa!" Lục Hoài Cảnh phàn nàn với Du Tiệm Ly: "Ta mệt lắm, chỉ ngươi giúp lau khô tóc, còn quát ."
"Ngươi tự làm ..." Du Tiệm Ly ngập ngừng từ chối.
Dù , nếu lau tóc cho Lục Hoài Cảnh mà lau cho Kỷ Nghiễn Bạch, Kỷ Nghiễn Bạch sẽ vui.
Minh Tri Ngôn thì đang với ánh mắt sắc bén, cũng lau cho Minh Tri Ngôn nữa.
Nếu lau cho cả ba , chắc sẽ mệt c.h.ế.t mất.
Cả ba còn sẽ so bì với xem lau tóc cho ai .
Khi rời khỏi phòng tắm, tóc của họ vẫn khô nên họ chỉ buộc qua loa lên xe ngựa, về tửu lâu.
Họ ồn ào ăn uống trong tửu lâu một giờ bắt đầu cùng xem hội hoa đăng.
Chỉ tới gần khu vực hội hoa đăng, thấy nơi đây sáng rực rỡ. Đi qua con sông, sông những chiếc thuyền nhỏ thả trôi với đèn hoa rực sáng, giống như dải ngân hà trôi chảy giữa những ngôi lấp lánh.
Du Tiệm Ly ngẩng đầu lên, thấy một đèn lồng rồng khổng lồ xuất hiện đầu tiên, quấn quanh biển hiệu và tòa nhà.
Hắn mở to mắt, kinh ngạc thốt lên: "Quả là Công bộ, đúng là làm hoành tráng."
Lục Hoài Cảnh cùng ngước lên , hỏi: "Sao ngươi là do Công bộ làm?"
"Vì chỉ đèn hình rồng mới Công bộ đặc cách làm, khác dám làm."
"Ồ..." Lục Hoài Cảnh thực sự điều .
Bước hội hoa đăng, vô cùng huyên náo, nhiều tiểu thương bán đèn hoa.
Trẻ con thường thích đèn lăn, đèn hoa đặt một khung gỗ nhỏ bánh xe, thể đẩy .
Loại đèn bán chạy nhất là đèn hình con cua, chân cua gắn dây tơ, thể cử động, trông giống như những con rối trong rối gỗ.
Các cô gái thường thích đèn thỏ hoặc đèn bướm với cánh thể động. Có còn cầm đèn hình cá nhỏ, con cá như sống động bơi lội trong nước, sáng lấp lánh phố.
Khi xem triển lãm đèn hoa, nhiều loại khác , nhiều loại đến mức khiến thốt lên kinh ngạc.
Những chiếc đèn tinh xảo, hoặc thiết kế độc đáo, đều thu hút nhiều chiêm ngưỡng.
Lục Hoài Cảnh quanh như đang tìm , cái lắc đầu, cái thở dài, cái khác "tặc lưỡi".
"Không cái nào bằng cái của chúng .” – Lục Hoài Cảnh đ.á.n.h giá như .
Một thành viên trong đội thúc giục: "Nhanh cho chúng xem cái mà Du Tiệm Ly làm , tò mò lắm ."
Minh Tri Ngôn và Kỷ Nghiễn Bạch dường như cũng đang tìm kiếm, dù họ cũng chỉ mới về nó, thấy sản phẩm cuối cùng.
Lục Hoài Cảnh vẻ bối rối: "Ta chỉ dặn dò để đặt nó ở chỗ dễ thấy nhưng cụ thể ở , chỉ thể tham quan tìm."
Cả nhóm tới một nơi đông , dường như đều đang bàn tán về chiếc đèn năm nay của Dương Đồng Tự điều gì đặc biệt.
Du Tiệm Ly ngẩng đầu khung đèn, khẽ hé môi : "Đèn hộp."
"Một cái hộp to treo khung đèn, thế là đèn ?"
Du Tiệm Ly giới thiệu: "Đèn hộp cầu kỳ, từ lớp ngoài cùng sẽ bắt đầu cháy, khi lớp đó cháy hết, lớp tiếp theo mới rơi xuống. Loại đèn tính toán thời gian chính xác, nếu sẽ gặp vấn đề. Cảnh tượng rực rỡ nhất của nó là khoảnh khắc , giống như pháo hoa bừng sáng trong chốc lát, lấp lánh như ánh bạc, vô cùng đẽ."
" bây giờ nó sáng mà!"
"Chắc là đang đợi khách quý, dù điều hấp dẫn nhất chỉ là khoảnh khắc đó thôi."
"Thật là giả tạo." Lục Hoài Cảnh dường như xem bên trong chiếc đèn hộp mà Dương Đồng Tự làm năm nay như thế nào nhưng cũng xem xem ai đang tụ tập xung quanh đèn của , trong lòng khá là do dự nên ở rời .
Trong khi đó, Du Tiệm Ly suy nghĩ khác.
Loại đèn hộp là một kỹ thuật truyền thống của vùng Ký Châu, thậm chí thể là nghề gia truyền, nhiều gia tộc truyền bí quyết ngoài, tuyệt đối là thứ mà Dương Đồng Tự thể kế thừa nên thể thấy đây là một thủ đoạn mà tìm .
Thêm đó, loại đèn chú trọng đến tỷ lệ phối hợp của t.h.u.ố.c nổ, liệu Dương Đồng Tự hiểu gì về t.h.u.ố.c nổ ?
Quan trọng nhất là tỷ lệ t.h.u.ố.c nổ điều chỉnh trong một thời gian cố định trong năm, liên quan đến khí hậu, nhiệt độ lúc đó và tất nhiên là thực hiện ở Ký Châu.
Điều đó nghĩa là thời gian điều chỉnh t.h.u.ố.c nổ, Dương Đồng Tự thể mặt ở Ký Châu, vì lúc đó học ở Sùng Văn Quán.
Bây giờ tin rằng, thực đèn lồng của Dương Đồng Tự là do khác làm, chỉ mua về để lấy danh tiếng cho Công Bộ, nhằm lấy danh tiếng mà thôi.
Đến cả nghề gia truyền của mà cũng trộm, điều khiến nhận rằng, lẽ Công Bộ thực sự còn nhân tài thực sự nào nữa.
Dù đây cũng để nhân viên nội bộ của Công Bộ làm, Dương Đồng Tự chỉ đến mặt, như thế càng khó phát hiện.
Lần lẽ tất cả nhân viên của Công Bộ đều bận làm đèn rồng nên ai giúp .
Hiện tại tình hình của Công Bộ lẽ còn tệ hơn những gì tưởng.
Dương Đồng Tự lầu hai lén quan sát những xung quanh đèn lồng của , thì thầm hỏi: "Quận chúa vẫn đến ?"
Người cử tìm vẻ khó xử, ngần ngại một lúc mới đáp: "Quận chúa đang xem đèn lồng do Lục công t.ử và Du công t.ử làm chung..."
Hôm nay Dương Đồng Tự kích động, đến tên Du Tiệm Ly bèn nổi giận: "Xem đèn của làm gì? Một thể làm cái gì? Dán giấy kỹ càng? Vẽ tranh mắt?"
"Không... Đèn của Du công t.ử loại , mà lộng lẫy đến mức... quá đỗi kỳ lạ. Trước đèn của vây kín lọt , quận chúa cũng nhờ đến hộ vệ mới thể đèn xem một chút."