Hoa Hồng Trắng Cùng Tế Từ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:19:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Bánh xe và đường ray cao tốc ma sát, tóe lên từng tia lửa. Con rồng bạc cổ xưa càng lúc càng lao nhanh về phía .

Lâm Uyên sớm nước mắt như mưa, đến phát nổi âm thanh.

Trước virus, nhân loại yếu ớt đến đáng thương. Bọn họ sức vùng vẫy kháng cự, đem lửa đạn hướng về đồng loại vô tội, tàn sát đơn phương...

Bạch Tô đột nhiên bật dậy, lắc đầu, khó tin đến nỗi giọng run rẩy: “Vậy... Trong thành còn đúng ?”

Cậu cầu khẩn quanh: “Toàn bộ... đều c.h.ế.t ?”

Đáp chỉ là sự tĩnh lặng nghẹn ngào.

Quý Từ nhàn nhã khép mắt, trong tâm dường như gợn sóng, hiếm hoi vẻ thả lỏng. Cả tĩnh lặng giữa bóng cây loang lổ, tựa hồ việc xảy đều chẳng liên quan gì đến .

Bạch Tô lặng lẽ tiến gần, khẩn cầu xuống.

“Quý... , em tặng ngài hoa hồng , ngài nhận lấy sẽ còn khổ sở như nữa.” Bạch Tô đưa đóa hoa hồng tới n.g.ự.c Quý Từ.

Đứa nhóc quả nhiên lối suy nghĩ mà lớn khó lòng hiểu nổi, Quý Từ thầm nghĩ.

Bạch Tô rút một đóa hoa hồng trắng, siết chặt trong lòng bàn tay, ánh sáng trong mắt càng thêm rực rỡ.

“Ít nhất chúng vẫn còn sống, vẫn còn cơ hội nghiên cứu thuốc. Nếu buông bỏ và hy sinh là điều thể tránh, lựa chọn duy nhất là giảm thương vong đến mức nhỏ nhất. Đây lựa chọn nhất, nhưng là lựa chọn đúng đắn nhất.” Nói , khẽ kéo vạt áo Quý Từ.

“Tiên sinh, xin nhận lấy bó hoa hồng .”

Quý Từ mở mắt. Đóa hồng trắng tinh khôi nở rộ trong tầm mắt, tượng trưng cho sự thuần khiết và lãng mạn tối thượng.

Bàn tay cầm hoa trắng đến chói mắt, khớp xương rõ ràng, còn trong sạch hơn cả sắc hoa. Nó khẽ run lên, như thúc giục Quý Từ nhận lấy.

Ánh mắt trượt theo cổ tay , Quý Từ đối diện với đôi mắt của Bạch Tô.

Thiếu niên xinh , ngũ quan mang nét pha lẫn dị tộc, mái tóc đen sâu thẳm như đêm tối. Nụ nơi khóe môi còn vương nét ngây ngô, như vì rơi bụi trần, như đoá hồng trắng ánh bình minh của thần dương...

Trong lòng Quý Từ khẽ d.a.o động, nhất thời vẻ rực rỡ của thiếu niên cùng hoa hồng làm cho thất thần. Thời gian như ngưng đọng, chỉ còn khoảnh khắc trái tim khẽ đập.

Không nhận hồi đáp, Bạch Tô chán nản thu tay về, bối rối c.ắ.n môi.

Đây là... từ chối ...

Ngón tay Quý Từ khẽ vuốt một cánh hoa mềm mại. Nhìn khuôn mặt mất mát của “đóa hồng trắng” , trong lòng bỗng dâng lên chút nỡ. Chính thể thấy đau lòng vì khác? Sao đáng để đau lòng chứ...

“Không nhận hoa cũng , nhưng ngài là bạn của em nhé!” Bạch Tô nở nụ ngây thơ.

Đối diện với nụ tươi sáng , Quý Từ xoay đầu ngoài cửa sổ, phần lúng túng.

Hắn cũng chẳng nghĩ gì thêm, chỉ cảm thấy t.h.u.ố.c tê còn hết, liền ngủ tiếp.

Ngoài cửa sổ, tuyết đông ngừng rơi. Con tàu lướt qua hàng cây cuối cùng, tầm mắt bỗng mở rộng sáng ngời. Tà dương đẩy mây , ánh chiều chiếu lên nền tuyết trắng lùi dần phía , một khung trời ấm áp, tĩnh lặng...

Bạch Tô càng lúc càng bồn chồn, đôi mắt lén liếc sang Quý Từ.

Ngay đó, ánh giao . Gương mặt đàn ông mỹ phản chiếu ánh sáng, tựa như thứ trong suốt, lạnh lẽo mà dịu dàng, khiến chẳng thể rời mắt, khiến bảo vệ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoa-hong-trang-cung-te-tu/chuong-3.html.]

“Ô —— ô ——”

Tiếng còi tàu kéo Bạch Tô trở hiện thực. Cậu luống cuống dời mắt , vành tai thoáng đỏ.

“Ôi, bên ngoài cảnh sắc thật đó!” Cậu đầu, tùy tiện giơ tay chỉ chỉ về phía Quý Từ đang tựa cửa sổ, gượng để che giấu hổ.

“Ha ha, tiếng còi tàu cũng , ừm... thật tệ!”

Quý Từ cố nén cơn buồn ngủ, chỉ khẽ “Ừ” một tiếng.

Thấy Quý Từ phản ứng gì thêm, Bạch Tô mới thở phào, nhưng sự ngượng ngùng vẫn tan, đành tìm việc gì đó làm.

Cậu cúi tìm chỗ , lôi chiếc rương hành lý siêu lớn. Tay chân luống cuống, tìm một quyển sách để .

Một cảm giác khẩn trương khó hiểu dâng lên, ngoài cha , từng để ngoài thấy đồ đạc riêng của , kể cả các em thiết ở đại học.

Cậu run rẩy kéo khóa rương, nghĩ thầm: “Chỉ mở một khe nhỏ thôi là .”

Ngón tay cầm khóa, nhẹ nhàng kéo.

Tách!

Quý Từ chống trán, nửa mơ nửa tỉnh, Bạch Tô lôi từ trong rương một quyển dày cộp, ngờ vực hỏi: “Quyển gì thế?” Giọng buồn ngủ pha chút mơ hồ.

Giọng như tuyết đầu mùa tan chảy, nhẹ rơi tai. Bạch Tô bỗng thấy nhẹ bẫng, vô cùng thư thái.

“Anh tin đức tin ?” giọng tan trong tuyết vang lên.

Bạch Tô xuống bên cạnh Quý Từ, kể chuyện: “Mẹ em tin. Ngày em nhập học đại học, bà bảo em mang theo quyển 《Kinh Thánh》 , rằng nó sẽ bảo hộ em.”

Cậu cúi đầu quyển sách trong tay, ánh mắt dịu dàng đến lạ.

Quý Từ khẽ đáp, giọng lầm bầm: “Ừ... hộ bình an.”

Khóe môi Bạch Tô cong lên, nụ như vệt sáng nhỏ.

“Ngài cũng tin ? Sách làm thể thành bùa hộ mệnh ?” Cậu ngẩng đầu, ánh mắt xa xăm như lạc hồi ức.

“Lúc dịch bệnh bùng nổ, thành phong tỏa, liên lạc cắt đứt. Em thể rời trường, cũng chẳng thể liên hệ với nhà.

“Sau đó, em nhiễm bệnh, ở khu cách ly suốt một tháng. Bên tai mỗi ngày đều là tiếng gào , tiếng kêu đau đớn. Virus hoa hồng thật đáng sợ. Em sợ, nhưng sợ c.h.ế.t. Em sợ rằng, nếu một ngày nào đó gặp trong khu cách ly, em vẫn sẽ bất lực như hôm qua, chẳng làm gì.”

Cậu mở quyển sách đặt đùi, ánh sáng chiếu xuống từng trang giấy mạ vàng, ấm áp rực rỡ.

Ngón tay khẽ lướt qua những dòng chữ vàng , giọng như lời nguyện: “Dẫu em từng bước qua thung lũng của cái c.h.ế.t, em cũng chẳng sợ hãi, bởi vì cùng em đồng hành.

“Sức , can đảm của , đều an ủi em.

“Suốt đời suốt kiếp, ân huệ cùng tình thương sẽ theo em mãi.

“Em ở trong đền Jehovah, cho đến vĩnh hằng.”

Giọng dứt, vai khẽ nghiêng. Quý Từ dựa vai , thở đều đặn, ngủ thật yên lành.

Bạch Tô nghiêng đầu, khẽ đang tựa , như tuyết trắng trong suốt.

—— Những lời vang thành tiếng...

Loading...