5
Thị vệ của hầu phủ hành động nhanh chóng ngay sau đó tiếng kêu thảm thiết của vị mama kia vang lên bên ngoài từ đường.
Có mùi m.á.u thoang thoảng bay vào .
Mắt tôi quét qua những khuôn mặt kinh hoàng của mọi người .
Ồ đây mới bắt đầu thôi, đã không chịu nổi rồi sao.
Chỉ có cha tôi nhìn tôi với vẻ mặt vui mừng :
" Người có phải Ngọc Hi không ? Hãy nói với bọn họ rằng chúng ta đã Hoán đổi thân xác và ta là Kiến An hầu. "
" Giang Ngọc Hi nếu người còn dám nói bậy đừng trách ta vô lễ. "
Tôi bắt chước giọng điệu trách mắng thường ngày của cha tôi, giơ tay tát cha tôi một cái.
Haizz thật sự khó để đánh chính bản thân mình.
Đây là để dạy cho cha tôi một bài học .
Suy cho cùng nó cũng chính là khuôn mặt của tôi.
Một tiếng vang giòn , cha tôi sửng sốt một chút mới mắng : "Giang Ngọc Hi ngươi dám đánh cha ngươi sao? ta sẽ bẻ gãy chân người. "
Ồ, Bẻ gãy chân tôi à?
Cha tôi hình như vẫn chưa nắm được tình hình.
Với tình hình bây giờ ông làm sao có thể đánh gãy chân tôi được.
Tôi cười lạnh trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn bình thản.
" Đưa đại tiểu thư về phòng không có lệnh của ta không được phép ra ngoài. "
Mắt tôi liếc nhìn chiếc váy rách nát của cha.
" Từ trong nhà kho lấy một ít quần áo và trang sức đưa cho đại tiểu thư ".
Dì Trương nghe vậy liền Không vui , Bà ta phải gánh vát cả gia đình , điều này chẳng phải là kiếm tiền từ túi bà sao.
Không biết hầu gia hôm nay xảy ra chuyện gì sao hắn lại bắt đầu bảo vệ Giang Ngọc Hi .
Đôi mắt bà nhìn bố tôi dưới đất. Thật sự có thể hoán đổi thân thể sao.
Tôi nhìn thấy tâm tư của dì Trương đi đến bên cạnh bà nhẹ giọng nói : " Triệu Vương dự định thành thân với Giang Ngọc Hi , sắp tới ta sẽ cầu xin thánh thượng Ban hôn ."
" Ngươi không phải muốn Triệu Vương phi mặt đầy vết thương vào cung ? Điều này chẳng phải sẽ khiến hoàng thất xấu hổ sao. "
Vẻ bối rối trên mặt dì Trương biến mất.
" Vẫn là Tống lang suy nghĩ chu đáo, ta sẽ bảo người hầu chuẩn bị, đảm bảo mọi thứ sẽ được sắp xếp hợp lý. "
Triệu Vương là hoàng thúc của đương kim hoàng đế, đã lớn tuổi tóc bạc, con cháu đều lớn tuổi hơn tôi.
Chỉ có cha tôi sẵn sàng nhận sính lễ và bán con gái mình.
6
Cha tôi hét lên khi bị các mama kéo vào trong phòng .
Rốt cuộc thì tôi cũng mềm lòng.
Cầu mong cha tôi sẽ sống tốt tron thời gian sắp tới.
Tôi phải nói rằng làm hầu gia thật thoải mái.
Đặc biệt với một người giống như cha tôi, giữ chức vụ không cao công thấp, ngày ngày cùng các đại thần hầu Triều, hoàng đế biết ông là người như thế nào sẽ không sắp xếp việc gì cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hoan-doi-than-xac-ta-doi-doi/chuong-2.html.]
Những gì cha ta làm là mỗi ngày ăn uống đầy đủ , các dì ở sân sau cũng cố gắng hết sức khiến ông vui lòng.
Thật không may tôi lại không có tâm trạng tận hưởng nó.
Tôi phải mở đường cho chính mình trong khi chiếm giữ thân thể cha tôi.
Nếu không một ngày nào đó tôi thức dậy cháo đổi lại thân thể với cha tôi chắc chắn ông sẽ không tha cho tôi.
7
Vì Vậy buổi tối tôi vẫn ở trong thư phòng.
Sau khi xem xong sổ sách trong phủ những năm vừa qua, tôi ra lệnh cho quản gia kiểm kê số tài sản còn lại của hầu phủ .
Dưa Hấu
Dì Trương duyên dáng bưng bát canh bước đến.
" Tống lang đã đến giờ uống canh rồi "
Tôi nhìn kỹ hơn và thấy đó là món súp thịt nai có màu đỏ tươi.
Thịt nai có tính nóng là loại bổ dương khí tốt nhất.
Tôi chỉ cảm thấy buồn nôn khi nghĩ đến những gì cha tôi đã làm ở sân sau mỗi đêm.
Tôi từ chối thẳng thừng : " tối nay ta không uống "
Nhưng dì trương từ chối: " nếu Tống lang không uống làm sao tối nay chúng ta có thể vui vẻ được" .
Tôi kìm nén suy nghĩ muốn nôn và cố bắt chước cha tôi .
Tôi nhìn bà ta dịu dàng nói:
" Sáng mai khi lên chiều ta sẽ xin hoàng thượng ban hôn , nếu hoàng thượng đồng ý của hồi môn của nhà chúng ta không nên quá tồi tàn. "
Sắc mặt dì Trương tối sầm khi nghe đến ba chữ của hồi môn .
Đây không phải lấy tiền trực tiếp từ Bà ta sao .
Tôi không thấy thấy ngạc nhiên và tiếp tục an ủi :
" Triệu Vương dù gì cũng là thân thích của hoàng đế chúng ta nên cho hắn thể diện, phục vụ hắn thật tốt ,dù sao sau này nam nhi của chúng ta có làm quan hay nữ nhi muốn gả chồng đều có lợi ".
Dì Trương ngay lập tức vui mừng
"Tối nay tống lang còn đang bận công vụ Nô gia sẽ không quấy rầy người nữa" .
" Dù có lo lắng đến đâu cũng nên chú ý sức khỏe và nghỉ ngơi sớm ".
Nói xong Dì ta cầm bát canh thịt nai rời đi.
Những người không biết tưởng rằng dìTrương thật sự yêu cha tôi rất nhiều .
Có sự cạnh tranh khốc liệt ở sân sau.
Hôm nay canh thuốc bổ này ngày mai canh thuốc ngủ kia .
Người không biết tưởng sức khỏe cha tôi tiều tụy đến mức nào .
Không tôi sai rồi, cha tôi thật sự rất yêu,chỉ nhìn sổ sách được một canh đồng hồ thôi , lưng tôi đã đau nhức rồi.
Tôi tắt đèn, ngủ trên chiếc ghế dài trong phòng.
Từ trong ống tay áo lấy ra một chiếc trâm cài bằng gỗ đào thô sơ và cẩn thận xoa nắm.
Trên chiếc trâm cài có khắc chữ, tuy nét chữ trẻ con nhưng rất tỉ mỉ, rõ ràng người khắc đã để tâm huyết rất nhiều.
Tôi cất chiếc trâm cài đi.
Ngày mai ta sẽ đưa chiếc trâm cài này ra , xin ban hôn từ hoàng đế.