Edit: Wng
-
Tối đen, duỗi tay thấy năm ngón, ngũ giác đều như phong tỏa, tĩnh lặng đến an nhàn.
Không cái lạnh mùa đông, đám đông ồn ào, cũng mất .
Thoáng chốc, mặt đất chao đảo, cảm giác choáng váng như kéo dâng lên trong lòng.
Mệt quá…… Mệt quá…… Chỉ ngủ…… Không gặp bất kỳ ai nữa……
Bên tai vang lên giọng khẽ khàng, như lời thì thầm của thần minh, dịu nhẹ bao quanh .
“What interests me is living and dying for what one loves.”
(Ta cảm thấy hứng thú chính là vì yêu mà sống, vì yêu mà c.h.ế.t.)
Ánh sáng nhàn nhạt rơi xuống, mùi hoa đậm đặc ùa thở, quang ảnh chồng lên , ý thức dần trở rõ ràng……
Quý Từ khó nhọc mở mắt, khẽ : “Live for what you love and die for what you love.”
(Vì yêu mà sinh, vì yêu mà c.h.ế.t.)
Thiếu niên mặt đại thúc, giữa vòng hoa hồng trắng rực rỡ, ánh mắt trong trẻo đầy thi vị.
Cậu , khóe mắt cong thành hình vầng trăng non.
“Anh cũng là tình nguyện ?” Cậu hỏi.
Quý Từ sững sờ.
Hắn hiếm khi gặp một đồng tính xinh đến .
“Em tên là Bạch Tô. Không chỉ là tên một loại d.ư.ợ.c liệu ,” thiếu niên tự giới thiệu, “mà còn vì cha em họ Bạch, em họ Tô.”
Bạch Tô vô thức tiến gần hơn.
Sức sống nơi như ánh mặt trời, chói mắt đến mức khiến khác nỡ rời .
Quý Từ bỗng dậy, quan sát xung quanh.
Hắn cần hiểu rõ tình cảnh mắt.
Hai đang ở trong một toa tàu kiểu cũ.
Cả toa chỉ họ, đoàn tàu khởi hành, cũng chẳng dừng ở ga.
Bên ngoài cửa sổ là đồng cỏ phẳng lặng, xa xa thấy khu W với những tòa cao ốc san sát.
Trời là ban ngày, song bầu trời nặng nề, mây u ám phủ xuống, cỏ thấp lay động theo gió lớn.
Bạch Tô bỗng hào hứng chạy tới bên cửa sổ: “Có sắp tuyết ? Em từng thấy tuyết bao giờ!”
Cậu Quý Từ, vẻ thấy kỳ lạ.
“Anh thích chuyện ? Hay chỉ tiếng Anh? Vậy em tiếng Anh nhé, em học tiếng Anh cũng tệ .”
Quý Từ liếc một cái, trầm giọng : “Trẻ con, yên tĩnh .”
Bạch Tô lập tức im lặng, nghiêng đầu, chút luống cuống.
Cậu nghĩ, giọng của thật dễ , như gió xuân ấm áp, nhưng lạnh như băng……
Người đó , sạch, như tuyết trắng trong suốt.
Có lẽ vì thương hại đứa nhỏ , Quý Từ hiếm hoi giới thiệu bản : “Quý Từ, tên của .”
Bạch Tô chỉ cúi đầu gật nhẹ, trông hệt như đứa trẻ phạm .
Mây càng lúc càng đen, gió ngừng, khí tĩnh đến đáng sợ. Toa tàu trở nên nặng nề, như bình yên cơn bão.
Quý Từ sang hỏi: “Lâm Uyên ở ?”
Bạch Tô đáp ngay: “Nhân viên chính phủ đều đang họp ở toa 3, chắc sắp về .
Anh tìm ?”
Quý Từ hề gặp kẻ từng ám hại , nhưng nghĩ cách rời khỏi nơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoa-hong-trang-cung-te-tu/chuong-2.html.]
Hiện giờ, lẽ cửa toa khóa, mạnh mẽ rời là thể.
Hắn chỉ còn cách dùng trí mà thắng.
Hắn ngủ bao lâu, càng rõ liệu bản còn kháng thể .
Cả lẫn Bạch Tô đều mang mặt nạ phòng độc, ít nhất, điều đó chứng minh rằng họ sẽ lây nhiễm cho .
“Chi —— đông ——”
Âm thanh mở cửa cắt ngang dòng suy nghĩ. Quý Từ bật dậy, về phía cuối toa.
Gió lạnh ùa , Trần Dã tay cầm s.ú.n.g lục bước giữa làn gió.
“Chi —— đông ——”
Cửa mở , Lâm Uyên giật mạnh mặt nạ phòng độc, ném xuống đất.
Mặt nạ vỡ vụn trong gió lạnh, giọng gào lên, bi phẫn đến cực điểm: “Có ý tứ gì? Là chúng từ bỏ nhân dân, từ bỏ cả quê hương ? Trần giáo quan, đây cũng là cố hương của mà!”
Trần Dã hít sâu một , bình tĩnh : “Lâm tiến sĩ, là quân nhân. Chấp hành mệnh lệnh là trách nhiệm của .”
Hắn tháo xuống huy chương biểu trưng cho vinh quang quân phục.
“Thành phố sụp đổ. Chúng còn thời gian để do dự, cũng còn lựa chọn nào khác.”
Hắn ném huy chương lên chiếc mặt nạ vỡ nát. Từ giây phút , còn xứng đáng mang bất kỳ vinh quang nào nữa.
Đáy mắt ánh lên nỗi bi thương lời, lạnh lùng che giấu, nghiêng rút bộ đàm bên hông, trầm giọng lệnh: “Khởi động thiết .”
Quý Từ trở chỗ, ánh mắt hướng xa xăm về phía thành phố……
“Khởi động đếm ngược, 30 giây.”
“30——29——28——”
Giọng nữ êm dịu vang lên trong toa, ôn nhu mà bi thương.
Lâm Uyên dám ngoài cửa sổ.
Bạch Tô dường như nhận điều gì, lẩm bẩm hỏi: “Bọn họ… làm gì ?”
“13——12——11——”
Không ai trả lời.
Chỉ tiếng đếm ngược lạnh lẽo vang vọng giữa toa tàu trống trải.
“6——5——4——”
“3——2——1——”
Đường chân trời bỗng lóe lên một tia sáng trắng, rực rỡ, chói lòa đến cực điểm.
Quý Từ khép mắt.
Ánh sáng khổng lồ nuốt trọn cả thành phố, những tòa cao ốc thuộc hóa thành tro tàn trong nháy mắt.
Con tàu bạc run nhẹ, mặt đất chấn động, khung cảnh ngoài cửa sổ dần lùi về phía .
Ba giây , một đám mây hình nấm bốc lên giữa khu W……
Rất lâu , ánh sáng tan , áp lực nơi trung dần lắng . Những cánh hoa trắng nhẹ nhàng rơi xuống từ bầu trời.
Con tàu tăng tốc, xuyên qua giữa tuyết trắng đang bay.
Một tòa thành… còn nữa.
Một tòa thành… chỉ cần một trận tuyết là hóa tro.
Bạch Tô sững sờ, tin nổi mắt , một thành phố biến mất.
“Đó là… nơi nào ?” Cậu hỏi.
Quý Từ tựa khung cửa sổ, ngẩng trời tuyết, dường như chìm trong một hồi ức xa xăm, khẽ đáp: “Đó từng là cố hương của .”
Hắn… còn cố hương nữa.
“Tôi là một kẻ tuyệt vọng……”