Hoa Thược Dược Đen - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-11 02:52:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi sáng ở cô nhi viện luôn đ.á.n.h thức bằng tiếng chuông sắt vang lên đầy chói tai.

Âm thanh lan khắp hành lang cũ kỹ, khiến lũ trẻ bật dậy khỏi giường như phản xạ.

Chúng dám chậm trễ, bởi chỉ một chút lề mề sẽ trả giá bằng những trận đòn đau.

Lâm Hạ yên ở góc giường tầng cùng.

Tấm chăn mỏng ám mùi ẩm mốc trượt khỏi vai, để lộ cánh tay đầy vết bầm tím - dấu tích của cú đạp dữ dội từ hôm qua.

Đầu đau âm ỉ, nhưng tâm trí lạnh lẽo tỉnh táo một cách kỳ lạ.

Ở kiếp , đây từng là nơi mà căm ghét đến tận cùng.

chỉ , khi tới nhà họ Chu, mới nhận những gì xem là địa ngục chỉ là lớp vẻ ngoài mạ vàng. Bên trong, gì khác ngoài sự tăm tối và mục ruỗng.

Tiếng hét của bà bảo mẫu kéo Lâm Hạ khỏi dòng suy nghĩ. Tiếng quát lớn vọng từ hành lang:

"Xuống ăn sáng!"

Như một đàn kiến xua đuổi, lũ trẻ ùa chạy xuống cầu thang. Mùi cháo loãng nhanh chóng tràn ngập khắp phòng ăn. Trước mặt mỗi đứa là một cái bát nhựa nứt vỡ, bên trong chẳng khác gì nước lã.

Một vài đứa trẻ cúi xuống, uống sạch chỉ trong vài ngụm vẫn c.h.ế.t thèm nồi cháo bằng ánh mắt đói khát.

Không một ai dám mở miệng xin thêm. Ở nơi , thức ăn cũng sự phân cấp rõ ràng: những đứa trẻ yêu thích thường hưởng phần đặc hơn với chút rau hoặc vài mẩu thịt. Còn phần lớn chỉ cần c.h.ế.t đói là "may mắn".

Lâm Hạ xuống bàn ăn, bầu khí trong phòng bỗng trở nên khác lạ. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía khi bà bảo mẫu đặt mặt một chiếc bát nhựa khác, cháo đặc sóng sánh hơn, vài miếng thịt vụn nhỏ nổi lên . Dù ít ỏi, nhưng tại đây, đó là sự xa xỉ.

Ánh xung quanh lập tức đổi sắc - ghen ghét, căm phẫn, độc địa. Tựa như chỉ cần Lâm Hạ biến mất, tất cả bọn chúng sẽ chia đều phần ăn .

Nhìn bát cháo, lặng lẽ cúi đầu. Một lúc lâu , Lâm Hạ mới cầm thìa lên và bắt đầu ăn. Đó cũng là lúc những tiếng xì xào bắt đầu quanh bàn bên cạnh.

là con ch.ó của viện trưởng.”

“Nhìn nó kìa, ngay cả ăn cũng thấy ghê tởm.”

Triệu Thành nhạt, vài đứa khác thì hùa theo bằng những tiếng khúc khích.

ai dám lớn làm gì quá đáng. Ai cũng rằng những đứa viện trưởng để mắt đến chẳng thể tùy tiện động , nhưng họ thể làm trong im lặng.

Lâm Hạ tiếp tục uống cháo như thể chẳng thấy gì, vẫn giữ dáng điềm tĩnh của .

Sau bữa sáng, lũ trẻ lớn trong cô nhi viện đều lùa sân làm việc. Lau sàn, giặt giũ, hoặc khuân đồ nặng… Không ai rảnh rỗi.

Dù ngoài trời buốt giá đến tê tái và nước giặt lạnh thấu xương, chúng vẫn nhẫn nhịn chịu đựng. Một đứa trẻ với đôi tay nứt nẻ vì lạnh khiến m.á.u rỉ từng dòng, thế nhưng chẳng ai ngó ngàng thương tiếc.

Giữa sân, tiếng tát vang lên rõ mồn một.

Tiểu An ngã xuống đất khi làm rơi cái xô nước.

“Đồ phế vật!” Bà bảo mẫu gầm lên dữ tợn và tiếp tục lăng mạ đứa trẻ. “Nuôi chúng mày đúng là phí cơm!”

Thằng bé ôm mặt nức nở.

Không ai dám bước tới, chẳng ai chìa tay đỡ.

Lâm Hạ từ xa quan sát.

Ánh mắt bình thản như mặt nước lặng.

Bởi lẽ hiểu rằng nơi , thương hại chỉ là thứ vô nghĩa nhất.

Muốn tồn tại, chỉ hai con đường.

Hoặc trở nên tàn nhẫn.

Hoặc khiến bản trở nên giá trị.

Kiếp , chọn con đường đầu tiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoa-thuoc-duoc-den/chuong-2.html.]

Và cái kết là một cái c.h.ế.t bi thảm.

quyết định thử con đường còn .

Buổi chiều, viện trưởng trở về.

Tiếng động cơ ô tô vang lên ngoài cổng, cả cô nhi viện lập tức chìm im lặng rợn .

Bọn trẻ xếp hàng ngay ngắn. Không một đứa nào đủ can đảm ngẩng lên .

Cánh cửa xe mở , đàn ông mặc sơ mi trắng xuất hiện, bước xuống xe với dáng vẻ nhàn nhã.

Gọng kính vàng sống mũi tỏa sáng nhợt nhạt ánh nắng chiều. Nụ mỉm, ôn hòa nhưng đầy mực thước đọng nơi khóe môi. Tất cả khiến ông trông như một nhà từ thiện khả kính.

Ông bước chậm rãi, ánh mắt sắc sảo quét qua từng đứa trẻ đang xếp hàng răm rắp.

Cuối cùng, ánh dừng mặt Lâm Hạ.

"Bị thương ?"

Giọng của ông nhẹ nhàng.

Lâm Hạ cụp mắt xuống.

"Con đau ạ."

Viện trưởng săm soi vết bầm khuôn mặt non nớt của vài giây.

Sau đó, ông thò tay túi áo, lấy một viên kẹo sữa và đặt lòng bàn tay bé.

"Lần bắt nạt thì cho ."

Không khí xung quanh bỗng chốc se , vài tiếng hít thở đứt quãng vang lên trong đám trẻ con.

Lâm Hạ cúi đầu xuống viên kẹo.

Lớp giấy gói màu trắng xen xanh từng quen thuộc, giờ đây chỉ khiến cảm thấy ghê tởm đến lạ lùng.

Kiếp từng cực kỳ yêu thích những viên kẹo thế .

Bởi lẽ chúng dành riêng cho những đứa trẻ "đặc biệt", những đứa coi trọng hơn những đứa còn .

Mãi đến mới

Đó chẳng qua chỉ là phần thưởng nhỏ nhoi cho những con rối ngoan ngoãn lời.

"Cảm ơn viện trưởng."

Giọng Lâm Hạ nhỏ nhẹ đáp lời, dịu dàng đến mức ngoài nửa phần bất thường nào trong đó.

Nghe xong, đàn ông nở nụ xoa đầu thêm nữa. Sau đó ông gót rời , để khí ngột ngạt mà chính ông tạo nên.

Chỉ khi bóng dáng ông khuất xa khỏi tầm mắt, gian cô nhi viện mới dần thả lỏng chút sắc lạnh đáng sợ.

Triệu Thành ở gần đấy dán mắt chằm chằm viên kẹo trong tay Lâm Hạ, ánh âm u cực độ.

Lâm Hạ vẫn bình thản. Cậu từ từ mở lớp giấy gói của viên kẹo và đưa nó miệng.

Vị ngọt tan chảy đầu lưỡi, đăng đắng len lỏi qua cổ họng. Cảm giác đó khơi gợi trong một ký ức quá khứ tưởng như ngủ quên.

Phải ... trong kiếp

Buổi tiệc từ thiện của nhà họ Chu vẫn tới gần.

Điều đó nghĩa là tất cả mới chỉ bắt đầu.

Lâm Hạ ngước lên bầu trời u ám của buổi chiều tàn bên mái ngói phủ đầy rêu phong của cô nhi viện.

Rồi chậm rãi bật thành tiếng.

Nếu phận cho cơ hội sống một nữa thì , vẫn sẽ tiếp tục kéo tất cả xuống địa ngục cùng .

Loading...