HOA KẼM NHUNG NỞ RỘ - CHƯƠNG 2

Cập nhật lúc: 2025-03-20 13:38:38
Lượt xem: 1,733

3.

Ôi, suýt chút nữa thì tôi quên mất.

Trước khi uống thuốc, tôi đã soạn tin nhắn hẹn giờ gửi cho người nhà.

Bởi vì tôi thuê nhà ở một mình, sợ để lâu t.h.i t.h.ể bốc mùi sẽ làm hàng xóm sợ hãi.

Cho nên muốn nhờ họ ai rảnh thì đến giúp thu dọn thi thể.

Không c.h.ế.t được, tôi cũng rất bất ngờ...

Tôi chột dạ nhìn lại màn hình, lại thấy khuôn mặt của Lâm Vũ Vi dần dần tiến lại gần:

"Chị, có phải vì mọi người đi cắm trại cùng em, nên chị không vui không?"

Cổ họng đau rát, tôi không nói gì.

Lâm Vũ Vi thấy vậy mím môi, khi mở miệng lại, giọng nói mang theo chút tủi thân:

"Nhưng trước đó em cũng đã mời chị rồi, là do chị không muốn đi..."

Hình ảnh trong màn hình rung lên.

Chỉ thấy Lâm Diệc Phàm đặt tay lên vai cô ta an ủi:

"Vi Vi, em đừng để ý đến nó."

"Nó là một đứa lập dị, luôn không hòa hợp với chúng ta."

Tôi không nhịn được nở một nụ cười khổ.

Là do tôi sinh ra đã thích cô độc sao?

Không, không phải.

Tôi cũng từng cố gắng hòa nhập với gia đình, cùng mọi người đi dã ngoại.

Hôm đó, Lâm Vũ Vi thả diều bị đứt dây, diều bay vào trong rừng cây.

Tôi xung phong đi nhặt diều giúp cô ta.

Nhưng diều mắc trên cành cây, tôi phải tốn rất nhiều sức mới lấy xuống được.

Lúc này trời đột nhiên thay đổi, giống như sắp mưa.

Tôi vội vàng trở lại chỗ cũ, phát hiện mọi người đã lên xe hết rồi.

Mà xe cũng đã khởi động.

Tôi nắm chặt chiếc diều đuổi theo xe:

"Bố mẹ, đợi con với, con còn chưa lên xe!"

Mãi cho đến khi chiếc xe biến thành một chấm đen nhỏ biến mất khỏi tầm mắt của tôi.

Nó vẫn không hề dừng lại.

Hôm đó, tôi dầm mưa.

Từ đó về sau, một góc trong tim tôi luôn ẩm ướt.

Tôi không muốn bị bất cứ ai bỏ lại nữa.

Cho nên, tôi chọn cách bỏ lại tất cả bọn họ.

4.

Tôi và Lâm Vũ Vi là một cặp thiên kim thật giả.

Tôi thật, cô ta giả.

16 năm chung sống khiến người nhà họ Lâm đã có tình cảm sâu đậm với Lâm Vũ Vi.

Vì vậy, họ dùng tiền để đuổi bố mẹ ruột của Lâm Vũ Vi đi, giữ cô ta lại bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hoa-kem-nhung-no-ro/chuong-2.html.]

Từ đó, nhà họ Lâm có hai cô con gái.

Hai người lớn lên trong những môi trường khác nhau, được giáo dục khác nhau.

Nhưng mọi người lại luôn thích so sánh tôi với cô ta.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Trong mắt họ, Lâm Vũ Vi rạng rỡ, tự tin, phóng khoáng.

Còn tôi thì hoàn toàn trái ngược với cô ta, u ám, tự ti, giả tạo... Rất nhanh, tình yêu thương mà họ dành cho tôi, trong sự so sánh ngày qua ngày, đã biến thành ghét bỏ.

Tôi cố gắng một cách vụng về để thể hiện bản thân.

Muốn thân thiết với họ, muốn hòa nhập vào gia đình này.

Nhưng luôn bị hiểu lầm, bị cho là đang bắt nạt, đang ghen tị, đang cố ý tranh giành sự sủng ái với Lâm Vũ Vi.

Ghét bỏ dần dần thăng cấp thành chán ghét.

Cho đến khi tôi gửi báo cáo chẩn đoán mắc chứng trầm cảm vào trong nhóm.

Lâm Diệc Phàm cuối cùng cũng nổi giận:

"Bây giờ lại còn làm giả bệnh án để kiếm sự đồng cảm à?"

"Chỉ vì mẹ là bác sĩ tâm lý, nên mày mới mắc chứng trầm cảm."

"Nếu mẹ là bác sĩ nội khoa, có phải mày còn mắc cả ung thư dạ dày không?"

"May mà Vi Vi nhìn thấy một báo cáo giống hệt trên mạng, nếu không chúng ta đã bị mày lừa rồi."

"Mày là cái đồ dối trá, đừng có ở cùng với bọn tao nữa, thật sợ có ngày mày sẽ làm hư Vi Vi."

"Cút ra ngoài đi."

Bố mẹ cũng đồng ý với điều này.

Nói khi nào tôi sửa hết những thói hư tật xấu, thì khi đó mới được phép về nhà.

Tôi nghĩ, tôi sẽ vĩnh viễn không có nhà nữa...

Lúc này, điện thoại của Lâm Diệc Phàm đổi người, khuôn mặt của mẹ xuất hiện trên màn hình:

"Vi Vi nhìn thấy tin nhắn giả kia thì sợ đến trắng bệch cả mặt, không cẩn thận còn bị lò nướng làm bỏng tay."

"Còn chưa kịp bôi thuốc, đã giục bọn tao gọi điện cho mày để xác nhận tình hình."

"Mày hãy suy nghĩ kỹ về hành vi của mình đi, có phải nên xin lỗi Vi Vi không?"

5.

Trong dạ dày dâng lên một cảm giác buồn nôn, tôi đặt điện thoại xuống, ôm miệng muốn nôn.

Chu Cảnh Triết nhanh chóng đưa thùng rác đến bên miệng tôi.

Lập tức có m.á.u cục từ trong miệng tôi nôn ra.

Mẹ ở đầu bên kia màn hình vừa hay nhìn thấy cảnh này, trên mặt thoáng hiện lên vẻ lo lắng.

Bà ấy vừa định mở miệng hỏi han.

Nhưng lại bị lời nói của bố ngăn lại: "Đủ rồi, đừng có diễn nữa."

"Làm loạn cũng phải có mức độ thôi."

"Bảo mày xin lỗi Vi Vi khó khăn đến thế sao?"

"Lâm Nguyệt, có phải mày cứ phải làm cho mọi người không vui thì mày mới hài lòng không!"

Nước thuốc rửa ruột có lẽ đã chảy vào tim.

Vị trí n.g.ự.c trái đột nhiên co rút mạnh.

Tôi nhắm mắt lại, nuốt xuống vị m.á.u tanh trong miệng.

 

Loading...