Hoán Đổi Thân Xác Ta Đổi Đời - Chương 1

Cập nhật lúc: 2024-12-04 12:14:51
Lượt xem: 196

Dì nhỏ vu khống tôi trộm trâm cài tóc của bà ấy.

 

Cha tôi không nói một tời, liền đánh tôi mười lăm gậy lớn, sau đó nhốt tôi vào từ đường.

 

Tôi thề với trời đất rằng một ngày nào đó sẽ khiến cha tôi phải trải qua những ngày tháng uất ức như vậy.

 

Khi tôi tỉnh dậy, gương mặt quyến rũ của dì Trương đang áp sát vào mặt tôi.

 

Tôi hét lên.

 

Dì Trương mắt còn ngái ngủ, dịu dàng gọi tôi: "Tống Lang, ngủ thêm chút nữa đi."

 

Tôi nhìn vào gương để ở cạnh giường.

 

Trong gương là gương mặt già nua với chòm râu xồm xoàm của cha tôi.

 

1

 

" Chuyện gì vậy " 

 

Tôi đưa tay tự tát vào mặt mình.

 

Đứng trước gương tôi cảm thấy hơi mơ hồ.

 

Chỉ là ảo ảnh thôi , làm sao tôi có thể mang gương mặt cha tôi ?

 

Dì trương văn hông , ôm tôi từ phía sau nũng nịu nói :

 

" Tống lang sao chàng dậy sớm vậy"

 

" Hôm nay chàng không cần thượng chiều, không phải hôm qua đã nói ,hôm nay dành thời gian cho thiếp sao "

 

Dì trương nói xong liền vòng tay qua eo tôi.

 

Tôi nhìn xuống cái bụng cha , nó tròn như cái thùng, ừm hơi vướng một chút.

 

Mặt Dì trương rất gần tôi ,lén nhìn tôi. Đúng là đáng ghét không thể tả.

 

Thấy tôi cau mày , gì ấy lập tức tỏ ra đoan trang , hiền thục :

 

" Chắc hẳn hầu gia đang lo lắng cho đại tiểu thư ".

 

" không biết nàng ở trong từ đường chép sách có cẩn thận không ".

 

" Nàng là trưởng nữ của ngài, không nên phụ công sức của ngài và đại phu nhân".

 

Đúng như mong đợi của Nương.

 

Vậy nên tôi bị phạt quỳ ở từ đường thay vì thờ cúng bà.

 

Gia tộc họ Giang của hầu tước kiến an vốn là một trong những gia tộc có tiếng nhất kinh thành.

 

Nhưng khi vinh quang ấy truyền đến thế hệ cha tôi lại bắt đầu suy giảm.

 

Người say mê sắc đẹp, bỏ bê công việc , thậm chí còn cưới hơn chục người dì nhỏ , mà chẳng hề kiềm chế.

 

Các gì ấy sống xa hoa , cha tôi thậm chí không tiếc tiền chỉ để khiến họ mỉn cười.

 

Hầu phủ nhìn bề ngoài có vẻ xa hoa , nhưng thật ra bên trong đã mục nát từ lâu .

 

Nương tôi đã dùng vàng bạc , trang sức, của hồi môm , cửa hàng để bù vào phần thiếu hụt trong phủ ,nhưng chẳng khác nào giọt nước trong ao.

 

Bà luôn nhắc nhở cha rằng hãy cẩn trọng nhiều hơn, nhưng luôn bị ông từ chối.

 

Xu hướng chiều thiếp diệt thê của nhà họ Giang lại càng lợi hại hơn.

 

Ngày nương khó sinh, bà đỡ bị các dì nhỏ nhốt ở sân sau ,uống rượu đùa giỡn.

 

Khi đó tôi mới bảy tuổi đang quỳ giữa sân dưới trời mưa to .

 

Khắp nơi cười đùa vui vẻ nhưng không ai để ý đến tôi .

 

Dì trương đứng dưới mái hiên vẫy tay hỏi tôi :

 

" Tiểu thư sao không vào uống cùng chúng tôi ?".

 

Tôi quỳ lạy bà ấy " Nương ta khó sinh, ta cầu xin các cô có lòng tốt để ta đưa bà đỡ đi ".

 

Bà ta nhìn tôi với vẻ mặt kinh tởm , lý rượu trong tay hất thẳng vào mặt tôi :

 

" Đó chẳng phải là việc của phụ nữ khi sinh con sao ? Đừng ở đây đạo đức giả ".

 

Hôm đó trời mưa rất to , nước mưa hoà lẫn trong rượu chảy vào miệng tôi.

 

Đắng và chát.

 

Khi cha uống rượu từ hoa lâu trở về nương tôi đã mất.

 

Ngay cả muội muội vừa mới chào đời cũng chưa một lầm được mở mắt.

 

Khi biết đấy là nữ nhi cha tôi thậm chí không buồn nhấc cả mí mắt .

 

Nhìn t.h.i t.h.ể nương phủ lớp vải trắng, tôi lại nghe thấy một câu ớn lạnh từ cha: 

 

" Chôn nó đi ".

 

Nói xong ông quay đầu lại và đi tìm các dì tôi một lần nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hoan-doi-than-xac-ta-doi-doi/chuong-1.html.]

Cuộc sống tôi càng trở nên tồi tệ khi nương mất.

 

Tình trạng thiếu thức ăn, trang phục, bị hãm hại , trừng phạt là điều thường xuyên sảy ra .

 

Cuộc sống của đích nữ hầu phủ thậm chí còn không bằng một hầu nữ.

 

Tôi ghét.

 

Tôi ghé cha và các gì, ghét việc sống trong gia tộc nhà họ Giang.

 

Nghĩ lại chuyện xưa bụng tôi lại quặn lên: 

 

 " Ẹo " tôi nôn.

 

Tất nhiên mọi thứ nôn ra đều ở trên người dì trương.

 

Chất lỏng màu vàng sẫm, tanh làm bẩn váy dì trương.

Dưa Hấu

 

Đồng tử bà ta run lên, vẻ mặt chán ghét khó có thể che giấu , nhưng một lúc sau lại biến mất nhanh chóng.

 

Thay vào đó là sự quan tâm giả dối : " Hầu gia người thấy không khoẻ à ? Ta đi mời ngự y "

 

Tôi xua tay nói: " dẫn ta đi đến từ đường gặp Giang Ngọc Hi "

 

Tôi đang ở trong cơ thể cha tôi vậy giờ cha tôi ở đâu.

 

Khóe miệng tôi khẽ cong lên trên môi nở nụ cười khinh bỉ.

 

Kiến An hầu phủ, ha thời thế sẽ thay đổi.

 

Lần này tôi thề sẽ không tha cho một ai .

 

Trước khi bước vào đại sảnh tôi đã nghe thấy tiếng mắng chửi của cha : 

 

" Ngu ngốc ,thả ta ra các ngươi mắt chó bị mù hết rồi sao ? Không nhận ra chủ nhân của mình là ai ? " .

 

Thật ra tôi nóng lòng muốn xem vở kịch này.

 

Dì trương đi theo sau tôi đột nhiên lên tiếng :

 

" Đại tiểu thư sao lại ở trước bài vị tổ tiên làm ầm ĩ như vậy , đây không phải sai lầm càng thêm sai lầm hay sao ? Thật lãng phí mọi công sức của hầu gia dành cho người "

 

 Bà ta nói với vẻ thật ân cần .

 

Đôi mắt đầy dịu dàng xen lẫn một chút lo lắng vừa phải.

 

Thảo nào cha tôi tin mọi lời bà ấy nói. Nếu không phải biến rõ sự thật, có lẽ tôi cũng sẽ tin.

 

Nhưng tôi thật không muốn làm theo ý dì ta chút nào .

 

Tôi với vẻ mặt ủ rũ nói: " Dù sao cũng là trưởng nữ của ta cũng nên quản lý tốt một chút".

 

Sắc mặt Dì trương lập tức thay đổi, tôi rất hài lòng.

 

Dì trương tuy có nhiều nhưng đều là thứ.

 

Một lời nói cũng đủ trọc dính nỗi đau của bà ta.

 

Nhưng tôi không còn tâm trạng quan tâm bà ta nữa, nhìn thấy cha, tôi thật nóng lòng .

 

Cha tôi bị mấy người đàn bà giữ lấy, đầu tóc bù xù vì bị đánh: 

 

" Các ngươi đều là một đám nha hoàn rẻ tiền , sao dám vô lễ với ta , bán , bán hết ".

 

Mama véo mạnh vào cánh tay cha tôi , khiến ông hét lên :

 

" Chẳng lẽ đại tiểu thư đã điên rồi sao nàng còn tiếp tục như vậy, chúng ta cần phải hầu hạ nàng kĩ hơn".

 

Mama nói xong liền đá mạnh vào cha tôi . Nô bộc đánh chủ nhân thật hay.

 

Toàn bộ giang phủ đều đã mục nát đến tận gốc rễ rồi.

 

Khi vị mama nhìn thấy tôi và dì Trương bước vào bà ta không quan tâm chút nào.

 

Bà ta suy nghĩ về điều đó và nói như thể muốn tốt cho hầu phủ:

 

 " Hầu gia đại tiểu thư từ sáng sớm tỉnh dậy đã kêu to ,còn nói mình là kiến An hầu. "

 

" Chẳng lẽ đã bị thứ gì không sạch sẽ nhập vào thân thể , phải uống ba bát nước bùa , bôi tro lên người mới xua đuổi được ".

 

Nước bùa mà bà ta nói không phải thứ bình thường càng uống càng khát , sẽ không làm bỏng da nhưng sẽ gây ngứa trong vài tháng. 

 

Đó không phải chiêu bài xua đuổi tà ma , mà là phương pháp mà dì trương thường dùng để tra tấn tôi. 

 

Tôi chắp tay ra sau lưng chậm rãi đi về phía cha tôi.

 

Hai má ông đỏ bừng, hai chân ông khụy xuống toàn thân yếu ớt được nữ tì bên cạnh nâng lên nhìn tôi. 

 

Tôi hắng giọng mama tưởng tôi có điều muốn nói nên cúi đầu lắng nghe :

 

 " Lại đây chật đứt cánh tay phải đã nhéo vào đại tiểu thư của bà ta ".

 

Mama sững sờ một lúc rồi mới quỳ xuống ôm lấy chân tôi và khóc lớn. 

 

Đôi mắt của dì Trương tràn đầy sự hoài nghi. 

 

Vì Cha không quan tâm đến tôi nên dưới sự chỉ dẫn bí mật của dì Trương người hầu mới dám kiêu ngạo như vậy. 

 

Dì ta không thể hiểu được, Có chuyện gì xảy ra với hầu gia ngày hôm nay.

Loading...