Thị tẩm là chuyện thể nào, Khương Minh Tích dậy liếc mắt Đỗ Nhiên.
“Thiếu chủ, bây giờ chúng ?” Đỗ Nhiên hết cách .
Khương Minh Tích nóng nảy: “Còn thể làm , đuổi họ , ngươi thật sự mong ngủ với , ngủ thì ngươi tự mà , nghĩ cách xem.”
Lúc , Đỗ Nhiên cảm thấy sự an của đang uy hiếp, gã liếc mắt, trong lòng nảy một kế.
Thương Khanh Vũ ngoài cửa điện của Hoàng hậu một hồi lâu cũng nhận câu trả lời nào, thái giám gõ cửa đổ mồ hôi lạnh đầy trán, cuối cùng cũng thấy một loạt tiếng bước chân truyền từ trong cửa cung đang đóng chặt.
“Khởi bẩm Hoàng thượng.” Trong điện truyền một giọng , “Hôm nay nương nương quỳ thủy*, tiện thị tẩm ạ.”
(*) kinh nguyet
Thương Khanh Vũ: “…”
Trong điện vang lên một tiếng vang thật lớn, hình như ném gì đó.
Rồi thêm một tiếng vang giòn giã nữa, dường như vật kim loại gì đó rơi mặt đất.
Khương Minh Tích giận hết sức, che miệng để tránh mắng tiếng cầm bình sứ bàn ném đến cạnh chân Đỗ Nhiên.
Khương Minh Tích ném một ánh mắt phẫn nộ sang cho gã: “Ngươi cố ý, chắc chắn là ngươi cố ý, ngươi xem làm lăn lộn chốn giang hồ đây.”
Đỗ Nhiên đáp y bằng một ánh mắt hết sức oan ức, gã cố gắng nháy mắt: “Thiếu chủ, quỳ thủy mất mặt, thị tẩm mới mất mặt, chuyện ngài thì chẳng thứ ba .”
Lời của Đỗ Nhiên khiến kinh ngạc, trong và ngoài điện đều lập tức yên tĩnh.
Hai trao đổi ánh mắt với xong thì Khương Minh Tích cũng phát tiết hết lửa giận. Hai liếc , Khương Minh Tích cầm lấy Trầm Tuyết ở bàn lên, y định rời khỏi.
Thương Khanh Vũ ngoài cửa, : “Ngưng Hi, ngươi mở cửa , ?”
Không , thể nào, bao giờ, Khương Minh Tích tự nhủ trong lòng.
Sau đó, Thương Khanh Vũ : “Ngươi mở cửa , ngươi thị tẩm, chỉ tâm sự về đường ca của ngươi thôi.”
Khương Minh Tích: “???”
Y đổi tên đổi họ, đường ca vốn đang ở ngay chỗ .
Y tự nhận rằng tung hoành giang hồ nhiều năm nhưng bao giờ quen Thương Khanh Vũ, tại đối phương cứ tỏ vẻ hứng thú với Thiếu chủ Vô Cương Lâu là y chứ.
Cửa điện khóa nhưng thái giám gác đêm đẩy thế nào cũng mở . Thương Khanh Vũ bảo lui xuống, định tự đẩy.
Khương Minh Tích thấy xong, vội đưa tay chặn cửa điện.
Thương Khanh Vũ: “…”
Thương Khanh Vũ tiếp tục đẩy cửa, tăng thêm chút nội lực.
Hai ngươi đến , chẳng ai chịu yếu thế, cuối cùng cả hai đều dùng nội lực thế là chúng va chạm , lúc Đỗ Nhiên ngăn cũng còn kịp. Tiểu Thiếu chủ của Vô Cương lâu, họ Khương, tên Dật, chữ Minh Tích, hào Bất Phục, chuyện gì thể giải quyết bằng vũ lực thì y sẽ bao giờ dùng não.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoang-thuong-lai-la-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-ta/chuong-3.html.]
Có lẽ ngoài cửa cũng sửng sốt.
Cửa điện yếu ớt run rẩy hai đó nát thành bụi phấn trong tiếng hét thảm của Trần công công đang bên ngoài.
Ngay khoảnh khắc cửa điện nát bấy đó, trăm tấm lụa đỏ b.ắ.n từ trong điện, chúng chặn hết tầm mắt của đám bên ngoài, Thương Khanh Vũ chỉ kịp thấy một bóng dáng mơ hồ bay ở cuối lụa đỏ.
“Bệ hạ bớt giận, nương nương là giang hồ mà.” Trần công công quỳ xuống đất.
“Người .”
Trong bóng tối, mấy ảnh xuất hiện ở cạnh chân Thương Khanh Vũ: “Chủ nhân gì sai bảo?”
Thương Khanh Vũ theo phương hướng hai rời , dặn dò một câu: “Đi thăm dò, đừng làm y thương.”
Tại Vô Cương Lâu ở Giang Nam, một ngày một đêm ngủ, Khương Minh Tích quyết định gõ cửa phòng Thẩm phu nhân.
“Quá đáng.” Khương Minh Tích giận , “Ta xem là bằng hữu, mà đè .”
Ở ngoài cửa, Đỗ Nhiên định nhắc nhở Khương Minh Tích rằng y mới phá hết chín cửa cung nhà bằng hữu , chắc hiện giờ trong cung đang sửa gấp nhưng lúc Khương tiểu thiếu gia cũng đang nổi nóng, ngay cả Thẩm phu nhân cũng chỉ thể khuyên bảo nhẹ nhàng.
Sau hai canh giờ, Thẩm phu nhân hết nhịn nổi nữa, bà nắm cổ áo y ném khỏi cửa, đồng thời đáp ứng với y rằng bản sẽ giải thích với Thái hậu.
Hôm , Khương Minh Tích ngủ thẳng đến lúc mặt trời lên cao mới dậy, y ném hết những chuyện thoải mái của ngày hôm qua đầu, lúc y đang hăng hái xuống lầu thì gặp Đỗ Nhiên đang ôm một chồng Vô Cương lệnh nội đường.
“Hồng?” Khương Minh Tích tiện tay cầm một cái, thuận miệng hỏi, “Thịt ai?
“Lạc Tùng Môn, Đới môn chủ.” Đỗ Nhiên trả lời.
“Nhận.” Khương Minh Tích đang nhàm chán, y luôn cảm thấy rằng uất ức cần giải tỏa, thật vất vả mới bắt gặp một tấm Hồng lệnh, thế là y cướp lấy nó bỏ trong túi vận khinh công nhảy cửa sổ, mấy nhấp nhô giữa đường thì chẳng thấy bóng dáng .
“Ơ Thiếu chủ ơi, đợi một lát.” Đỗ Nhiên buông đống Vô Cương lệnh trong tay đuổi theo y.
Cửa bên cạnh nội đường mở , Khương Lâu chủ còn buồn ngủ mắt nhắm mắt mở ngoài, ông sững sờ đống Vô Cương lệnh bàn.
“Hồng lệnh ? Chỗ hẳn nên một tấm chứ.” Khương Lâu chủ hỏi tên tử mới nội đường, “Cái đó khó xử lý lắm, tự , các ngươi giải quyết .”
“Nó ở trong đống ạ?” Đệ tử hỏi, “À, hình như nửa canh giờ Thiếu chủ cầm một tấm Hồng lệnh .”
Khương lâu chủ: “…” Khinh công của con ông nổi tiếng khắp giang hồ, giờ ông đuổi theo liệu còn kịp .
Thích đam mỹ
Đêm qua Thẩm phu nhân ngủ muộn quá nên ban ngày bà cứ thấy mí mắt giật giật.
Buổi trưa qua, Vô Cương Lâu nghênh đón một vị khách quý, Thẩm phu nhân xuống từ xe ngựa bỗng cảm thấy những tuấn tú xán lạn, thần thái ngời ngời mà khí chất cũng phi phàm. Trông chẳng hề bất lực như trong truyền thuyết, bà nghĩ đến chuyện đêm qua Khương Minh Tích đau đớn kể thì cảm thấy mí mắt giật dữ dội hơn.
Rốt cục tối qua thằng nhãi Khương Minh Tích làm gì mà để vị tự tìm đến cửa như .
“Bệ hạ đích đến đây để làm gì thế ạ?” Thẩm phu nhân miễn cưỡng mỉm , bà bưng bình ngọc, lá trúc cắm trong bình vẫn còn vương sương sớm, xanh tươi xinh .
Thương Khanh Vũ bảo dâng lễ vật lên mới đáp: “Quấy rầy phu nhân, đêm qua thê tử con khỏe, là do con đường đột khiến nàng trốn lúc nửa đêm, hôm nay con đặc biệt đến đây để tìm nàng.”
Bình hoa trong tay Thẩm phu nhân rơi xuống đất, vỡ tan tành.