Hoa Hồng Trắng Cùng Tế Từ - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:22:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Giữa mùa đông sâu lạnh, phương Nam vẫn như mùa xuân, ánh mặt trời ấm áp như lửa. Trong phòng họp nghiêm trang của bệnh viện tâm thần Trúc Hải, đột nhiên xuất hiện một đàn ông thuộc về hàng ngũ cấp cao chính phủ.

“Tôi đồng ý với phương án .” Quý Từ lạnh lùng đang , dứt khoát lặp : “Tôi đồng ý.”

Sự chấn động lan khắp căn phòng, khiến khỏi sững sờ.

Lâm Uyên đập bàn dậy, khó tin về phía Quý Từ. 

“Vì ?” Anh hỏi.

“Bởi vì các thành công nghiên cứu liều vắc-xin đầu tiên, sẽ dùng cho Bạch Tô. Như , sẽ còn mãi mãi cận kề cái c.h.ế.t.” Quý Từ bình tĩnh đáp.

……

Hành lang dài ngắn, ánh đèn mờ ấm dịu.

Quý Từ theo vệt sáng dầu, chậm rãi bước về phía phòng bệnh của Bạch Tô.

Phía , Lâm Uyên bỗng lên tiếng: “Cậu thật sự quyết định ?” Quyết định trở thành vật thí nghiệm thật sự, trở thành tình nguyện thực sự…

Quý Từ khựng , đầu, giọng lạnh nhạt khẽ đáp: “Đừng quên điều hứa với . Trước khi thí nghiệm kết thúc, tuyệt đối cho Tiểu Bạch kế hoạch chế vắc-xin cụ thể.”

Lời dứt, Quý Từ tiếp tục bước . Ánh sáng mờ dần nuốt lấy bóng hình , chỉ còn Lâm Uyên cô độc trong hành lang dài, lặng lẽ theo dáng khuất xa.

?

Rốt cuộc là vì điều gì chứ?

“Rắc ——”

Quý Từ khẽ khàng đóng cửa phòng , liền đó, đón bằng vòng ôm nóng bỏng của Bạch Tô.

“Quý ! Sao tới đây?”

Quý Từ áp lồng n.g.ự.c quen thuộc , nhỏ giọng : “Cửa khóa, liền thôi.”

Bạch Tô bất đắc dĩ buông trong n.g.ự.c , mỉm dịu dàng.

Người thích, làm gì cũng cả thôi…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoa-hong-trang-cung-te-tu/chuong-9.html.]

Bỗng, cảm thấy góc áo kéo nhẹ.

Quý Từ đôi mắt đen sâu của Bạch Tô, khẽ như lời cầu xin: “Tiểu Bạch, đêm nay thể ngủ cùng em ?”

Hai từng đối diện , nơi biển xanh dập dờn ánh lam, chuyến tàu bạc mờ sương, trong đêm bão tố giữa ranh giới sinh tử…

Thế nhưng nào ánh mắt Quý Từ mang theo ánh sáng dịu dàng và sâu sắc đến , len lỏi tận xương tủy Bạch Tô.

Ngoài trời, tuyết đầu mùa rơi rả rích, lạnh thanh khiết kích thích trái tim Bạch Tô. Cậu lạc những nghi vấn chồng chất, cho đến khi bông tuyết thứ hai rơi xuống.

“Không ?” Quý Từ hỏi khẽ.

Khoảnh khắc , Bạch Tô khó nén xúc động trong lòng. Cậu luống cuống tới mép giường, kéo chăn lên, giọng rối rắm: “Được… chứ… em, em dọn chăn cho .”

Chưa kịp hết câu, Quý Từ bước nhanh đến bên cạnh, ngẩng đầu hôn .

Môi răng giao hòa, thở quấn quýt, cảm giác dần tước đoạt như thể đang rơi một giấc mộng kỳ lạ, nơi chỉ còn khao khát chiếm hữu, chỉ còn bản năng hủy diệt.

Trong đêm tối, giường bệnh khẽ kêu lên những tiếng kẽo kẹt. Từng món quần áo nhẹ rơi xuống, xen lẫn tiếng thở gấp khàn khàn.

Chớp mắt, thế giới bừng sáng. Ký ức như thước phim ngược, từng cảnh vụt qua…

“Em tên là Bạch Tô.”

“Anh cũng là tình nguyện ?”

“Em sợ c.h.ế.t, em chỉ sợ rằng nếu một ngày em gặp trong khu cách ly, mà em vẫn chẳng thể làm gì.”

“Người tình nguyện … Họ như bầu trời đầy , dù chỉ là một ngôi nhỏ bé, nhưng vẫn là ánh sáng thể thiếu trong màn đêm .”

“Tiên sinh, xin hãy nhận lấy bó hoa hồng .”

“If you want, I will always love you. If you don't want to, I will always yearn for you.”

(Nếu ngươi đồng ý, sẽ mãi mãi yêu ngươi. Nếu ngươi , sẽ mãi mãi tương tư.)

“Live for what you love and die for what you love…”

(Vì tình mà sống, vì tình mà c.h.ế.t…)

-----

Gần đây thi cuối kỳ, nội dung cập nhật chút chậm trễ, mong thông cảm nhé.

Loading...