Hỏa Vân Ca - Chương 281: Chương cuối
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:36:10
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kì La, về ăn cơm thôi con. A ba làm món khoai nghiền thịt vụn mà ngươi thích nhất đấy.”
“Ô ô~”
Một tiểu dã thú đỏ rực, đuôi đen tuyền, vui vẻ chạy vọt từ trong bụi hoa. Quần áo sạch sẽ mới ban sáng lấm lem bùn đất. Tiểu dã thú chạy đến bên chân a ba, cái đuôi vẫy tới vẫy lui. Vân Tiêu xoay , mang tiểu dã thú phòng ăn. Tiểu dã thú biến thành hình bán thú, giơ tay đòi a ba bế. Tiểu dã thú mới mười lăm tháng tuổi chỉ chạy nhanh vững, tuy nhưng ngây ngô hiểu lời lớn, nếu chẳng a ba gọi khoai nghiền thịt vụn là chạy về ngay.
Người hầu trong hoa viên thấy liền bước tới, cúi định bế tiểu tể tử lên. Vân Tiêu đưa tay : “Đưa cho .”
“Thưa đại nhân, ngài tiện, để bế ạ.”
“Không , đưa cho .”
Vân Tiêu ôm lấy Kì La, hôn nhẹ một cái, một tay đỡ lấy hai chân Kì La, tránh để con đạp chiếc bụng nhô cao của . Kì La ôm cổ a ba, dụi dụi a ba thơm tho, dụi một hồi biến thành tiểu dã thú. Sờ tấm mềm mại của Kì La, Vân Tiêu bất giác mỉm .
Đến phòng ăn, Vân Tiêu cảm ơn hầu kéo ghế cho ôm Kì La xuống. Kì La còn đợi a ba yên vội nhảy tót lên bàn ăn, nó ngửi thấy mùi thơm ngon ! Vân Tiêu lấy bát, múc một thìa khoai nghiền thịt vụn, đút cho con.
“Ô ô~” Kì La thích đến nỗi lông dựng cả lên.
Đút cho Kì La ăn hết hai bát lớn cơm trộn khoai nghiền thịt vụn và một chén canh cá, cho ăn thêm một ít hoa quả, Vân Tiêu mới ôm tiểu tể tử no căng tắm. Tắm rửa thơm tho, quần áo sạch sẽ, Kì La rúc trong lòng a ba thiu thiu ngủ. Vân Tiêu cũng thấy mệt, ngáp một cái, y bèn ngủ cùng con trai.
Lúc Vân Hỏa trở về, Vân Tiêu và con trai cả đang say ngủ. Hắn hôn lên bạn lữ đang ngon giấc, sờ sờ con trai cả ngoài. Hắn và Hồng Xích đến chỗ tộc trưởng tộc Bạch Vũ bàn chuyện trở về. Vân Hỏa và Vân Tiêu đang ở trong một trang viên vô cùng kín đáo tại thánh địa của tộc Bạch Vũ. Nơi vốn là nơi các đời tộc trưởng tộc Bạch Vũ tế tự tổ tiên và Hỏa Vân đại đế. Sau khi Vân Hỏa xuất hiện, tộc trưởng tộc Bạch Vũ sắp xếp cho Vân Tiêu ở đây. Thân phận của Vân Hỏa một khi công khai cũng đồng nghĩa với việc Thú Nhân đế quốc sẽ nổi sóng gió. Vốn dĩ Vân Hỏa định khi đón Vân Tiêu về sẽ công khai phận, nào ngờ y từ Hỏa Vân tinh trở về mang thai, đành hoãn kế hoạch. Đợi Vân Tiêu sinh xong lứa sẽ tính tiếp.
Hồng Xích khi khôi phục ký ức liền chuyển đến ở cùng Vân Hỏa, ngược ít khi ở cùng a cha, a ba ruột của ở kiếp . Thân phận của Hồng Xích đối với tộc trưởng tộc Bạch Vũ cũng thật khó xử. Hồng Xích là con trai của tộc trưởng, nhưng dung mạo giống hệt bức họa vị tộc trưởng đầu tiên trong lịch sử tộc Bạch Vũ lưu truyền . Sau Vân Hỏa chứng thực, tộc trưởng tộc Bạch Vũ cũng đối mặt với con trai ruột của thế nào. Cho nên việc Hồng Xích chuyển đến ở cùng Vân Hỏa cũng một phần nguyên do là . Hồng Xích cũng gọi tộc trưởng là “a cha”, mà gọi thẳng tên.
Trước khi chuyện tỏ tường, Hồng Xích cũng mang Bối Tháp Nhi theo cùng. Bối Tháp Nhi cũng quấn quýt Hồng Xích nhất. Điều khiến Hồng Xích vô cùng hài lòng. Bối Tháp Nhi khôi phục ký ức, nhưng trong bản năng của nó, Hồng Xích a cha là quan trọng nhất. Về phần Vân Tiêu, cả Vân Hỏa và Hồng Xích đều y khôi phục ký ức . Theo lẽ thường, cả hai đều đoạn ký ức đó, Vân Tiêu là hóa của Thần Thú càng nên , nhưng y từng một đề cập, thậm chí còn biểu hiện gì. Điều duy nhất khiến Vân Tiêu băn khoăn là vì rõ ràng bạch quang, nhưng từ khi ở Hỏa Vân tinh trở về y năng lực triệu hồi bạch quang. Tuy mạnh bằng năng lực ở kiếp , nhưng ở kiếp xem là lợi hại. Dựa theo cách phân chia đẳng cấp hiện tại, y đẳng cấp của một tinh luyện sư lục cấp trung đoạn.
Vân Tiêu biểu hiện như , Vân Hỏa đành chọn tin rằng y nhớ điều gì cả. Vân Tiêu khôi phục một phần năng lực, Vân Hỏa và Hồng Xích cũng . Bối Tháp Nhi hiện tại biểu hiện gì đặc biệt, nhưng Vân Hỏa và Hồng Xích tin rằng Bối Tháp Nhi nhất định cũng khôi phục một vài năng lực, chỉ là nó còn quá nhỏ, cách sử dụng mà thôi. Năng lực của Vân Hỏa và Hồng Xích cũng đạt đến trạng thái đỉnh cao của kiếp , nhưng cũng đạt tới lục cấp cao đoạn, chỉ còn một bước nữa, hai sẽ trở thành những võ đấu sĩ đẳng cấp cao nhất Thú Nhân đế quốc hiện nay, cảnh giới mà bao nhiêu khao khát chạm tới. Vân Hỏa và Hồng Xích hài lòng, bọn họ quá yếu. Kiếp , năng lực của hai đạt tới bát cấp cao đoạn.
Hồng Xích ôm Bối Tháp Nhi ngủ trưa, Vân Hỏa tiếp tục bận rộn trong thư phòng. Sau khi phận của công khai, điều kéo theo đó tuyệt đối sẽ là một cơn bão táp đẫm máu, đảm bảo an tuyệt đối cho Vân Tiêu và các con. Vân Tiêu nay mang thai bảy tháng, lứa là ba tể tử, những chuyện đều đoán ba tể tử sẽ là ai. Đây cũng là lý do vì ngày nào Vân Tiêu cũng vui vẻ như .
Lúc tỉnh , trong cơn mơ màng, y cảm nhận ấm quen thuộc lưng. Vân Tiêu giơ tay lên, lập tức nắm lấy, y nhắm mắt lẩm bẩm: “Vân Hỏa…” Một nụ hôn rơi xuống khóe môi y, Vân Tiêu hé miệng, đầu lưỡi nóng rực xâm nhập, nụ hôn lập tức trở nên triền miên. Mãi đến khi Vân Tiêu thở hổn hển, Vân Hỏa mới luyến tiếc buông . Bàn tay to lớn đặt lên bụng Vân Tiêu, Vân Hỏa khàn giọng hỏi: “Các tể tử đói ?”
Vân Tiêu nhẹ: “Các tể tử đói, đói .”
Lại một nụ hôn nữa rơi xuống, Vân Hỏa dậy. Lúc Vân Tiêu mới tỉnh táo. Y cúi đầu , Kì La đang ngủ trong chăn ngửa tứ chi dang rộng. Vân Tiêu xoa xoa bụng nhỏ của con, Kì La lật , chân bịt tai, tiếp tục ngủ khò khò. Vân Tiêu mà trái tim như tan chảy.
“Cứ để nó ngủ, bế ngươi đến phòng ăn.”
“Ta lau mặt .”
“Được.”
Vân Hỏa nhẹ nhàng bế lấy Vân Tiêu với chiếc bụng lớn, đưa y phòng tắm. Hắn vắt chiếc khăn ấm, lau mặt cho Vân Tiêu. Hoàn cảnh sống ở Thú Nhân đế quốc hiện nay , nhiều nơi còn tiên tiến và xa hoa hơn cả thế giới loài . cả Vân Hỏa và Vân Tiêu đều hoài niệm nơi nguyên thủy lạc hậu . Vân Tiêu vẫn giữ thói quen tự may quần áo cho nhà. Huyễn Thú y mà Vân Hỏa và Hồng Xích đang mặc đều do một tay y làm, quần áo của Kì La và Bối Tháp Nhi cũng . Chỉ hai vị phụ Vân Tiêu vất vả, thêm nữa họ cũng cần biến hóa thể, nên mua đồ may sẵn, lúc họ đến cũng mang theo nhiều quần áo.
Quần áo Vân Tiêu làm chắc chắn bằng quần áo bây giờ, nhưng Vân Hỏa và Hồng Xích cảm thấy thoải mái, cảm thấy đây mới đúng là cảm giác của Huyễn Thú y. Ngay cả quần áo rộng rãi mà Vân Tiêu cần mặc khi mang thai cũng là do y tự may. Rất nhiều thói quen, dù khôi phục ký ức, y cũng sẽ đổi, và cũng đổi.
Lau mặt, súc miệng xong, Vân Tiêu theo Vân Hỏa xuống lầu, đến phòng ăn. Ngồi xuống bên bàn ăn, Vân Hỏa đeo tạp dề nấu đồ ăn cho , Vân Tiêu khẽ vuốt bụng, trong mắt ngập tràn hạnh phúc. Một lát , Vân Tiêu chớp mắt, hít một thật sâu, cất lời: “Vân Hỏa, ngươi đây một chút.”
Vân Hỏa đầu y, rửa tay, cầm khăn lau tới: “Sao ?”
Vân Tiêu gượng , : “Đại Tể tử hình như… đợi nữa, ngoài .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chiếc khăn trong tay Vân Hỏa rơi xuống đất: “Mới bảy tháng thôi mà!”
“Bọn chúng… đợi nữa .”
“Thầy thuốc! Mau gọi thầy thuốc!”
Tiếng hét của Vân Hỏa vang vọng khắp trong ngoài trang viên.
Sau hơn tám giờ vật lộn, tể tử đầu tiên cuối cùng cũng chào đời. Là một tiểu giống đực tai và đỏ rực, còn đầu, đuôi và tứ chi đều đen tuyền. Rất nhanh, tể tử thứ hai cũng đời. Điểm khác biệt với tể tử đầu tiên là hai chân của nó màu đỏ, còn tai thì màu đen. Tể tử thứ ba đời cùng tiếng lớn nhất, đầu và tai màu đen, móng vuốt màu đen, chóp đuôi cũng màu đen, các bộ phận khác đều đỏ rực. Nhìn ba tể tử , nước mắt Vân Tiêu tuôn rơi, y nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Hỏa, mừng đến phát : “Là Đại Tể tử, là Đại Tể tử của chúng .”
“Ừ, là Đại Tể tử của chúng .”
Ba tể tử giống đực, ba gương mặt nhỏ nhắn nảy nở trong mắt Vân Hỏa và Vân Tiêu quen thuộc đến thế. Vân Tiêu phảng phất như thấy ba Bạch Vũ tể tử bên hàng rào chảy nước miếng. Chỉ là lúc , Bạch Vũ tể tử biến thành dực thú tể tử, biến thành những đứa con ruột do chính y sinh .
Vân Hỏa buông tay Vân Tiêu, cùng thầy thuốc tắm rửa, mặc quần áo cho ba Đại Tể tử. Sau khi đặt bên cạnh a ba, ba tiểu dã thú vẫn còn nhắm mắt theo bản năng bò về phía y. Bò lòng a ba, ba tiểu dã thú khụt khịt, thở dần dần định.
Nước mắt Vân Tiêu kìm , ba Đại Tể tử của y trở về… trở về …
Vân Hỏa nhẹ nhàng vạch mắt một tể tử xem, màu đen. Hắn buông tay. Tể tử thứ hai, mắt cũng màu đen. Hắn buông tay. Tể tử thứ ba… Vân Hỏa run rẩy, mắt của tể tử sinh thứ ba là màu đỏ. Vân Hỏa ngay: “Đây là Hồng Tể. Hai đứa còn phân biệt đứa nào là Đại Tể, đứa nào là Hắc Tể.”
“Vậy thì đợi đến khi phân biệt hãy đặt tên.” Nhẹ nhàng ôm ba tể tử, Vân Tiêu nhắm mắt , “Các con của chúng đều sẽ trở về, nhất định sẽ về.”
“Ừ, đều sẽ về.” Vân Hỏa giả vờ oán thầm, “Thế là và ngươi chẳng thế giới riêng .”
“A…”
Mệt lả , Vân Tiêu chìm cơn mơ màng trong thở đều đều của ba Đại Tể tử. Các con của y, đều sẽ trở về… Trong mơ hồ, y phảng phất thấy ba Đại Tể tử đang gọi .
“Ba ba… ba ba…”
Lại phảng phất thấy ba tiểu tể tử đang gọi: “Ba ba… Tháp tháp…”
“A ba a ba~”
“Các con yêu, mau về nhà thôi.”
“Về đây~”
※
“A ba a ba, ô ô…”
“Gọi a ba cũng vô dụng!”
“Ô ô… a ba a ba…”
Trong căn phòng đóng kín truyền tiếng “bốp bốp bốp” đánh mông. Kì La hơn năm tuổi đang ngoài cửa, chỉ cảm thấy m.ô.n.g cũng đang đau theo.
“Anh cả.”
Kì La ngẩng đầu lên, lập tức lí nhí gọi: “Bối Tháp Nhi, ngươi tìm a ba ?”
Bối Tháp Nhi lắc đầu, chạy tới, : “Hồng Xích a cha a ba đang tĩnh tâm, làm phiền.” Trong phòng truyền tiếng bàn tay vỗ da thịt, Bối Tháp Nhi và Kì La cùng lúc ôm mông. Bối Tháp Nhi áp tai cửa, ngóng động tĩnh, đó gõ cửa: “A cha, đừng đánh các nữa, các sai .”
“Bối Tháp Nhi…” Ba tiếng nức nở đáng thương truyền .
“Bối Tháp Nhi, ngươi tìm Hồng Xích a cha . Kì La, ngươi làm bài học của ngươi !”
Cái đuôi của Kì La run lên, gọi: “A cha, đừng đánh các nữa mà, các sai .”
“Đi làm bài học!”
Kì La cụp tai xuống, nắm lấy tay Bối Tháp Nhi: “Chúng thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-281-chuong-cuoi.html.]
“A cha, đừng giận nữa.” Bối Tháp Nhi khuyên a cha một câu, cả kéo .
Trong phòng, Vân Hỏa mặt mày đen sạm, hỏi ba đứa con trai đang mặt nấc lên: “Biết vì a cha đánh các ngươi ?”
“Biết ạ…”
“Vì ?”
“Chúng con… nên… lén… chạy ngoài… Ô…”
“Nguyên nhân là gì!”
“Nguy… nguy hiểm ạ…”
Vân Hỏa hít một thật sâu, cứng rắn : “Bình thường a cha dạy các ngươi thế nào? Các ngươi thể nghịch ngợm, thể bướng bỉnh, nhưng tuyệt đối chạy khỏi trang viên! Lần nếu các ngươi còn lén chạy ngoài, a cha sẽ treo các ngươi lên mà đánh!”
“Không dám nữa ạ…”
Ba tể tử đánh đến m.ô.n.g nở hoa tám cánh lóc cam đoan. Tể tử đôi mắt màu đỏ giống hệt a cha thương tâm nhất, vì nó đánh nặng nhất. Ba tể tử càng lớn càng giống a ba, đều tóc đen, Hắc Tể và Đại Tể đều mắt đen, chỉ Hồng Tể là mắt đỏ. khi ba tể tử phạm nghiêm trọng, Vân Hỏa vẫn nỡ lòng xuống tay đánh mông!
“Ra góc tường , hai giờ!”
Ba tể tử ôm m.ô.n.g lết đến góc tường, phạt, đáng thương nức nở. Vân Hỏa thở một bực dọc, dậy ngoài. Ba tể tử cúi đầu, đứa nào dám nhân lúc a cha ở đó mà lười biếng.
Sau khi ba tể tử trăm ngày, Vân Hỏa và Hồng Xích tham gia đại hội tranh tài võ đấu sĩ của Thú Nhân đế quốc, phận xích hồng dã thú của Vân Hỏa chính thức công khai. Tộc trưởng của ba tộc Bạch Vũ, Nhân Ngư và Dực Du lập tức tuyên bố tôn xích hồng dã thú làm vua. Cơn bão táp đẫm m.á.u và những hiểm nguy trùng trùng như dự đoán cũng theo đó mà đến. Trong ngoài trang viên đều trọng binh canh gác, đây là hậu phương tuyệt đối của Vân Hỏa và Hồng Xích. Có thể , bộ thành Bạch Vũ đều trong trạng thái phòng hộ cấp một, vì điều gì khác, chỉ để bảo vệ an cho Vân Tiêu và bọn trẻ. Trước khi chuyện lắng xuống, Vân Tiêu và bọn trẻ đều bước khỏi trang viên. ba tể tử nghịch, lúc nào cũng ngoài xem. Lần ba đứa thế mà lẻn ngoài, tuy nhanh lính gác phát hiện và bắt về, nhưng vẫn khiến Vân Hỏa nghĩ mà kinh hãi, cho nên mới đánh m.ô.n.g nặng tay như .
Vân Tiêu tĩnh tâm xong liền con trai cả và Bối Tháp Nhi kể chuyện , y cũng sợ hãi vô cùng. Y đến thư phòng của Vân Hỏa, gõ cửa mới đẩy cửa bước . Vừa thấy ba tể tử đang phạt. Ba tể tử đầu , thấy a ba, nước mắt liền tuôn như mưa. a cha ở đó, chúng dám chạy tìm a ba.
“Vân Tiêu, đánh !” Vân Hỏa Vân Tiêu đầu đuôi câu chuyện.
Vân Tiêu mím môi, đến mặt ba tể tử, xoa đầu chúng: “A ba ở cùng các con. Đứng phạt xong, các con xin a cha. Nói sẽ tái phạm nữa.”
“A ba… chúng con dám nữa ạ.”
“A ba tin các con.”
Không cầu xin ba tể tử, Vân Tiêu chọn một cuốn sách từ giá sách của Vân Hỏa, bên cạnh ba đứa con, xuống đất, đợi chúng phạt xong. Kiếp , mỗi khi Vân Hỏa dạy dỗ ba tể tử, Vân Tiêu dù đau lòng nhưng sẽ ngăn cản một cách vô nguyên tắc, kiếp cũng . Dù y ôm ba đứa con lòng mà an ủi.
Có a ba bên cạnh, ba tể tử lau nước mắt, cúi đầu ngoan ngoãn phạt. Vân Hỏa cho mang hoa nhài đến cho Vân Tiêu. Vân Tiêu lặng lẽ sách, Vân Hỏa lặng lẽ xử lý công việc, ba tể tử lặng lẽ phạt. Hai giờ , Vân Hỏa đúng giờ lên tiếng: “Được .”
Vân Tiêu đặt sách xuống, ba tể tử lập tức nhào lòng a ba tìm an ủi. Vân Tiêu lau mồ hôi ướt đẫm đầu chúng, : “A ba đưa các con tắm.”
“Vâng ạ.”
Ra hiệu cho Vân Hỏa cứ chuyên tâm làm việc, Vân Tiêu dậy đưa ba tể tử tắm. Ra khỏi thư phòng, y bảo đang canh giữ bên ngoài gọi Kì La đến. Bối Tháp Nhi chắc chắn đang ở chỗ Hồng Xích, Vân Tiêu cũng làm phiền bọn họ.
Trong phòng tắm, ba Đại Tể tử vạch m.ô.n.g cho a ba xem cặp m.ô.n.g sưng đỏ của . Vân Tiêu triệu hồi bạch quang, nhanh, m.ô.n.g của ba tể tử hết sưng. Kì La xoa xoa m.ô.n.g ba , : “Đại Tể, Hắc Tể, Hồng Tể, các ngươi lời a cha, đừng chạy ngoài nữa. Các chú lính gác bên ngoài nguy hiểm, nhiều làm hại chúng .”
Ba tể tử ôm chầm lấy a ba, mặc kệ đang ướt sũng.
“A ba, con sẽ lời, ngoài nữa .”
“A ba, con cũng sẽ lời.”
“A ba, con bao giờ ngoài nữa.”
Vân Tiêu đưa tay ôm cả Kì La lòng, hôn lên các con của : “Khi nào bên ngoài còn nguy hiểm nữa, a ba và a cha sẽ đưa các con ngoài chơi. A ba tin, a cha sẽ để các con đợi lâu .”
Kì La ngẩng đầu trong lòng a ba: “A ba, con vẫn lớn ? Lớn lên con thể giúp a cha đánh bọn .”
Ba tể tử bĩu môi: “A ba, chúng con cũng mau lớn.”
Vân Tiêu yêu thương hôn lên bốn đứa con: “A ba nỡ để các con lớn nhanh như . Các con lớn , a ba sẽ bế nổi các con nữa.”
Bốn đứa trẻ lập tức ôm a ba chặt hơn, những cái đuôi nhỏ vẫy vẫy trong nước. Kì La chớp mắt, mắt sáng rỡ: “A ba, sinh cho con thêm mấy nữa .”
Mắt ba tể tử cũng sáng lên, Hắc Tể nhảy cẫng lên: “A ba a ba, con làm .”
“Con cũng , con cũng .” Hồng Tể giơ tay.
“A ba, con giống đực, còn giống cái nữa.” Đại Tể giơ cả hai tay nhỏ, tay trái giơ hai ngón, tay cũng giơ hai ngón, “Mỗi loại hai đứa ạ.”
Vân Tiêu bọn trẻ chọc , y cọ cọ mũi bốn bảo bối: “Được. A ba hứa với các con, khi nào bên ngoài còn nguy hiểm nữa, a ba sẽ sinh cho Kì La, Đại Tể, Hắc Tể và Hồng Tể của chúng .”
“A ba a ba, tối nay con ngủ với a ba.”
“Con cũng , con cũng .”
“Được, .”
Bên ngoài phòng tắm, Vân Hỏa mặt đen như đ.í.t nồi.
Buổi tối, bốn tiểu dã thú chiếm lấy một bên giường của Vân Tiêu, bên còn , Vân Hỏa vô cùng bất mãn đòi an ủi y. Vân Tiêu khẽ rên rỉ, đè bàn tay đang luồn áo ngủ của Vân Hỏa, lẩm bẩm: “Các con .”
“Đợi chúng học cách tự chăm sóc hãy .” Vân Hỏa kéo tay Vân Tiêu , tiếp tục hưởng thụ phúc lợi mà đáng hưởng. Tình hình bên ngoài nhanh sẽ thể kiểm soát , và Vân Tiêu còn trẻ, vội. Bốn tể tử đòi nghĩ tới, nếu chúng cứ quấn lấy a ba ngủ chung, thì a ba của chúng lấy thời gian mà sinh .
“Lứa tiếp theo, sẽ là ai đến đây?”
“Ai đến cũng . Không vội. Vân Tiêu, chuyên tâm một chút.”
“Ưm… sẽ ồn ào đến…”
Xích hồng đại dã thú trực tiếp ôm bạn lữ xuống giường. Chuyện các tể tử khác, cứ để tối mai đến .
Trên một chiếc tinh hạm bay đến Bạch Vũ tinh chật ních các thú nhân xích hồng dã thú đến nương tựa. Có quân nhân, thường dân. Thực lực cường đại của xích hồng dã thú khiến nhiều vốn còn do dự phảng phất như thấy Hỏa Vân đại đế trong lịch sử. Thú nhân tôn sùng sức mạnh, các thú nhân đối với Hỏa Vân đại đế càng một sự run rẩy khuất phục bản năng, cho nên, cuộc tranh đoạt vương vị ngay từ đầu kết cục, cái gọi là chiến tranh, cũng chẳng qua chỉ là sự giãy giụa hấp hối của một phe mà thôi.
“Quân nhân đến khu B đăng ký, quân nhân đến khu A đăng ký. Không cần chen lấn, xếp hàng.”
“Tộc Dực Thú, tứ cấp trung đoạn, quân nhân, Bách Nhĩ. Đây là a cha, a ba và của .”
“Được, tiên điền tờ đơn .”
“Bác Sâm, nhà ngươi đăng ký xong ?”
“Đăng ký xong . Ngươi thì ?”
“Nhà cũng xong . Chúng đợi Thư Ngõa .”
“Được.”
Trên giường, Kì La đang ngủ say sờ sờ mũi, duỗi một cái, cái đuôi vung lên vắt ngang Hắc Tể. Hắc Tể ngủ say hề , tứ chi thỉnh thoảng giật giật, đó là biểu hiện của giấc ngủ sâu. Đại Tể và Hồng Tể ngủ say, gương mặt non nớt sớm còn vẻ đau lòng vì a cha đánh m.ô.n.g hôm nay.
Trong thư phòng của Hỏa Vân đại đế, xích hồng dã thú đang quấn quýt bên vương hậu của . Hắn hy vọng trong lứa tể tử tiếp theo sẽ Lam Tư Đặc, như sẽ nhiều thời gian để dây dưa với Vân Tiêu. Đợi các tể tử đều trở về, đợi các tể tử đều trưởng thành, vẫn định đưa Vân Tiêu trở Vân tinh sinh sống, nơi đó mới là ngôi nhà thực sự của và y. Hắn đột nhiên nhớ sơn động , nhớ con suối nơi và Vân Tiêu đầu kết hợp.
Trên bầu trời , những vì tinh tú lấp lánh tựa như những niềm hy vọng. Một vệt băng lướt qua, nguyện vọng của ai sẽ thành hiện thực.
---- TOÀN VĂN HOÀN