8
Sáng sớm tôi ra ngoài trước Bình Minh .
Khi đang đi trên đường đến cung điện mí mắt tôi liên tục giật giật.
Với tình trạng thể chất của cha tôi , tôi không biết làm thế nào ông có thể sống sót qua từng ấy năm.
Tể tướng chào tôi.
" Khương Đại Nhân nghe nói nữ nhi của ông sắp gả cho Triệu Vương. "
"Không phải Triệu Vương sẽ gọi ngài là nhạc phụ sao. "
Những người xung quanh nhìn tôi và cười lớn như thể tôi là kẻ ngốc.
Thu hải đường, hoa lê nở rộ, từ khi cha tôi liên tục lấy mẹ kế.
Kiến An hầu đã trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Tể tướng lại trêu ghẹo Triệu Vương đang ngồi trên kiệu gần đó:
" Vương gia nhạc phụ ngài còn đang đi sao ngài có thể ngồi trên kiệu được ".
Các đại thần không quan tâm đến sự phấn khích lại cười phá lên, Triệu Vương khi còn trẻ đã là một công tử nổi tiếng đào hoa ở kinh thành.
Chuyện lãng mạn vô số, lời này của tể tướng lọt vào tai ông ta như một lời khen ngợi vận may của mình .
Ông không thể không hét lên :
" Khi ta và phu nhân thành thân tất cả các ngươi phải đến uống rượu mừng "
Rồi Triệu Vương nhìn tôi :
" Hầu gia đại nhân hôm nay người biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói chứ ".
Dưa Hấu
Tôi gật đầu nói : " vương gia yên tâm, ta đảm bảo hôn sự hôm nay sẽ thành".
Tôi nói đảm bảo cuộc hôn nhân suôn sẻ nhưng không nói cuộc hôn nhân này sẽ suôn sẻ với ông ta.
Triệu Vương hiện tại bình tĩnh như thế mong một khắc sâu ông ta vẫn có thể như vậy.
Trong Kim Loan điện hoàng đế ngồi thẳng tắp gánh trên vai quyền lực của cả triều đình.
Sau khi bàn bạc xong chuyện chính trị Thái dám lên tiếng:
" Nếu không ai có chuyện muốn báo ,thì bãi triều."
Tôi run rẩy bước ra khỏi hàng , cẩn thận nói :
Dù sao cũng là lần đầu tôi lên triều không thể không hồi hộp.
" Vi thần có chuyện muốn cầu xin "
Mong bệ hạ ban hôn cho trưởng nữ của thần cùng một vị đại nhân khiêm nhường .
Hoàng đế từng ban hôn cho muội muội của mình sau khi thành thân công chúa và phò mã yêu nhau sâu đậm sau nay trở thành một huyền thoại trong kinh thành.
Sau đó ông lần lượt ban hôn cho nữ nhi Hoàng thất, các cận thần ...
Dù là liên hồn gia tộc mọi việc đều rất hòa hợp và thành công.
Hoàng thượng liền cảm thấy mình là trưởng bối thiên hạ luôn lo chuyện thành thân.
Khi tôi nhắc đến hoàng đế trở nên thích thú:
" Giang ái Khanh ngươi để mắt đến công tử nhà nào? Hay là muốn ta tiến cử cho một người hiền tế tốt"
"Thưa bệ Hạ vi thuần đã có ứng cử của mình "
Hoàng đế tò mò: " ồ , là ai ".
Triệu Vương cười ngặt nghẽo trên ghế đến mức chờ tôi nói xong có thể quỳ xuống tạ ơn ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hoan-doi-than-xac-ta-doi-doi/chuong-3.html.]
Tôi hít một hơi thật sâu ,nắm c.h.ặ.t t.a.y lại:
" Trấn Bắc tướng Quân, Lý Hành Xuyên "
" Bệ hạ không được "
Một giọng nam vang lên cùng lúc với tôi.
9
Hoàng đế bối rối.
Lần đầu tiên ông gặp chuyện như này, nữ nhi muốn gả, nam nhi lại không đồng ý.
Cuộc hôn nhân này có phải trò cười hay không ?.
Triệu Vương bối rối.
Tôi có nói không thể thay đổi Tân lang sao ?
Các đại thần có mặt hồi nãy đều cảm thấy mình bị lừa dối.
Có rất nhiều cuộc thảo luận.
Đặc biệt là tể tướng người không quá quan tâm đến náo nhiệt lại lớn tiếng nói:
" Khương tiểu Thư không phải muốn trở thành triệu vương phi sao? Vì sao giờ lại muốn thành tướng Quân phu nhân rồi, thành thân không phải chuyện nhỏ " .
Hoàng đế hồi lâu không nói chuyện.
Tim tôi đập mạnh lắc đầu, rồi lấy ra chiếc trâm cài tóc bằng gỗ dấu trong tay ra :
" Con gái thần và lý tướng quân trở thành bạn từ nhỏ , đã định trước chung thân , ngoài Lý tướng Quân không lấy ai khác . Chiếc cài tóc này là tín vật tượng trưng cho hẹn ước mà lý tướng quân đã tặng. "
Thái giám lấy chiếc trâm cài từ tay tôi dâng lên cho hoàng thượng .
" Ừ cái kẹp tóc này có khắc chữ" hẹn ước " trên đó. "
" Lý ái Khanh ngươi đã đưa cái này cho Giang Cô nương à , ngươi đã hứa rồi vì sao lúc nãy còn nói không".
Lý Hành Xuyên chậm rãi bước về phía trước.
Tôi đang quỳ trên mặt đất khóe mắt chỉ nhìn thấy một góc áo màu đỏ rực của ngài ấy.
Tôi và Lý Hành Xuyên quen biết nhau từ nhỏ.
Ngài ta trông thấp và gầy như một con gà , không ai muốn chơi với ngài ấy.
Ta là người duy nhất thường xuyên đưa ngài ấy đi mua sắm, đi dạo, trèo cây lấy trứng chim.....
Sau đó Lý Hành Xuyên rời kinh thành cùng với Lý tướng quân.
Tôi đã mất liên lạc với ngài ấy mười năm.
Chiếc trâm cái tóc bằng gỗ Đào là ngài ấy tặng tôi trước khi đi, nói rằng đó là quá chia tay.
Sau này nương tôi qua đời ,tôi sống bần Hàn ở hầu phủ ,đương nhiên không có thời gian nghĩ đến ngài ấy.
Chiếc trâm cài không có giá trị gì ,các thị thiếp của tha tôi đều coi thường nó nên nó được cất trong chiếc hộp hồi môn của tôi hàng chục năm.
Bây giờ ngài ấy đã là vị tướng bình định bắc mạc ,vinh quang vô hạn, còn tôi chỉ là vị tiểu thư thấp kém bị mặc kẹt trọng hậu viện.
Sự khác biệt rõ ràng giữa mây và bùn.
Kiến An Hầu phủ không có quyền lực và của cải, hi vọng Lý Hành Xuyên có thể giúp tôi thoát khỏi nơi đó nhờ tình bạn thuở nhỏ.
Công trạng ngài ấy đang ở thời thì đỉnh cao nên việc không muốn cưới tôi cũng là điều bình thường.
Cho dù không thể làm chính thất tôi cũng bằng lòng làm thiếp chỉ cần thoát khỏi giang gia.
Nếu tôi và cha đột ngột hoán đổi lại thân xác thì phủ tướng quân vẫn là chỗ dựa vững chắc cho tôi.
So với việc bị cha bán cho Triệu Vương cuộc sống của tôi sẽ tệ hơn cả cái chết.